Hội nhà văn Hà Nội

http://nhavanhanoi.vn


Tác phẩm tặng bạn đọc, những ngày dãn cách xã hội, chống Covid

Elisaveta Bagriana ( Bungary), ML Gauliard và Gilles Vigneault ( Canada.)
                                           
                                             
 
                                           
                                    Bn dch ca Vũ Tú Nam
                                            Gửi bởi Die Autumn ngày 30/03/2009 03:04


ĐỔI KHÚC
                 
 Elisaveta Bagriana ( Bungary )

Khi em khổ
Em buồn hay ốm
Anh đừng ở bên em
Cuộc đời, năm tháng đã dạy em
Và em đã quen
Chịu khổ một mình.
Như con thú bị thương
Náu trong hang kín
Một mình liếm vết đau,
Em tự giam sau bốn bức tường
Và em nhóm hồng tất cả các lò
Của sức sống bản thân em.

Khi đó
Các chất độc ngấm vào máu em
Tiếng rên rỉ rỉ rền
Mà môi em ngăn lại
Những giọt lệ mắt em không để chảy
Đều lọc thấu tim em
Hoà những giọt trong
Gieo thành những lời chưa từng nói
Em nói cùng anh.

Anh hãy lắng tai, rồi sẽ nghe thấy cả
Dù anh ở đâu

Khi em khổ
Em buồn hay ốm
Anh đừng ở bên em
Em không muốn trên vai anh
Trút gánh.

Em không muốn bóng tôi phủ mình em
Làm gợn trán anh
Em không muốn nụ cười héo hắt của em
Làm tắt
Niềm vui rạng rỡ dưới mi anh
Em không muốn thấy anh cũng gục
Dưới thành em
Em không muốn

Em đã quen
Chịu khổ một mình
Nhưng thật khó cho em phải gánh
- không có anh - cái đẹp, niềm vui.
Những lúc đó, hãy ở bên em, anh nhé
Để em có thể rót niềm vui
Từ tim em sang tim anh
Tràn đầy giếng mắt em
Phản chiếu trong cái nhìn của anh trong trẻo;
và để cho câu hát cất lên từ môi em
Đậu xuống môi anh.


Nguồn: Những nhà thơ Bungari, NXB Văn học, Sviat, 1982.

 

***
Bản dịch của
Huỳnh Cương, Văn Hậu chuyển thơ, 2002:

TÁI SINH

                          ML Gauliard (Gô Lia - Canada)
 
Dù tuổi nào
Hãy lắng nghe
Mình sinh ra trong giờ phút xôn xao
Của gió thổi từ xa tới.
Khi hàng ngày làm việc
Tình bằng hữu
Có cái gì thôi thúc ta du ngoạn
Lên tàu ra đại dương
Tìm núi cao để leo trèo
Thưởng ngoạn bao điều mới lạ
Dù tuổi nào
Hãy lắng nghe Mình sinh ra trong giờ phút xôn xao
Của gió thổi từ xa tới!
Đêm nghe tiếng ca
Gió từ sa mạc
Trong khi đôi lúc, mình cảm đời vô vọng
Như biển khổ đau
Gió sẽ hòa tan
Tính kiêu ngạo sẵn có
Và chặt đứt lòng tham lam, đố kị.
Dù tuổi nào
Hãy lắng nghe
Mình sinh ra trong giờ phút xôn xao
Của gió thổi từ xa tới!
Ơi ngọn gió ban chiều Ca vang vọng không gian
Đây là
Hơi thở đầu tiên của trẻ mới sinh
Hơi thở đầu tiên của người yêu mới gặp
Và hơi thở cuối cùng người sắp mất!
Dù tuổi nào
Cuộc đời thăng trầm ra sao
Hãy lắng nghe lời thì thầm của gió
Mình như lại tái sinh cùng vũ trụ!


NGƯỜI ƠI
            Gilles Vigneault  ( Jin Vi nhô - Canada)                               
“Yêu người”
Hai tiếng ấy thời gian muốn nhắc
Ta giữ mãi trên môi
Điều thiêng liêng khó nói
Như ta đi khai phá dòng sông
Như ta gặt trên cánh đồng vào vụ
Ta cất tiếng ca
Như tuyết tan trên cành cây, những kẽ tay
Chúa xuân giơ vẫy!
“Yêu người”
Ta ca bằng niềm vui
Ta ca bằng tiếng cười
Như tuổi đôi mươi bắt đầu rung động.
Dân chúng xếp hàng đếm phiên
Theo nhịp kèn nhịp trống
Ta cất tiếng ca
Bởi con sông thời gian đã chuyển dòng
Chỉ còn lại như cái áo
Hoặc giả như mảnh sương trời in bóng
Ơi trái tim đã bay lên!
Điều tôi chưa nói kịp cùng người
Sống bên nhau và hi vọng
“Yêu người”
Xin cất lời ca.

Nguồn tin: BVM

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây