Ở Việt Nam, một trong những ngày kỷ niệm lớn diễn ra hàng năm là Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Đây là là dịp các thế hệ học sinh và toàn thể nhân dân bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với thầy cô giáo, đồng cũng là để các nhà giáo luôn ý thức về vai trò“trồng người” của mình, cố gắng rèn đức luyện tài, hết lòng vì sự nghiệp giáo dục, góp phần quan trọng đưa đất nước ngày càng phát triển thịnh vượng.
Nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11, Chi hội Nhà văn Bắc Sông Hồng trân trọng gửi tới bạn đọc chùm thơ của nhiều tác giả về “ Thầy cô và mái trường”
NGUYỄN LẤM CẨN
BỤI PHẤN
Phấn trắng tan ra không phải trong gió
Trong một không gian màu nhân sinh
Nơi bảng đen không còn là mặt phẳng tĩnh lặng
Là một hồ băng khô đang nứt vỡ từng giờ
Bụi phấn không bay. Chúng lặn sâu vào trí nhớ
Mỗi hạt là một chữ khắc vào ký ức
Trôi ngược dòng thời gian về thời tiền ký tự
Va vào nhau chúng không tạo âm thanh
Chúng là những con côn trùng trắng ngà thoát xác
Bay lượn quanh một bóng đèn chứa đầy tiếng giảng bài
Ánh sáng lọt qua, tạo thành những tia laze tri thức
Long lanh mắt trò phác thảo chặng đường đi
Đau đớn là điều đã được chuyển hóa thành công thức Toán học
Khi rơi xuống sàn chúng không phải là bụi bẩn
Chúng là bản đồ của những giấc mơ chưa được vẽ
Là chân dung của định lý Pytago nhìn từ bên trong
Một khối hình học siêu thực mềm mại như tơ nhện
Những đứa trẻ nhón chân bước qua
Sợ làm tan biến bãi cát trắng của những ý tưởng không trọng lượng
Bụi phấn bay lên đem theo lời nguyền của sự khai sáng bay lên
Bụi phấn biến không khí thành “đám mây” hiểu biết
Khi bạn hít vào bạn không hít khí trời
Hít vị mặn chát của một tương lai vừa được viết
Chúng tan biến trên ngón tay người thầy
Cọ xát là sự va chạm vào một ý niệm lớn dần
Đó là cái chết nhỏ bé của vật chất
Để hồi sinh thành linh hồn không thể xóa nhòa của bài học vỡ lòng
Bụi phấn vô tư như hồn trẻ thơ.
(Hà Nội, 9-11-2025)
NGUYỄN ĐĂNG THUYẾT
HOA NẮNG
Em!
Chính là Hoa Nắng
Ủ mầm say mắt thơ
Sáng trưa chiều duyên nợ
Chín phương
Thần trong mơ
Nắng sớm mai
Gội tóc
Nắng cháy môi
Mực hồng
Nắng nghiêng chiều
Thắp mộng
Nắng đưa đò...sang sông
Hoa Nắng em
Mật ngọc
Ước mơ xanh
Trồng người
Bảng đen rừng tít tắp
Hoa Nắng
Mùa...vàng...tươi!
LÊ MINH TÝ
VIÊN PHẤN DỊÊU KÌ
Viên phấn xinh xinh…diệu kì bí ẩn
Gắng gỏi tô màu… cũng chỉ phấn hôi
Nhưng lạ lẫm thay…từ tay cô viết
Chăm chú các trò … mải miết đắm say
Vắt qua năm tháng rãnh mòn viên phấn
Khung trời lấp lánh soi bóng dòng sông
Nghiệp thầy tháng năm xới cây ủ đất
Chân trời rộng mở từ bảng bước ra
Phấn trắng bảng đen từ tay cô viết
Khác chi đất lạ xạ hạt ươm lành
Duyên nghề thâm niên gửi lên mái tóc
Cho bao trang đời … xanh giấc mơ xanh
Từng trang giáo án có hằn vết nhăn
Gửi gắm đức tin trong ngần con chữ
Cội nhành vươn nhanh hạt mầm khúc khích
Viên phấn diệu kỳ tri thức sinh sôi…
NGUYỄN THỊ PHƯƠNG ANH
XÚC CẢM NGÀY CHIA TAY…
Mấy chục năm rồi, hằng ngày tới lớp
Phấn trắng, bảng đen, gương mặt học trò
Tình đồng nghiệp đắp vun theo năm tháng
Buổi họp hội đồng, những cuộc giao lưu...
Ngày khai trường, nhớ biết bao nhiêu!
Sân rợp bóng cây, cờ hoa rực rỡ
Náo nức cô trò, tiếng cười rộn rã
Tháng chín - mùa thu, năm học bắt đầu.
Ngày theo ngày… năm tháng trôi mau
Bao lớp học sinh rời mái trường yêu dấu
Giây phút chia tay, các con ơi có thấu
Mắt cô đượm buồn, giọt lệ ứ bờ mi…
Mấy chục năm rồi, đến lúc phải chia ly
Mái tóc xanh bạc phai màu phấn
Đồng nghiệp ơi, hãy giữ bàn tay ấm
Thắp sáng đêm dài, xua lạnh ngày đông...
Về hưu rồi, đò vẫn vượt qua sông
Vẫn lớp lớp học trò cùng thầy cô cập bến
Những cuộc chia tay tràn ngập niềm thương mến
Người ở kẻ đi… nhung nhớ tím trời.
NGUYỄN THỊ TUYẾT
GỬI
Tuổi xuân gửi lại cho đời
Gian nan gửi lại một thời nắng mưa
Trống trường gửi lại sớm trưa
Trang giáo án gửi đêm khuya chong đèn
Trắng viên phấn gửi bảng đen
Gửi thêm chút bụi tóc em vương dầy
Lối mòn gửi lại nơi đây
Bao nhiêu kỷ niệm gửi cây phượng già
Nghĩa tình bầu bạn gần xa
Sẻ chia nối nhớ làm quà gửi thăm
Trăng thề gửi lại đêm rằm
Tình xưa gói lại trăm năm gửi người
Gửi đi khắp chốn cùng nơi
Còn tôi
Tôi gửi hồn tôi lửa chiều.
THU SANG
KHÚC NHỚ XÔN XAO
Bạn cũ vai kề, tay trong tay
Đường xưa lối cũ lá rơi đầy
Áo trắng một thời vương sương trắng
Trắng trời kỷ niệm, trắng hương say.
Lớp học bừng lên ấm cánh đồng
Bao mùa trăn trở lúa đơm bông
Gió bay bụi phấn về nhung nhớ
Một thuở chưa xa ngậm nắng hồng.
Vẫn bóng thầy xưa, ấm mái trường
Vẫn lời đằm thắm lắm yêu thương
Vẫn câu thơ đẹp bừng trang sách
Vẫn đóa bình minh đưa ngát hương.
Thầy trò tóc ngả màu sương xám
Lãng đãng đường chiều kí ức phơi
Nhớ thầy nhớ bạn em thầm gọi
Vọng mãi sân trường giọt nhớ rơi...
NGÔ NGỌC THĂNG
NGƯỜI THẦY GIÁO THƯƠNG BINH
Tổ quốc gọi lên đường
Xếp lại trang giáo án
Pháo phòng không bắn trả lũ giặc trời
Cầu Đò Lèn đơn vị anh giữ chốt
Đạn nổ bom rơi mịt mùng khói lửa
Hố mắt nhói đau, ngang đầu máu ứa
Vết thương lòng đau thắt tuổi đôi mươi.
Khi vết thương chưa lành anh quay về đứng lớp
Theo cái thước kẻ đường thẳng
Viên phấn vạch đường cong
Đường các em đi cần nhiều ánh sáng
Mà bên mắt thầy ánh lửa lặn vào trong.
Ngọn đèn thắp sáng ước mong
Cùng chiếc xe đạp xoay vòng tay lái
Lo cho các em dành thời gian vàng gom góp lại
Lo cho gia đình anh tận tụy sớm trưa
Vết thương trở trời đau nhói
Giữa thời bình anh nghe tiếng bom rơi
Đàn chim khôn sải cánh lưng trời
Anh vẫn bình dị dưới căn nhà cấp bốn
Bên hàng cau xòe tán
Chùm quả tròn trước nắng đung đưa
Anh- người thầy, người chiến sĩ năm xưa.
HỒNG NỤ
XA TRƯỜNG
Hôm nay tôi xa trường
Đầy lên bao nỗi nhớ:
Nhớ học trò bé nhỏ
Khăn đỏ thắm trên vai
Âm vang tiếng đọc bài
Tiếng cười và tiếng hát.
Nhớ lắm bạn bè ơi!
Tiếng trống trường rộn rã
Thúc giục cả trường ta
Bước vào ngày học mới.
Phượng cứ chờ thắp lửa
Mỗi mùa thu hiu hắt
Lòng tôi trang sách mở
Dâng niềm vui sớm chiều.