Chùm thơ của Lan Phiến

Thứ hai - 04/11/2019 09:32
Lan Phiến
VỚI THU
Dẫu đời bao việc bộn bề
Mùa thu nắng gió vẫn về thảnh thơi
Cho mình những phút buông lơi
Chân đi chầm chậm, ngắm trời biếc xanh
 
Bao êm ả, bao trong lành
Lâng lâng mình cũng muốn thành mùa thu !
 
MÙA ĐI
Mùa đi cho hạt nắng
Rơi nghiêng nghiêng nhạt vàng
Mùa đi cho ngọn gió
Tìm cũ xưa lang thang
 
Mùa đi là mây khóc
Là lá hờn dỗi rơi
Những thoáng chân ngơ ngác
Những câu thơ ngậm ngùi
 
Bước chân mùa xao xuyến
Những ngày xưa biếc xanh
Để rồi thêm đong đếm
Từng mùa em xa anh !
 
LÂY TƯƠI XANH
Em chào,nụ cười rất tươi
Hồn nhiên như của một thời ngác ngơ
 
Em buôn rau, tôi làm thơ
Rau em xanh mướt, tôi tô thu vàng
Rau em vốn lãi đàng hoàng
Thơ tôi hao tổn tâm can bốn mùa
Rau em ai cũng cần mua
Thơ tôi không bán, chỉ vừa tặng nhau
Hình như thơ rẻ hơn rau
Nhưng thơ biết thấm nỗi đau nhân tình
Còn rau em biết tự xanh
Cùng thơ tươi héo, để thành thế gian
 
Em đang xanh, tôi đang vàng
Cùng chung một chuyến đò ngang sớm này
Gánh rau tươi, nặng vai gầy
Nuôi con ăn học, nuôi ngày mới lên
Nuôi chồng xuất viện vừa yên
Âu lo trong thoáng cười thêm thảo hiền
 
Chia tay, em vẫn cười duyên
Lây tươi xanh cả sang miền thơ tôi !


THỨC QUEN
Thức quen rồi, chẳng sợ đêm dài
Sợ ban mai nắng không vẫy gọi
Sợ bàn chân không còn biết vội
Sợ từng đêm, mình khang khác mình hơn

Thức quen rồi chẳng sợ đêm đen
Vì thực ra, đêm luôn rộng mở
Lạnh bão hoà, không lạnh hơn được nữa
Sợ tiếng đồng hồ gợi trống vắng vô biên

Thức quen rồi, đời có dài hơn
Hay mệt mỏi, liệu có ngày làm lại
Bao đêm thức mà vẫn đầy vụng dại
Vẫn soi hoài vào tấm gương đêm !


CHỚM ĐÔNG

Thu như khỏa vào thơ
Nắng vàng ươm rạng rỡ
Gió như kẻ khát yêu
Cứ tìm về lối ngõ

Đông rập rình đâu đó
Sớm mai lành lạnh sương
Em trong xanh nét vẽ
Khăn mỏng mắt thu vương.


 
XIN VĨNH BIỆT MỘT TẤM GƯƠNG
Kính viếng hương hồn Trung tá Tạ Bá Nhạ

Năm tháng kiếp người được bấy thôi
Hôm qua anh vội bỏ ta rồi
Bỏ trang thơ lính, vần thơ lính
Thương tiếc anh dòng mây xám trôi

Cứ thế là đi dễ vậy sao
Câu chào, câu tiễn kịp đâu nào
Anh vào xa thẳm quên thơ họp
Trống chỗ anh ngồi, thương biết bao

Thân bách thân tùng trải gió sương
Xông pha trận mạc, dạ can trường
Đánh Tây, đuổi Mỹ đời gian khó
Anh kể bằng thơ những chặng đường

...Pháo kéo lên đèo, lại tản xuôi
Điện Biên chỉ được thắng mà thôi
Chờ cơ hội đến nghiêm quân lệnh
Từng phút chờ, hoàn căm sục sôi

Con lên tám tuổi mới ôm mừng
Liên lạc che anh, chết trên lưng
Đánh lạc hướng thù lòng dân vững
Cơn đói trùng cơn sốt rét rừng ....!

Vẫn biết kiếp người sống gửi thôi
Như mây như nước cứ luân hồi
Như đá phải mòn, cây thay lá
Thơ tiễn thơ, mà sao lệ rơi

Xin vĩnh biệt anh, một tấm gương
Một đời trận mạc, lính tiền phương
Một đời anh sống vì dân, nước
Sống để cho, vì những xót thương !

Hà Nội 20/7/2019

Nguồn tin: Bùi Việt Mỹ

 Từ khóa: Lan Phiến

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây