Thấp thoáng bóng dáng nghệ thuật trong thơ Bùi Tuyết Mai

Thứ tư - 16/09/2020 11:07
Lê Đức Nghinh ( Đọc Nắng và Gió - Hai tập thơ của tác giả - NXB Hội Nhà văn)
Thấp thoáng bóng dáng nghệ thuật trong thơ Bùi Tuyết Mai

Cuối năm 2019 tôi được tác giả Bùi Tuyết Mai tặng cho tác phẩm NẮNG, gần đây lại được chị tặng tập thơ GIÓ.

Ấn tượng với tên hai tập sách gợi cảm, kiệm lời, đã thôi thúc tôi đọc.

Hai đứa con tinh thần của chị nhìn khuôn mặt khôi ngô sáng sủa gây được cảm tình ngay khi cầm những tác phẩm này trên tay.

Tôi biết tác giả Bùi Tuyết Mai trong những buổi sinh hoạt giao lưu ở CLB thơ Tràng An, CLB Văn Hoá Nghệ Thuật Đất Việt và được đọc những tác phẩm của chị qua một số mặt báo, tạp chí và trên trang cá nhân.

Chị là người đam mê thi ca, chịu khó tìm tòi, biết lắng nghe góp ý của bạn thơ qua từng buổi giao lưu mà trưởng thành.

Tác giả viết nhiều chủ đề về tình yêu, quê hương, đất nước, người thân... và viết các thể loại thơ như: ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn, lục bát, thơ tự do... Tôi đã dành thời gian để đọc sáu mươi tám bài trong tập thơ NẮNG và năm mươi năm bài trong tập GIÓ đã thấy bóng dáng nghệ thuật trong thơ chị.

Từ cảm nhận của riêng tôi, hai tập thơ có cấu tứ, tìm thấy được những câu có hồn và hình ảnh ngôn ngữ nghệ thuật sinh động trong thơ của tác giả....

Cứ theo nhận xét của cổ nhân xưa “ văn là người” không sai, đặc biệt là thơ. Ngoài sự đam mê sáng tạo, cần có tố chất bẩm sinh. Thiết nghĩ chẳng ai dạy làm thơ được.

Tôi nhớ cố nhà thơ Nguyễn Đình Chiến có nói: Trừ những trường hợp thần đồng, xuất chúng “ Tố chất của người làm thơ là quan trọng hàng đầu. Ngoài ra phải có vốn sống, có nội tâm phong phú, cảm xúc khi viết phải thật sự được dồn nén, thăng hoa. Làm thơ phải như người thợ cần mẫn, chịu khó chăm sóc tỉa tót tỷ mỷ từng câu chữ. Được như thế thì thơ mới hi vọng có những bài hay neo đậu cùng với bạn đọc.

  Bùi Tuyết Mai cũng như bao người yêu thơ đến với ngôi đền thi ca đang tìm tòi sáng tạo trong cánh rừng ngôn ngữ khôn cùng ấy.

Đọc thơ chị thấy có sự bứt phá, tìm tòi:

NHỚ MẸ chị viết

“... Lời ru chênh võng ca dao/ Bao nhiêu hiếu nghĩa ngày nào còn đây/ Khói hương vòng nắng chưa đầy/ Mắt cay lệ đắng từ ngày mẹ xa”.

  Lời ru của mẹ như còn đậu vào cánh võng năm xưa neo vào kỷ niệm để mỗi khi tìm về những tâm tình ấy lại thức dậy, nhoà trong dòng lệ nhớ nhung, thương tiếc, không còn mẹ mà sà vào lòng người để được vuốt ve âu yếm, chở che.

Giờ về thăm mẹ chỉ còn :

“... Tâm nhang con thắp dưới trời
Khói hương - ngằn ngặt thơm nơi mẹ nằm”.

Hay: Hình ảnh mẹ tảo tần trong mưa, trong gió cũng được người thơ trải lòng khắc hoạ qua ngôn ngữ nghệ thuật thật ấn tượng, cảm động:

... “Ta về quê mẹ chiều nay
Còn bâng khuâng cánh cò lay trắng đồng
Vàng chiều hạt lúa tròn bông
Đâu rồi? Dáng mẹ gánh gồng gió mưa”.

Cánh cò lay trắng đồng một hình ảnh thật đẹp ở mỗi làng quê Việt Nam. Hình ảnh gánh gồng gió mưa đã đủ nói lên sự tần tảo, nhọc nhằn của mẹ, chi tiết ấy đọc lên ai cũng thấy như có mẹ mình hiện hữu trong thơ chị.

Tuyết Mai cũng phải là người yêu và gắn bó với quê hương nhiều lắm mới tìm về được những kỷ niệm mà trải lòng tâm sự qua những câu thơ trong bài VỀ QUÊ:

...” Bờ tre rặng duối xưa vắng bóng
Cò vạc hôm nay lạc đường về
Bóng làng ngày ấy đâu còn nữa
Ngồi nhớ mơ màng nỗi nhớ quê...”

Bóng làng xưa, nay chỉ còn là kỷ niệm để người thơ nuối tiếc. Những con cò, con vạc trong ca dao như cũng đang lạc dần về miền cổ tích. “cò vạc lạc đường về” đã đủ nói lên hình ảnh quê xưa cũng lùi vào dĩ vãng. Nhiều vùng quê cây đa bến nước, luỹ tre làng đã thay bằng những hàng rào bê ton, nhà cao chọc trời thì cò vạc cũng hết đường trú ngụ chỉ còn thấy bóng làng xưa trong những trang văn, thơ.

    Hay từ cổng làng chị viết:

“ ... Vòng tay xóm ngõ, nếp nhà/ Cổng làng neo dấu ông cha hiện về”.

   Có quê để mà nhớ, những kỷ niệm để lưu giữ khi đủ cảm xúc thì thì viết cho hồn chữ thoát xác bay lên trong thơ.

Tôi cũng rất ấn tượng với những câu tác giả viết bài: NHỚ QUÊ:

Những câu thơ giản dị như nếp làng, nhưng đã chuyển tải được những hình ảnh của làng, cả cái tình làng trong thơ chị:

...” Xóm thôn lưu bóng ông bà
Lập loè cây lựu nở hoa thắp đèn
Ngõ chùa ngan ngát hương sen
Nhớ về quê mẹ không quên hồn làng”.

Đúng như thế phải có hồn làng mới có hồn quê ngày ấy trong thơ của chị hôm nay.

Đi đến mỗi miền quê, mỗi di tích, danh lam để viết. Tôi cũng đọc được những câu thơ tâm huyết sáng lên trong mỗi tác phẩm của chị: Nhớ đến mối tình Trọng Thuỷ, Mỵ Châu chiếc áo lông ngỗng như một bài học chưa bao giờ cũ nhắc nhở chúng ta ko quên lịch sử đấu tranh giữ nước, những hiểm hoạ luôn rình rập từ phương bắc trong bài: CỔ LOA TÌNH SỬ:

....” Đau, buồn thăm thẳm trùng khơi
Bao nhiêu lông ngỗng trắng trời còn bay”.

Kiệm lời nhưng đủ ý, những chiếc lông ngỗng là dấu ấn, như những dải băng tang một thời còn bay trắng trời nhắc nhở con cháu và hậu thế đừng quên...

Và từ ĐỀN GIẾNG tác giả thể hiện qua những dòng lục bát chân mộc mà ý nghĩa sâu sắc đưa ta về một thuở xa xưa đầy trăn trở như soi thấy hình bóng của người xưa hiện về :

Rêu phong nếp đá gồ ghề
Giếng xưa người ngọc, có về soi chung
Nắng mưa mòn đá Châu Phong
Hồn ai theo dải mây hồng vừa bay
Nghìn năm vẫn nước non này
Rừng thiêng Nghĩa Lĩnh rạng ngày còn soi.

Đến với Chùa Tây Thiên một danh lam thắng cảnh, trước thiền môn giữa cõi tĩnh lặng ảo huyền. Những câu thơ tác giả viết khi đọc cũng thấy như tâm mình tĩnh lại, bình an hơn:

... “Hoàng hôn cõng khói hương trần
Nghe ran tiếng mõ chuông ngân khắp miền
Lắng hồn trong cảnh thần tiên
Vững lòng con, chốn cửa thiền chở che”.

Hay giữa cảnh thâm nghiêm cổ kính ở ĐỀN THƯỢNG Tuyết Mai viết:

. . .. “Rêu phong dầy mặt đá
Níu bước chân chiều nay
Thuở hồng hoang thức giấc
Giữa núi rừng đang say”

Thơ tình Bùi Tuyết Mai viết ở tuổi sang thu thấy Mai cũng ĐA MANG thật qua thơ người đọc cũng dễ dàng đồng cảm.

Có lúc tác giả thốt lên một mình giữa bình yên. Đọc lên như thấy ngọn lửa tình tiếng gọi TÌNH ƠI đang âm ỉ cháy:

“Ôi! Điều ước cũng lẻ loi
Đốt ta cháy cả khoảng trời bình yên”.

Điều ước lẻ loi một ý thơ hay được chắt lọc, cháy cả khoảng trời bình yên thì tình yêu quả là lãng mạn, mãnh liệt ánh lên ở độ tuổi sang thu.

Hay:

... “Nghiêng chiều đổ nhớ ra hong
Đêm mơ ấm lại một vòng tay yêu...”

Và trong khi KHÁT tác giả bày tỏ lòng mình:

“Em đong tuổi mình trên ngọn gió heo may
Mắt thời gian ai vẽ ngày thiếu nữ
Có thể nào ngược về quá khứ
Thu nép chiều trong khao khát mùa xanh”.

Tránh làm sao khỏi quy luật của tạo hoá. Ai mà không nuối tiếc về một thời tuổi trẻ.

Bùi Tuyết Mai cũng thật khéo léo, khiêm tốn định vị cho thơ của mình VỚI THƠ:

...” Bên em thơ cứu rỗi
Điểm tựa khi yếu lòng
Bên thơ em sống lại
Thời xuân xanh tuổi hồng”.

Như thế cũng đủ để cho hồn thơ cất cánh bay lên cùng tâm sự trải lòng mình.

Tuy nhiên với phong trào thơ nở rộ như hôm nay lực lượng viết thì thật đông đảo nhưng thơ ít người tìm đọc.

Biết tác giả Bùi Tuyết Mai cũng không có nhiều thời gian đọc, và chăm chút cho thơ:

Vì đủ thứ việc không tên trong gia đình cùng cơm áo gạo tiền còn đang phải lo toan.

Ngoài ra chị còn tham gia nhiều lĩnh vực văn hoá nghệ thuật khác chứ chưa phải đã dành đủ thời gian, toàn tâm, toàn ý tâm huyết cho thơ, vì thơ.

Nên hai tác phẩm của chị vẫn tìm thấy có bài, câu chữ còn dễ dãi, chưa thật chỉn chu. Cần phải dành thời gian để tu chỉnh lại cho mỗi xác chữ thêm có hồn cho thơ dễ dàng bay lên.

Qua hai tác phẩm bước đầu thành công của Tuyết Mai. Hy vọng tác giả ngày càng đam mê, chăm chút cho thơ hơn, có thêm kinh nghiệm sáng tác làm sáng lên sự nghiệp thi ca sau này của chị.
 

Hà Nội mùa thu 2020. LĐN
 
Chùm thơ của BÙI TUYẾT MAI
Bút danh : BÙI HÀ TUYẾT MAI
 

ĐỀN GIẾNG
 
Rêu phong
nếp đá
gồ ghề
Giếng xưa người Ngọc
có về soi chung
Nắng mưa
mòn đá
Châu Phong
Hồn ai theo dải mây hồng
vừa bay
 
Nghìn năm
vẫn nước non này
Rừng thiêng nghĩa lĩnh
rạng ngày còn soi .
 
 
CÂY ĐẠI
 
Dáng cây như ngọn lửa xanh
Cháy lên ước nguyện an lành trần gian
Chau mày mắt lá miên man
Lặng nhìn đâu cảnh bần hàn đắng cay
 
Hoa nghiêng nghiêng những vành tai
Trong thoang thoảng gió lời ai nguyện cầu
Khiêm nhường mộc mạc một màu
Sân chùa cây đại cúi đầu tụng kinh.
 
 
TÂY NGUYÊN
 
Trải nghiệm miền đất đỏ
Tây nguyên xanh ngút ngàn
Tiếng chim rừng ríu rít
Trong nắng gió ngập tràn
 
Rót chiều vào êm ả
Suối mát đồi thơm hoa
Buôn làng như dòng chảy
Hát ru vui bản xa
 
Sớm bình yên mơ mộng
Róc rách bản nhạc rừng
Hòa tiếng đàn Tơ Rưng
Theo chán em lên rẫy
 
Mùa vàng thơm ngày mới
Nghe thậm thịch tiếng chày
Ngọn lửa reo đêm hội
Vòng múa xòe lòng tay .
 
 
KHÁT
 
Em đàn bà mưa non nắng cả
Hè dùng dằng thu về dạm ngõ
Thì thầm đêm giao mùa
Giọt sương hay mắt lá xa xưa
 
Em đàn bà trĩu gánh mơ xa
Đôi vai gầy mòn ngày vội vã
Nhịp thu đi lối về hối hả
Bài hát buồn chẳng đợi người sang
 
Có bóng người hay bóng đa đoan
Trong cạn đêm ngọn đèn leo lét cháy
Trước bình minh mạch nguồn vẫn chảy
Phía trước con đường hoang hoải bóng anh
 
Em đong tuổi mình trên ngọn gió hơi may
Mắt thời gían ai vẽ ngày thiếu nữ
Có thể nào ngược về quá khứ
Thu nép chiều trong khao khát mùa xanh .
 
TÂM SỰ NGHƯỜI THỢ XÂY
 
Nhà xây xong rồi em sẽ ra đi
Anh đừng trách sao em không ở lại
Đời người thợ xây cứ đi đi mãi
Cho những ngôi nhà mọc khắp quê hương
 
Mùa dựng xây đâu cũng công trường
Bàn tay chúng em xây chiều cao đất nước
Đôi chân chúng em đo chiều dài Tổ quốc
Nên làm sao ở lại nơi này
 
Có niềm vui nào bằng nghề thợ xây
Chia không gian thành ô cửa nhỏ
Cho những cuộc đời về đây đón gió
Cho những mùa hạnh phúc cứ sinh sôi
 
Chúng em đi xây tiếng hát tiếng cười
Đất nước ta bao giờ đẹp thế
Mùi vôi nồng theo bàn tay tuổi trẻ
Cuộc sống trên tầng bát ngát trời xa .
 

Nguồn tin: , bai: HNV:

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây