Đặng Quang Vượng
(Tuyên Quang)
CHIẾC KHĂN QUÀNG ĐỎ
Chiếc khăn quàng đỏ
Tươi thắm sắc cờ
Em quàng trên cổ
Tổ quoóc trao cho
Chiếc khăn quàng đỏ
Mang theo ước mơ
Em quàng trên cổ
Một thời tuổi thơ
Em yêu khăn đỏ
Yêu mãi sắc cờ
Quê hương đất nước
Đi vào trang thơ.
CHIỀU TRÊN BẢN
Chiều về trên bản nhỏ
Hoàng hôn nhuộm màu hồng
Những ngọn núi xanh thẫm
Chìm dần vào hư không
Trên nương còn bóng mẹ
Vai quẩy tấu bắp đầy
Gió ơi, hãy nhè nhẹ
Nâng bước mẹ về nhà
Chiều về trên quê ta
Đàn trâu như sim chín
Con đường làng uốn lượn
Dáng cha về xa xa
Có một chiều như thế
Mang bao niềm vui về
Trên Cao nguyên đá núi
Yêu bản làng quê ta.
TRƯỜNG EM
Trường em ở sườn non
Bốn mùa mây và gió
Nhà xây màu mái đỏ
Có thầy cô, bạn bè
Sớm sớm em tới trường
Vượt suối lại trèo nương
Chim líu lo ca hát
Hương rừng bay thơm ngát
Nâng bước chân tới trường
Trường - mái nhà tình thương
Cô dạy em học chữ
Học múa và hát ca
Cô giáo như là mẹ
Thương em khi ở nhà
Mai đây em khôn lớn
Đi khắp mọi miền xa
Xây quê hương đất nước
Ơn cô thật bao la.
CÂY RƠM
Nhà em có cây rơm
Mọc lên sau mùa gặt
Những cọng rơm gầy guộc
Chắt chiu nên mùa vàng
Dưới hè nắng chang chang
Đàn gà con núp bóng
Mùa đông về lạnh cóng
Ổ rơm ấm lưng bà
Cây rơm không ra hoa
Cây rơm không có lá
Đội mưa nắng phong ba
Mà tình sâu nặng quá!
CÁI LIỀM
Như vầng trăng khuyét
In trên bầu trời
Cong cong vành nôi
Tuổi thơ con ngủ
Liềm vài trang vở
Bông lúa quê mình
Dáng mẹ tảo tần
Vào mùa gặt mới
Cái liềm không nói
Mà bao nghĩa tình
Liềm với nông dân
Bao đời thân thiết.
DÁNG NÚI
Quê hương em vùng cao
Núi ngồi chen núi đứng
Dáng núi như biẻn rộng
Lô nhô đến chân trời
Có núi giống hình người
Phi ngựa như ông Gióng
Có núi hình cô Tấm
Đang ngồi cho bống ăn
Núi giống mẹ tảo tần
Trên lưng deo quẩy tấu
Núi giống hình chú gấu
Nằm ngủ cả mùa đông
Có núi vợ núi chồng
Mỗi dáng hình một vẻ…
Có nơi nào như thế
Trên Cao nguyên Đồng Văn
Thiên nhiên tặng bức tranh
Nơi địa đầu Tổ quốc.
CHIÉC HUY HIỆU MĂNG NON
Chiếc Huy hiệu Măng Non
Em cài trên ngược áo
Hàng ngày như thầm bảo
Em cố gắng học hành…
Hình măng non tươi xanh
Trên nền cờ đỏ thắm
Tung bay trong gió lộng
Như sức lớn Đội ta
Mai ngày em đi xa
Đến mọi miền Tổ quốc
Không bao giờ quên được
Chiếc Huy hiệu thân tình .
TRĂNG NÚI
Trăng lên từ đỉnh núi
Soi sáng khắp bản làng
Trăng núi thật dịu dàng
Cùng chúng em phá cỗ
Này chuối, na, đu đủ…
Lê, táo với bưởi hồng…
Trung thu giữa núi rừng
Cùng chúng em múa hát
Dưới trăng thnh gió mát
Bản làng em thêm vui
Trăng đến khắp mọi nơi
Vẫn không quên quê núi!.
VƯỜN XƯA
Con trở về thăm lại vườn xưa
Một sáng Thu hoa nắng đung đưa
Vườn xưa bóng mát thơm hoa trái
Kỷ niệm chật vườn tuổi ấu thơ.
Cây bưởi mẹ trồng đã bao mùa
Tuổi thơ con hái -Tết Trung thu
Còn đây bóng bưởi xòe ô lá
Che mát cho con như thuở xưa
Mẹ bảo con gái thích của chua
Mẹ trồng cây khế một sáng thu
Khế thương lòng mẹ nhanh tươi tốt.
Trái khế mẹ dành nấu canh chua…
Vườn xưa con gắn với tuổi thơ
Chuối, na, bưởi, khế …đủ bốn mùa
Nhìn cây đâu cũng bàn tay mẹ
Nâng giấc mơ con đến bây giờ.
Bao năm cây, lá đổi theo mùa
Vườn xưa tóc mẹ bạc phơ phơ
Chỉ riêng lòng mẹ là vô hạn
Trong vườn con vẫn như trẻ thơ.
MẸ VÙNG CAO
Mẹ sinh ra ở vùng cao
Vùng cao đèo dốc cheo leo
Nên mẹ đi theo dáng hình của núi
Bàn chân mẹ lúc nào cũng vội
Lên nương gập gối
Xuống dốc chùn chân
Đường đá gập gềnh
Mẹ không hụt hẫng
Hai vai gánh nặng
Đời con trên lưng
Mẹ vượt ngàn trùng
Chẳng nơi nào khó…
Mẹ nuôi con từ cây ngô trên đá
Từng giọt sương lắng đọng mưa ngàn
Cuộc đời mẹ quen với gian nam
Xây hạnh phúc từ xe lanh, dệt cửi…
Mẹ chỉ quen làm, không quen nói
Yêu thương như mạch suối nguồn
Mẹ sống cuộc đời son sắt với núi non
Như cây sa mu trên cao nguyên đá
Tình mẹ hơn non cao biển cả
Để bây giờ con lớn với quê hương
Mẹ ơi!
Dù có đi xa khắp những nẻo đường
Trong con luôn mang bóng hình của mẹ
Mẹ là quê hương trong con , như thế!
Mẹ Cao nguyên!
Đồng văn, 9.2025
Nguyễn Khang
(Hà Nội)
Bé thức dậy
Mỗi sáng bé thức dậy
Thấy bầu trời rất xanh
Xanh do cô giáo vẽ
Hay là tại biển xanh
Mỗi sáng bé thức dậy
Thấy mặt trời rất đỏ
Đỏ do cô giáo vẽ
Hay do gấc trên cây
Mỗi sáng bé thức dậy
Thấy nhà toàn hoa trắng
Trắng do cô giáo vẽ
Hay trắng do mây bay
Mỗi sáng bé thức dậy
Thấy mẹ cười rất tươi
Bố cũng cười như Mẹ
Cả nhà cười rất tươi.
Bà ốm
Bà đang ốm
Bé giơ tay
Nhắc chú cún
Không làm ầm
Nhắc mèo đen
Đi thật khẽ
Gió cũng thế
Không nói to
Chim vào nhà
Đừng huyên náo
Cả nồi cháo
Sôi nhỏ thôi
Đừng sốt ruột
Trào ra bếp
Riêng hộp thuốc
Phải nói to
Nhắc đến giờ
Bà uống thuốc.
Chuyện gì thế
Một bạn gái vào lớp
Mắt vẫn còn đỏ hoe
Cả lớp chạy lại hỏi
Cậu làm sao làm sao
Có phải bị mẹ mắng
Vì tập gym về muộn
Hay cậu em bướng bỉnh
Làm cậu thật bực mình
Cũng có phải chuyện bố
Chưa cho dùng điện thoại
Sanh chảnh giống tụi mình
Không không phải như thế
Chuyện này ghê hơn nhiều
Mà chuyện bác hàng xóm
Hôm qua nướng thịt chuột
Mời nhà mình sang ăn
Thịt trắng và thơm phức
Trộn đều với lá chanh
Tớ không thể động đũa
Và trốn luôn về nhà
May sao chú chuột bạch
Vẫn nhẩn nhơ trong chuồng
Bất giác tớ chợt nghĩ
Một hôm nào đẹp trời
Chú chuột nhỏ của tớ
Sẽ nằm trên bàn ăn.
Gió tò mò
Gió tò mò
Trườn lên đỉnh dốc
Xem bên kia có gì?
Bên kia vẫn là dốc
Vẫn Mặt trời đỏ
Vẫn thảm cỏ xanh
Vẫn gió cưởi tít mắt
Vẫn là biển xô dồn
Vườn cam nặng trĩu quả
Cánh đồng lúa mênh mông
Và Ngôi trường nho nhỏ
Rộn ràng khăn quàng đỏ
Tiếng trống đánh hàng ngày
Chiếc bàn trống
Bạn gà và bạn vịt
Ha bạn bé nhất lớp
Đi học vội sáng nay
Gió lạnh đường mưa ướt
Nhưng lại quá coi thường
Không mang khăn quàng cổ
Không mặc áo khoác ấm
Không cả giày và tất
Sáng mai cả lớp thấy
Có một bàn trống không.
Cún trông em bé
Bà giao cho Mèo đen
Ngồi trông em ăn Cháo
Nhưng em thật khó bảo
Có chịu ăn gì đâu
Mèo ngồi nghĩ hồi lâu
Làm thế nào đây nhỉ
À gọi cún ra đây
Thay mình trông bạn bé
Nó tính tình vui vẻ
Chắc sẽ có nhiều trò
Vậy là sẽ khỏi lo
Bé không ăn hết cháo
Mèo đi gập quần áo
Bát cháo cũng hết vèo
Bạn cún con nằm ngửa
Xoa xoa cái bụng tròn
Miệng cún kêu ngon quá
Mai tôi lại trông em.

Võ Văn Thọ
(Đà Nẵng)
SẮC HOA LỘC VỪNG
Mùa thu nhẹ lá vàng rơi
Lộc vừng hoa nở sắc ngời đẹp xinh
Những cánh hoa đỏ lung linh
Gợi bao cảm xúc bóng hình thi nhân
Mùa thu cảm xúc bâng khuâng
Chút xao xuyến nhớ những lần thu đi
Xa người rưng rức mắt mi
Biết ai còn nhớ nói gì với thu
Lặng thầm trong tiếng gió ru
Lộc vừng buông dáng sắc hoa đỏ hồng
Còn ai đợi, còn ai trông
Khu vườn cổ tích, dòng sông lững lờ
Còn thương "chín đợi, mười chờ"
Tình thu hoài vọng sương mờ cách ngăn
Người ơi người có biết chăng
Hoa khoe sắc biếc ngắm trăng thu vàng...
SỢI NHỚ, SỢI THƯƠNG
Thu về sợi nhớ lên ngôi
Rụng rơi chiếc lá, mồ côi cuộc người
Sợi thương neo đậu bến đời
Sợi nhớ khắc khoải nói lời chênh chao
Thu về ký ức xuyến xao
Thu đi lặng lẽ xạc xào đông sang
Còn không những sợi nắng vàng
Còn đâu tuổi mộng bẽ bàng tháng năm
Làm thơ như kiếp con tằm
Nhả bao nhiêu sợi mong đằm thắm duyên
Khi người đến tuổi trung niên
Tự nhiên nhận lấy muộn phiền, nhớ vương
Còn chăng sợi nhớ, sợi thương
Đem giăng rồi đợi khói sương mơ màng
Tình như lạc bước lỡ làng
Còn đây hơi thở ngỡ ngàng gió đưa
Ngồi buồn đếm sợi nắng, mưa
Đem hong sợi nhớ vẫn chưa kết tình
Con tim lưu nhớ bóng hình
Bao giờ sợi nhớ cho mình thấm say.
CHIẾC LÁ
Người như phận chiếc lá
Sống hết mình hiến dâng
Hết xanh rồi lại vàng
Chẳng gì phải phân vân
Trải qua bao thử thách
Mưa nắng và bão giông
Vẫn an nhiên tự tại
Giữa đất trời thinh không
Thu đến lá chuyển màu
Chờ hoá thành kiếp khác
Hoà vào trong tình đất
Nuôi rễ cành thân cây
Thương đời lá, đời người
Tuy thời gian ngắn ngủi
Nhưng lẽ nào buồn tủi
Vì đã sống hết mình
Xuân về cây chuyển dạ
Chồi, cành nẩy lộc tươi
Đem đến bên cuộc đời
Hoa trái ngọt không lời...
NỖI NHỚ
THÁNG MƯỜI
Tháng mười có bình yên
Tháng mười nỗi niềm riêng
Muốn về nhen bếp lửa
Sưởi ấm mọi muộn phiền
Tháng mười nghe báo bão
Mong gió thoảng qua mau
Chẳng cập nhật bến đời
Hoa vẫn đẹp sắc màu
Tháng mười chạnh nhớ nhung
Những mùa vương ký ức
Tình lạnh buồn chênh chao
Đêm dài thêm thao thức
Tháng mười thôi đừng ước
Nỗi nhớ đã dâng tràn
Giấc mơ đã úa nhàu
Tình cách ngăn ngút ngàn.
Nam Thanh
CON ĐƯỜNG
Khi Trang Chu bay lên thành bướm
Khi cánh bướm đậu xuống hóa Trang Chu
Đời là mơ!
Là thực!
Đôi mắt em nở giấc mơ xuân
Niềm vui có cũ thêm?
Nỗi buồn có mới lên?
Ai đang đi một chân
Ai đang vỗ một tay
Đời buồn vui mơ thực
Có con đường bắt đầu từ đôi mắt
Có con đường chạy ngang dọc trong tim
Có con đường không đi bằng đôi chân
Con đường mơ
Con đường thực…
CĂN PHÒNG HẠNH PHÚC
Đôi mắt mỏi mòn cả đời đi tìm hạnh phúc
Nhưng đôi chân luôn bước nhầm vào căn phòng bất hạnh
Những đôi chân mang gánh nặng đời người
Chỉ nhìn thấy căn phòng để nghỉ ngơi
LẠC
Lạc một mùi hương hoa có biết
Lạc một nỗi buồn người có hay
Ai đi tìm mãi ngày thơ dại
Lạc tiếng mẹ gọi! Lạc ánh trăng gày
Lạc cả cuộc đời
Ai có hay?
BÓNG HÌNH
Những chiếc bóng gắn với con người
Người đi đâu bóng cũng theo trong đời
Bóng đổ sau lưng khi dài khi ngắn
Bóng đi đứng một đời chẳng rời ta
Gieo buồn chân bước không qua bóng mình!
LẶNG IM
Anh không phải giọt nắng
Anh không phải sợi gió
Anh không phải vòm lá
Anh không phải bông hoa
Anh không phải con chim nhỏ…
Nhưng ngày ngày anh trò chuyện cùng nắng gió
Trò chuyện với vòm cây bông hoa và những cánh chim
Sao với con người anh lại lặng im?
NGHĨ Ở BỆNH VIỆN
Đời người ngỡ dài nhưng đôi khi chỉ gói gọn trong một hơi thở
Thế gian ngỡ rộng nhưng có khi chỉ hẹp bằng cái khép mắt của bệnh nhân
Chiếc giường nào đắt nhất trần gian?
Giường bệnh!
TIẾNG VE
Anh điên đầu với tiếng ve
Tiếng ve nát cả ngày hè
Ve kêu gì mà cả đời kêu không dứt
Tiếng kêu có thấu trời xanh
Đêm qua cả dãy đèn bên tòa nhà bừng sáng
Yêu ánh đèn đêm bầy ve lao đến
Đâm đầu vào bức tường
Rụng xuống
Xác những tiếng ve đau đớn cả bình minh!
KHÔNG CÓ EM
Không có em
Hoa dậy hương
Không có em
Nắng tưng bừng
Không có em
Bướm ong đầy đường
Không có em
Vạn vật hóa thành em
NGÀY VÀ ĐÊM
Đêm sinh ra ngày
Hay ngày sinh ra đêm
Không ai biết đêm hay ngày cái nào có trước
Nhưng anh biết một điều không thể khác
Không có em anh chẳng có đêm ngày!
HOA EM
Em tươi thắm một bông hồng không tuổi
Bàn tay nào đã bị gai đâm!
Thở hơi thở của em
Hoa nở ra màu em
Hoa thốt nên lời em
Ngát hương em năm tháng
Gai sắc nhọn hương dịu thơm
Không nhọn thơm đâu phải là em!
TÔI ĐANG CHÁY
Tôi không thấy biển cả bão gầm sóng gió
Mà thấy biển đêm trăng nước yên bình
Tôi thấy em nở bông hồng thắm
Tôi cầm vào máu ứa bàn tay!
Tôi không thấy nóng lạnh ngày đêm
Tôi chỉ thấy em - tia nắng ấm mùa đông
làm tôi rét run
Tôi thấy em là luồng gió mát mùa hè
Thổi tôi lên cơn sốt
Tôi không thấy sấm chớp bão dông
Tôi chỉ thấy trời đất bình yên
Tôi không nghĩ em là ngọn lửa
Vậy mà tôi đang cháy…
KHÓ LÀM SAO
Cứ ngỡ rằng anh chẳng thể quên em
Ấy thế mà vẫn xa em được
Cứ ngỡ rằng chẳng thể nào yêu người khác
Ấy thế mà vẫn sống bên người khác bình thường
Đã yên lòng thế là hết tơ vương
Ấy thế mà trong mơ anh vẫn gặp
Nỗi nhớ đến tự nhiên dễ dàng trong đầu óc
Quên một người mới khó làm sao…
VẺ ĐẸP CUỘC ĐỜI
Của cải của đời người là những nếp nhăn
Được chắt chiu từ mưa nắng gió sương
Quà tặng của cuộc đời là những nếp nhăn
Người nhận được từ buồn vui tháng năm
Hành trang của đời người là những nếp nhăn…
Những nếp nhăn đựng cuộc đời dâu bể
Thẩm mỹ xóa nếp nhăn rồi
Dâu bể có tan không?
CÁT BỤI VẪN YÊU ĐỜI
Tình người nuôi giữ nụ cười lấm láp bụi đời
Giọt mồ hôi gánh tháng năm nắng mưa sương gió
Lênh đênh chiếc người giữa đất trời bão tố
Xô dạt nổi chìm trong biển dục trầm luân
Sấp ngửa bơi! Hết dòng đời tan thành cát bụi
Cát bụi lại lênh đênh
Cát bụi vẫn yêu đời.

Nguyễn Đăng Soạn
(Hà Nội)
NGHĨA TRANG VỊ XUYÊN
Các anh nghỉ nơi đây
Vẫn hàng ngang hàng dọc
Lấy mục tiêu làm mốc
Hướng đạn đúng tầm bay.
Tạm biệt những quê này
Làng xưa đồng chiêm trũng
Xóm biển hòa gió lộng
Ngõ phố giữa Thủ Đô.
Vui cùng đứng dưới cờ
Nhanh chóng hòa đồng đội
Hành quân đêm không mỏi
Chiến trường thay ước mơ.
Lời thề đẹp câu thơ:
“Sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử”
Trận địa giờ địa danh lịch sử
Con cháu muôn đời mãi khắc ghi.
Năm tháng cứ qua đi
Tuổi hai mươi muôn thuở
Ước hẹn về còn đó
Cao Nguyên mãi là quê.
Đất vua Hùng linh thiêng
Nơi địa đầu Tổ quốc
Nghìn năm không khuất phục
Giữ mùa xuân trường tồn.
BÌNH YÊN
Đàn cò đón nắng bên sông
Trĩu vai lúa chạy từ đồng về sân
Trục lăn thóc rụng cao dần
Em trang thóc, sáo diều ngân trăng tà
Mẹ già ngồi nhớ con xa
Thương dâu bận rộn quanh nhà lặng im
Mênh mông sóng biển ngập chìm
Đảo xa anh giữ bình yên đất trời.
TIỄN ĐƯA
Ban mai trải nắng thu vàng
Con đường e ấp mênh mang trữ tình
Hàng cây lay động rung rinh
Tiễn người ra trận bồng bềnh lắng trong.
Rộn ràng ngõ xóm vui đông
Cờ sao phấp phới đỏ hồng tung bay
Chia tay trong sớm thu này
Có người bạn gái cầm tay hôm nào.
Đêm khuya trăng sáng trời sao
Bên cầu nước chảy nao nao lặng nhìn
Ngả người cái nóng tăng thêm
Tay anh em nắm để quên dài… dài…
Đẹp như tia nắng ban mai
Đẹp như ánh mắt của ai … khép hờ
Người đi gửi tặng câu thơ
Người quê con mắt thẫn thờ đợi mong.

Hà Nguyên Cát
Bút danh: Nguyên Hà
(Hà Nội)
Bão
Nhen từ đại dương
những xoáy thấp nhiệt đới
bùng lên thành bão
vô tình nơi khóe mắt em
lướt lóa ngang đời
khêu lên bão lòng diệu vợi
Bão nhiệt đới số 9 đi qua
bão số 10 tràn tới
biết không em ơi
trước bão số 9, số 10
một cơn bão lòng anh
từ rất lâu
đã không ngừng thổi
những cơn bão nghiêng đời
những cơn bão lệch trời
đã trút xuống tang thương
riêng cơn bão lòng anh
mang màu mắt em
cứ bung chồi xanh mãi.
Hà Nội, 25/9/2026
Góc thu quê
Còn đây một góc thu quê
nơi vùng ven
đã từng về bên em
Mành tơ nhện dát sương đêm
long lanh mắt ngọc vắt lên tường rào
đòng đong sưởi nắng mặt ao
thình lình bói cá bổ nhào hỏi thăm
heo may thoang thoảng hương thầm
bưởi, hồng nán đợi qua Rằm Trung thu
lá rơi như một khúc ru
giữa vòm cây bật tiếng gù ban trưa
Chạnh lòng vôi bạc xanh xưa
trầu cau lỡ độ đón đưa người về
thẫn thờ bên góc thu quê
gần mà cách trở
cận kề thành xa.
Văn Giang, 20/9/2025
Hoàng Nguyên
(Hà Nội)
XUÂN PHÓNG ĐÃNG
Đón Tết Nàng Thơ lựa đôi vần
Chưa kịp quen mà đã muốn thân
Mấy tháng dãi dầu trong nắng gió
Hôm nay dáng cách đã phong trần
Vài ngày lăn lóc thôi bỡ ngỡ
Nhớ tuổi học trò chợt bâng khuâng
Bờ mi phóng đãng nghe cồm cộm
Thiên hạ nổ giòn băng pháo Xuân
ĐÊM XUÂN
Mắt huyền nhòa tan hương rượu say
Nàng ơi! Ước thúc mãi đêm nay
Năm xưa hẹn nhỏ trời biên ải
Ngàn sao ngưng lại khoảnh khắc này
Lê Phụng Hiểu 2/1988
LỬA CHÁY TRỜI BIÊN
Lên Bản Sen
Tôi bước vào đời lính
Rừng núi Hoàng Liên
Chứng kiến cùng tôi tháng ngày khổ hạnh
Hai bẩy năm qua sống với Mẹ Cha
Với em ngoan, với bạn bè trai gái
Điện, nước, ảnh ,hoa, kịch, phim, sách báo
Có lẽ tôi hưởng trọn tình nhà.
Lửa cháy trời biên
Thân trai nghĩa nước
Ra đi lòng ngổn ngang sau trước
Tầu dừng tiếp chặng hành quân
Bao vất vả gian truân
Huấn luyện và dựng xây doanh trại
Hai tháng tân binh lòng tôi ghi mãi...
Thao trường ngày thêm báo động đêm!
Một quãng đời bước qua chặng đầu tiên
Bao đắng cay gom cả vào kỷ niệm
Bao uất ức sẽ dần tha thứ hết
Cho đoạn đường sau tươi mát hơn
Hoàng Liên Sơn
Mỗi bình minh mở một ngày đẹp đẽ
Đêm tối tăm quạnh quẽ
Để mỗi ban mai đầy đặn tâm hồn
Bản Sen 4/1986
SƯƠNG ĐÊM MÁI PHỐ
Chút mơ màng cho một Giao thừa Dương
Đá lạnh biên cương, giật mình bao vọng tưởng
Chồi samu non dịu dàng xanh óng
Dây trang kim, phố cổ chớp ngời
Pháo nhà ai, nổ dậy tràng dài
Năm nữa sang, cha con ngơ ngác
Bạn đường biên tháng ngày biền biệt
Vạt rừng nào, mưa đổ suốt đêm
Đời lính gầy thèm ít phút bình yên
Núi mờ sương cồn cào vương mái phố
Để Giao thừa lại mênh mông nỗi nhớ
Những tầng nhà chen bóng núi nhòa xa
Hào Nam 12/1992
HOA ĐỘC LẬP
Giang sơn rực đỏ sắc cờ
Chén quỳnh đồng đội mãi chờ riêng ai
Pháo hoa chớp ánh cánh nhài
Thoảng nghe hương sói thơm ngời hồn quê
9/2025
Lê Minh Tý
(Hà Nội)
ĐƯỜNG ĐỜI
(Quý tặng Doanh nhân Trần Thị Hiền)
Em đứa trẻ bán nước vối hôm nào
Tóc xoăn nắng đôi vai gầy gió lạnh
Rổ hàng rong cả một trời hy vọng
Mơ cuộc đời giọt ước mộng mong manh
Người ta vượt bão giông bằng con thuyền
Còn em vượt bằng chí vững gan bền
Đồng tiền lẻ đằm mồ hôi công sức
Dệt thêu đời bằng những đốm sao đêm
Rồi giấc mơ của em thành hiện thực
Mốc dấu cuộc đời Công nhân ngành in
Em là người thợ bàn tay rây mực
Con chữ miệt mài thắp sáng niềm tin
Cháy bỏng yêu nghề bằng cả trái tim
Vượt gian khó em cao hơn ngọn gió
Lấy tự thân làm bệ đỡ mà nên
Cúi chào em bởi ý chí vững bền
Một ngày mới em trở thành Giám đốc
Cùng cộng sự lái con tàu tri thức.
Những cuốn sách xưởng em điến mọi miền
Còn chính em từng trang sách không tên
Ngược dòng qua chẳng quên bến phà xưa
Nơi khởi đầu giấc mơ xanh khởi nghiệp
Đã thành danh chọn làm người tử tế
Tấm lòng vàng thấm đẫm thuở truân chuyên
Từ nghĩa cử em gom góp dựng nên
Những gói quà nhỏ em làm từ thiện
Ngôi nhà thiêng giúp bà Mến hôm nao
Khách thập phương tới tri ân Hồ Chủ tịch
Doanh nhân Trần Thị Hiền vang tên tuổi
Lửa nhân hậu sáng tỏa khắp nhân gian
Say đắm nghề luôn đam mê sáng tạo
Tâm- Tài- Tử tế tươi tắn lại Hiền
Chẳng ngoắt ngoa giữa đời thường bình dị
Trân quý em người phụ nữ tên Hiền
Rạng ngời thay trong lấp lánh sao khuya
Giữa đời thường luôn ấm lửa rất riêng.
THIÊN LỘC MÃI MÃI TIN YÊU
Nơi địa chỉ đỏ ngàn năm vang bóng
Hồn vía linh thiêng của bốn địa danh
Thiên Lộc*- Trời ban hanh thông khắp ngả
Đón danh xưng mới thơm lúa thơm hoa
Chung mái nhà chung khoảng trời bát ngát
Hái lộc quả trời phồn thực dư dôi
Sực nhớ nhuôi ngoai về cái thời cái buổi
Đồng sát bờ nhau tiếng hát câu cười
Mà mới đó đã trở thành xưa cũ
Ôn lại cái thời manh áo sờn vai
Kim Chung- chuông vàng ngân vang gió ngát
Nhà máy tan ca thức cả bình minh
Ánh sáng công nghiệp xóa đi nếp cũ
Sức trẻ căng tròn số hóa tinh thông
Hối hả hẹn hò sau ca trực máy
Giao lưu kết nối rộn ràng FB ( áp phây)
Rực rỡ đèn hoa nhà cao phố mới
Bệnh viện Nhiệt Đới sáng ngời y đức
Điểm tựa đời người sức khỏe thừa.