Chùm thơ nhân kỷ niệm 77 năm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam

Thứ sáu - 17/12/2021 07:42
Võ Văn Thọ, Thanh Minh, Dương Đoàn Trọng, Bành Phương Lan...
Ảnh minh họa trong trang: ST
Ảnh minh họa trong trang: ST
Võ Văn Thọ
 
TỔ QUỐC GỌI TÊN
 
Tiếp nối mùa Thu hay mùa Xuân
Những thanh niên lên đường nhập ngũ
Ơi những Binh nhì, Binh nhất!
Dành tuổi thanh tân cho tổ quốc yên bình
 
Tiếng gọi Hoàng Sa!
Tiếng gọi Trường Sa!
Hòa trong tiếng mẹ ru, những con sóng vỗ
Bao lớp người ra đi vì biển lặng, mạn thuyền vươn khơi xa
 
Nâng niu trái bàng vuông,
từng cọng rau muống biển
Từng hạt cát phù sa mang hương vị mặn mà
Tổ quốc trong ta những điều thiêng liêng ghi khắc
 
Hãy yêu, hãy tin và thắp niềm tin
Biển đảo, vùng trời, lãnh hải yêu thương
Và lãnh thổ biên cương tổ quốc
Đến từng ngôi nhà, ngọn núi, con sông...
 
Tổ quốc trong ta
Sừng sững Nhà Giàn
Nắm chắc tay súng thép, bảo vệ
Những cột mốc trên biển Việt Nam
Mùa xuân về cùng hát khúc hoan ca...
 
 
XANH NHỮNG NIỀM TIN...
 
Đời lính mang màu xanh khát vọng
Xanh bãi bờ, biền dâu, xanh bầu trời lộng gió
Xanh trong mắt em!
những đêm dài hành quân,
những ngày thao trường mưa dầm, nắng bỏng
 
Gió cát biên thùy, rừng núi biên cương
Vẫn ngát xanh tràn đầy hy vọng
Hành trang chiếc ba lô con cóc
Súng, đạn bên mình bảo vật bất ly thân
 
Đời lính phong sương, tình không lãng mạn
Yêu thương rồi. Cứ mơ mãi về nhau
Ai bảo chọn con đường binh nghiệp!?
Để nhớ nhung thao thiết canh trường
 
Tết đến, xuân về vẫn nơi tuyền tuyến
Bảo vệ quê hương, canh gác sẵn sàng
Cho những mùa xuân bình yên, lặng sóng
Câu hát ru hời, non nước tình ca
 
Có nhớ mong nào hơn nỗi mong của lính
Có tình yêu nào không thử thách đắng, cay
Thời gian phương thuốc nhiệm màu
Xanh những niềm tin, tình yêu người lính!
 
 
TIẾNG GỌI BIỂN KHƠI
 
Anh đã nghe trong tiếng gọi non sông
Màu cờ đỏ sao vàng tung cánh
Biển đảo, biên cương đất mẹ anh hùng
Tổ quốc ơi! Sừng sững trước bão giông
 
Mẹ Âu Cơ dẫn năm mươi con xuống biển
Cha Lạc Long Quân cùng năm mươi con lên rừng
Cùng chung lưng, đấu cật xây đời
Bảo vệ đất trời tổ quốc Việt Nam!
***
Những người lính thời bình ôm chắc tay súng
Tiếp nối ông cha bảo vệ hòa bình
Cho biển lặng thuyền vươn khơi tung lưới
Con sóng viết lời khúc hát bình minh
 
Biển Việt Nam lung linh
In hình anh người lính đảo
Trăng ngọt lành dấu yêu
Dâng cho đời tuổi thanh tân
 
Việt Nam ơi!
Đất mẹ ơi!
Quyết bảo vệ từng tấc đất giang sơn
Từng hạt cát biển Đông, gừng cay, muối mặn
Hòa thành khúc nhạc dịu êm
xanh niềm tin ước vọng!
 
Viết lên
khúc khải hoàn ca
ngàn năm kết trái!
 
VVT
 

qđ

Thanh Minh
 
MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
 
Hôm nay tôi đến đây
Giữa nghĩa trang Trường Sơn
Thắp nén hương cho bạn
Mà nước mắt trào tuôn
 
Tuổi thanh niên cống hiến
Chẳng quản ngại hiểm nguy
Bạn tôi đã ra đi
Trong trận giặc càn quét
 
Hiên ngang bạn tôi hét
Hãy nhìn đây chúng mày
Rồi giục tôi thoát chạy
Bảo vệ máy điện đàm
 
Máu bạn tôi đã rơi
Khi chống trả quyết liệt
Để nối liền mạch huyết
Trận địa với chỉ huy
 
Tiếng súng yên…trở lại
Ôm xác bạn khóc nghẹn
Giữa Trường Sơn lửa đạn
Đắp cho bạn mộ tạm
 
Mấy chục năm rồi đó
Giờ bạn nằm ở đây
Bên cạnh những đồng đội
Tuổi đời mới đôi mươi
 
Nước mắt tôi rơi rơi
Thẩm gọi tên các bạn
Yên nghỉ đồng đội ơi
Mãi mãi tuổi hai mươi…
 
Tổ Quốc mãi ghi danh
Những người con anh hùng
 
 
VĨNH BIỆT
 
Về đi các anh ơi
Đồng đội anh tìm kiếm
Bao đêm ngày chẳng quản
Giữa bão lũ mưa rơi…
 
Về thôi các anh ơi
Vợ con anh đang đợi
Mẹ già cũng mòn mỏi
Mong thấy các anh thôi...
 
Các anh đã ra đi
Trong khi làm nhiệm vụ
Giữa Rào Trăng bão lũ
Lạnh lẽo nơi rừng xanh...
 
Dậy về thôi các anh
Cả nước đang chờ đợi
Dõi theo lòng vời vợi
Đón các anh trở về...
 
Các anh an nghỉ nhé
Đất mẹ ôm vào lòng
Những người con anh hùng
Vĩnh biệt nhé… vĩnh biệt.
 
 
LÍNH ĐẢO XA
 
Anh là người lính đảo xa
Ngày đêm canh giữ bao la biển trời
Trùng khơi hải đảo xa xôi
Chắc tay canh giữ bầu trời bình yên
 
Xa người yêu dấu , đất liền
Anh làm nhiệm vụ với niềm tin yêu
Giữ cho Tổ Quốc sớm chiều
Mầu xanh tươi đẹp với nhiều đổi thay
 
Rừng xanh biển đảo nơi đây
Là nhà anh đó với đầy tình thân
Anh em đồng đội ân cần
Sẻ chia gian khó chẳng ngần ngại chi
 
Các anh lính đảo uy nghi
Thanh bình đất nước…khắc ghi ơn này
 
11/2021



2


Dương Đoàn Trọng
 
NGƯỜI LÍNH CŨ
 
Người lính cũ đi trên con đường mới
Đường bê tông thẳng giữa cánh đồng
Không phải đường qua suối qua khe
Mà bước thấp bước cao vấp vào chuyện cũ
Thao thức giữa ban ngày
lạc vào giấc ngủ
tưởng đang chòng chành
treo câu hát giữa Trường Sơn
 
Ở đây không có tiếng chim
“Bắt cô trói cột”
Không có cây săng lẻ
những ngọn rau môn thục tàu bay
Cây bứa
Cây dâu da chua chua câu tiếu lâm bỡn cợt
Vậy mà sao tất cả lại ùa về
Tiếng bom nào đã làm tỉnh cơn mê
Người lính cũ đi tìm câu thơ mới
 
Người lính cũ đội mây và tóc lẫn vào nhau
Cơn gió mới thổi lạnh lòng chuyện cũ
Chiếc gậy trong tay không chặt ở trên rừng
Vẫn đang chống vào
những giọt nhớ rưng rưng.


a
 

Bành Phương Lan
                             

MONG CÁC ANH BÌNH YÊN TRỞ VỀ

 

Mưa bão đua nhau đổ về nơi đây

Lũ chồng lũ lại thêm hồ xả lũ

Nơi núi lở, nơi gió mưa vần vũ

Đòn gánh càng oằn vai mẹ miền Trung

 

Đội bão giông nguy hiểm chẳng ngại ngần

Mang trên mình màu áo xanh sông núi

Người trước ngã, người sau lại bước tới

Mặc địa hình chia cắt quyết cứu dân

 

Những người lính ai cũng có người thân

Có người quê đang ngập trong bão lũ

Lo mẹ ở nhà, các con còn nhỏ

Bốn xung quanh là biển nước mênh mông

 

Đồ ăn hết, cả nước uống cũng không…

Nhưng người lính vẫn tiến lên phía trước

Các anh ơi! Hãy yên lòng vững bước

Đồng đội anh không bỏ lại ai đâu

 

Cả nước bên miền Trung cùng nguyện cầu

Kẻ ít, người nhiều chung tay giúp đỡ

Mưa bão sẽ tan, người dân bớt khổ

Các anh lại về bên mẹ bình yên.

 

    LÀM  VỢ  LÍNH

 

Làm vợ lính… là thiệt thòi lắm đấy

Nuôi con một mình vất vả nhân đôi

Làm vợ lính không những chiều dạo phố

Là biết bao đêm vò võ đơn côi...

 

Nhưng vợ lính cũng nhiều niềm vui nhé

Đây san hô, ốc biển gửi con chơi

Em xây đảo nơi quê nhà cho bé

Giống như cha... con canh giữ biển khơi

 

Lên biên giới gửi phong lan hoa tím

Tím tình anh cũng tím cả tình ta

Đừng chê nhé… chút tình anh gửi gắm

Nhớ em nhiều... tình của lính phương xa

 

Làm vợ lính… chồng về là vui nhất

Tiếng cười vang rộn rã khắp mọi nơi

Em đã biết… vì sao em yêu lính

"Lính mà em..." đâu có lính là vui.

 

Em tự hào vì em là vợ lính

Anh phương nào tình em cũng theo anh

Tình đôi ta hòa chung tình đất nước

Cho mảnh đất này mãi mãi màu xanh.

 

 

 

MÙA XUÂN VÀ NGƯỜI LÍNH

 

Một sớm Xuân trở về sau phiên gác

Giữa lá xanh ẩn một nhánh lan rừng

Người lính trẻ thoáng xao động, ngập ngừng                           

Như bất chợt... một dáng kiều e ấp

 

Tưởng hình dáng yêu thương vừa chợt gặp

Như thực như mơ giữa chốn biên cương

Chàng lính còn trẻ lắm chưa người thương

Mầu tím dịu dàng cho anh mơ mộng

 

Chốt biên giới nơi đồi cao gió lộng

Bên những cột mốc Tổ quốc yêu thương

Hoa cũng yêu người lính giữ biên cương

Nhành lan tím theo anh về với đội

 

Sau phiên gác hoa như… ai đang đợi

Trạm tuần tra đỡ lạnh gió, buốt sương

Những nhành hoa sắc tím thật dễ thương

Cùng người lính biên cương… Xuân ở lại.

 

 

Nguồn tin: HNV

Tổng số điểm của bài viết là: 2 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 2 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây