Chùm thơ của TRẦN KIM ANH

Thứ ba - 27/08/2019 09:40
Trần Kim Anh
Chùm thơ của TRẦN KIM ANH

Chàng Di Gan hiện lên sau hoàng hôn thảo nguyên
Lời ca của chàng nâng bầu trời lên thăm thẳm
Ta thành suối dưới chân chàng ngân nga

Chàng Di Gan hát về người vợ còng
như vầng trăng cuối tháng
Một đời nhẫn nại quanh thời gian
Nuôi các thiên thần của chàng lớn mãi
Để nàng mãi mãi cũng thiên thần

Chàng hát về những người con mà nàng sinh ra
Những người con biết vỗ tay thành nhạc
Gọi ấm no về quanh thảo nguyên xanh

Chàng Di Gan ngợi ca những thiên thần
Với trái tim của núi…
Chàng không biết vách núi dội vào suối lòng ta
Thành nước mắt theo chàng mặn chát…

Ơi chàng Di Gan của thảo nguyên thẳm xa
Ta chẳng thể làm người thứ ba thêm chút nữa.

 

GỬI NGƯỜI DƯNG

 

Nửa bán cầu chìm trong mộng mị

Chỉ người dưng vô cớ với người dưng

Ôm gối nhỏ nghe mình ru đêm trở

Ngỡ nụ cười ngào ngọt đậu bờ môi

 

Có thể nào không một ngày anh hỏi:

Ơi mùa hè neo đậu bến người dưng

Sóng sẽ hát buồm em căng lời sóng

Duyên nợ này bện buộc những ngập ngừng

 

Ngập ngừng sóng có chung ngày ấm lạnh

Ôm thăng trầm bờ bãi với biển khơi

Có thương suốt chuỗi tình còn lại

Mặn ngọt đôi bờ khô khát mình ơi.

 

ĐÊM TỰ TÌNH CÙNG GIẤC NGỦ ANH

 

Anh

Người đàn ông em yêu

Từng mi li cơ thể

Từ lặng im qua ngàn dâu bể

Cho em ấm lại đường về

 

Anh

Người đàn ông em thương

Người đàn ông lớn lên từ vùi tro củ nghệ

Từ trấu bếp gừng cay mốc kệ

Từ đòn roi vô cớ của người dưng

 

Em đã nghe

Nước mắt từ cõi âm, bà nội:

Chút dõi dòng này! Giữ lấy nghe con

Và trên cao lời mẹ cha, anh trai… vọng lại

Xa xôi ơi! Con một thương nhau cùng…

Nước mắt cầm tay tím đường sau cuối

Ta dâng ta mật ngọt trái tim tình

Niềm yêu đến cùng ta râm ran ve vàng hạ

Rợp bồn chồn va vấp tận cùng tim

 

Xin hãy xóa đi

Xin đừng quay lại

Những vu vơ quá khứ những dư thừa

Để có trong nhau óng tình đơm nụ

Mùa em trao anh chẳng chút nhạt nhàu

 

Đêm thao thức nói với anh tình chồng vợ

Nói với anh thành thật bến đời đau

Hơi thở ngọt lùi loang đêm trắng

Bình minh về… mình lan tỏa trong nhau.
                                          

   
THẦY CỦA CON

( Ngày thầy tôi đi xa)

 

Khói hương nhắc nỗi muộn mằn

Khói hương kể cho con nghe:

Về ngôi nhà long lanh nước mắt

Những bậc hồ nâng dấu chân thầy vừa khuất

Những lá non xao xác gọi bóng thầy

 

Muộn mằn vô tâm

Muộn mằn nhớn nhác

Ngôi nhà mọn

Ôm chiếc giường ngơ ngác

Của thầy tôi đấy ư? Ơi đồng nước quanh nhà

 

Bạn bè ơi

Ta đã thành danh từ thầy ta lặng lẽ

Ta đã thành người từ lặng lẽ thầy ta

Đồng bạc trắng

Về đền ơn đáp nghĩa

Đôi tay dài bất lực phía chia xa

 

Muộn mằn quất vào trái tim tan vỡ

Người có nghe không ơi thầy của con

Con có thể làm gì trước an nhiên di ảnh

Năm mươi năm học trò ôm ký ức xanh  non.

Nguồn tin: Nguyễn Sĩ Đại:

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây