Tùy văn của Nguyễn Khang
Ba người đàn ông về hưu ngồi uống nước chè vỉa hè như một thói quen tiêu tốn thời gian quá thừa mỗi ngày. Bỗng một người nảy ra ý nghĩ xem lương thiện là gì? và nó khác nhau không dưới ống kính của “xã hội học” hưu trí? và thế là họ quyết định chơi trò “Giật mình lương thiện”. Người thắng cuộc sẽ là người kể lại cảm xúc mà mình cảm thấy lương thiện nhất của đời mình và đánh thức cảm giác lương thiện nhất cho hai người kia. Giải thưởng.
Ba ông ngồi đăm chiêu lắm. Góc nhìn xã hội về một vấn để là tùy vào cách nhìn, quan điểm, trình độ học vấn, nghề nghiệp và có khi cả tuổi tác nữa. Những thứ như đức hạnh, phẩm giá, liêm sỉ, lòng tốt, chân tình đều mang được đo lường bằng những chuẩn mực, hệ quy chiếu, tiêu thức và hệ giá trị không rõ ràng, không lượng hóa được như các bài toán theo quy luật tự nhiên. Nhân loại lo nhất là việc lượng hóa đánh giá xã hội theo tiêu chí của các quy luật tự nhiên chẳng hạn như một ai đó hôn một người đàn bà 100 cái tức là yêu người đàn bà đó hơn cái ông hôn có một cái hay người đàn bà làm tình với 100 ông thì có tình yêu to lớn với đàn ông hơn là chỉ với một người.
Nhưng đã nhậ lời tham gia cuộc thi rồi thì cứ phải cố thôi, đôi khi người ta cho rằng trực giác và cảm xúc là hai thứ định hình nên các tính xã hội của xã hội. chưa ai kịp kỹ đến giảm khảo thì cuộc thi đã bắt đầu.
Ông thứ nhất nhấp một hớp nước chè và kể
Hai ông kia vỗ tay tán thưởng rất lâu vì sự chợt “lương thiện” của ông thứ nhất. Hóa ra bề ngoài dữ dằn của ông thứ nhất lại chưa một trái tim thật thà và lương thiện.
Ông thứ hai cũng nhấp một hớp chè rồi thủng thẳng kể
Ông thứ nhất và ông chưa đến lượt vỗ tay cũng rất lâu cho sự chợt “ lương thiện” của ông thứ hai. Cả hai đều cười mỉm cho cái triết lý cao quý, hành đạo cứu người của nghề thầy thuốc vầ sự thức tỉnh đúng lúc của ông bạn mình, nếu không thì .... ai mà biết được cái kết cục ấy thế nào.
Ông thứ ba nhấp một hợp chè, vò tay bứt trán và ghĩ có thể mình không cần kể nữa. Chuyện của hai ông kia đã đủ thắng cuộc hôm nay rồi,. Nhưng đã là cuộc thi, ai cũng phải tham gia. Nhất là bét, mình cứ kể còn việc bình xét là của hai ông kia dù phiếu của mình đã dành cho hai câu chuyện chợt “ lượng thiện” ở trên rồi. rồi ông cũng thủng thẳng kể
Hai ông kia vỗ tay hồi lâu nhưng phần trao giải rơi vào bế tắc. Sau cùng ba ông phải nhờ đến Bà bán nước phân xử hộ. Bà bán nước mông lung lắm, bà chỉ quen kẹo lạc với kẹo vừng, quen phân biệt với chè Thái với Kim Anh của nhà máy chè Đông Anh thôi chứ. Trực giác và cảm xúc của bà chỉ có thể đúng với bánh thôi, cái bánh cưng cứng là tẻ, cái mềm mềm là bánh nếp, cái mùi hăng hắc ngửi đã nhức đầu là rượu làng Vân Bắc Ninh, cái rượu thơm chặn đáy chai là rượu Lạc đạo, Hưng yên bà cũng quen lắm. Nhưng rồi bà nghĩ ra cái mẹo bà sẽ quay con dao gọt dứa, mũi nhọn quay vào đâu thì ông ấy thắng. Bà ngồi cho hai chân lên ghế xoay cho chắc, nhỡ rơi vào chân ai thì khốn. Dao xoay tít trên mặt bàn rồi rơi xuống đất.
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
BA BÀ CỤ Ở CUỐI XÓM
ĐỨA BÉ
ĐỌC THƠ CÙNG NHAU
Khi cái đẹp còn đang ngủ yên
GIỮA NHỮNG ĐƯỜNG BIÊN
THƯƠNG NHAU NGÀY TẾT
CHI HỘI 3 - HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI TỔNG KẾT CT NĂM 2025
CHÂN MÂY (1)
NHẠC SĨ ĐOÀN BỔNG ĐÃ ĐI VỀ DÒNG SÔNG ẤY…
CUỘC THI tìm hiểu Nghị quyết Đại hội đại biểu Đảng bộ thành phố Hà Nội lần thứ XVIII,
Đông vui như chợ quê ngày Tết
Mẹ tôi và những vật dụng nhà nông xưa cũ
Chờ đợi
Mùa này cải đã ra hoa
Phố mùa đông thơm lừng hương ngô nếp nướng