KÝ ỨC 30 - 4, trang thơ của nhiều tác giả

Thứ tư - 15/04/2026 20:41
Nguyễn Thái Hưng, Phạm Thịnh, Phạm Huy Liệu, Trần Văn Khương, Nguyễn Khang, Nguyễn Đăng Soạn, Ái Nhân và Cù Thùy loan ...
Hình minh họa trong trang : ST
Hình minh họa trong trang : ST
 


 

Nguyễn Thái Hưng
(Hà Nội)

 

QUA QUẢNG TRỊ

 

Nếu không có ngày 30 tháng Tư

Cờ vẫn đỏ chờ mong bờ giới tuyến

Chị dắt con ngóng chồng biền biệt..

Sóng vẫn cồn Thạch Hãn niềm thương…

 Mẹ đợi con mòn mỏi đêm trường

 Em gái ngủ mơ trong tầm pháo bắn

Đất rên siết dưới vành đai trắng

 Đám tang buổn hóa sóng dưới lòng sông...

.Mở mắt ra là nghĩa trang

Mộ chí dày hơn nhà ở Quảng Trị

Mùa hè năm 72- Sự sống tưởng như ngày tận thế

Vài nghìn mét vuông Hàng vạn cuộc đời

Quần nhau với bom

 Mặt trời như vì máu mà vàng úa…!

 Lá thư yêu chưa đọc hóa mây trời…

 Nắm đất nào cũng xương máu bạn tôi

Cỏ non xanh nghẹn ngào chân Thành cổ

 Bước khẽ thôi... Bạn tôi còn dưới đó…

 Mới chợp mắt giấc ngàn thu...

Nói, cười hãy nhỏ

Thuốc dẫu thèm, xin chớ hút nơi đây...

Khói hương xuyên vết đạn đêm dày

 Khẩu súng - Ba lô- Mũ vải.

Nếu không có 30- 4 ngày ấy

 Tôi là ai ở giữa thế gian này !?...

 

hung

 

CÂY BỒ ĐỀ Ở NGHĨA ĐỊA TRƯỜNG SƠN
 

Vòm xanh lá thắm Bồ đề

Phật bao dung Phật độ về nơi anh

Tình thương của mẹ thương con

Có tình thương của nước non đêm ngày

 Mười ngàn mộ trắng như mây

 Cuốn lên đầu núi một dây tang buồn

Em vào gióng một tiếng chuông

 Chị vào thắp một nén hương cho chồng

 Con tìm cha giữa mênh mông

Dọc ngang mộ chí có - không tên người…

Đâu rồi bao tuổi hai mươi

Vượt Trường Sơn, cứu giống nòi còn ghi…

Bồ đề toả bóng từ bi

Lá reo như gọi anh về cõi thiêng

 Vòm xanh xanh ngắt sắc thiền

Vươn lên trời - vạn trái tim Bồ Đề.


 

CƠN MƯA CHIỀU

 

Chị còn về kịp thu thóc sân phơi

Rơm rạ khô chưa cời lên thành đống…?

Như chiều ấy dưới mưa giông gió lộng

Tất tả một mình chuyển lúa đồng xa…?

Chiều em về - gian nhà trống, lại mưa

Vạt lúa đồng đang khát khao đợi nước

Khói nhang xõa lên trời như tóc ngược

Mưa tủi gì xối xả mãi không thôi…?

 Giọt mưa loang mãn nguyện chị cười

Trên di ảnh người tóc xanh, tóc bạc

Đã bên anh sau ngày 30-4 thống nhất

 Cõi thiêng bên trời - Có dào dạt mưa rơi …?
 

 

 

thinh
 

Phạm Thịnh
(Hà Nội)

 

NGÀY HỘI NON SÔNG
 
Đất trời
Rực rỡ cờ hồng
Tám mươi năm vượt muôn trùng gian lao.

Ngàn năm đất nước tự hào
Niềm vui, hạnh phúc
Dâng trào núi sông.
Muôn dân Việt trái tim hồng
Dựng xây đất nước, xanh trong bầu trời.

Lệ nhòa, máu chảy, mồ hôi
Thấm vào đất mẹ
Đắp bồi tươi xanh.

Tám mươi năm giữa Ba Đình
Sao vàng phấp phới
Phồn vinh dâng người
Ấm no, hạnh phúc, vui tươi …
Năm Châu, bốn biển rạng ngời Việt Nam.

Điệp trùng vững bước hiên ngang
Cờ sao dẫn lối
Thẳng hàng quân đi.

Tám mươi năm trang sử thi
“Lòng dân - ý Đảng”
Khắc ghi trong lòng.
                                                            
 
 
NHA TRANG NHỮNG NGÀY VUI
                              Tặng Trần Duy Hải

Bạn mời thăm nhà mới
Nha Trang miền xa xôi
Biển trời xanh lộng gió
Hơn tiếng bay tới nơi.

Mấy ngày tình rong chơi
Bãi dài, nhà “Hát Đó”
Chùa Long Sơn, Tháp Trầm …
Cùng vui miền sóng vỗ.

Mưa giăng vùng trời nhớ
Người quê nơi biển khơi
Nhà mới, miền đất mới
Chỉ tình bạn cũ thôi.

Không khách sáo, xa xôi
Vợ chồng bạn chu đáo
Đầy đủ tấm chân tình
Những ngày vui hoàn hảo.

                                                        

QUÊ EM

Quên em biển rộng sông dài
Cánh đồng bát ngát, lúa khoai xanh rờn.
Đường “bê tông hóa” xóm thôn
Tàu xe tấp nập sớm hôm nhịp nhàng.
Bồng bềnh sông nước Đò Quan
Tiếng thoi dệt vải rền vang góc trời.
Trống chèo rộn rã ngày vui
Trồng hoa, cây cảnh … nhiều đời quê em.
Ngày xuân hội phủ hội đền
Mua may, bán đắt một phiên chợ Viềng.
Danh lam, thắng cảnh, người hiền
“Thiên Trường” vang vọng một miền nước non.
(Chuối ngự, gạo Tám thơm hương, …
Tiếng quê lem khói rạ rơm L, N.)
Ngân vang chuông đổ nhà thờ
Trầm ngâm mái ngói đền chùa Thâm nâu.
Dù ai xuôi ngược nơi đâu
Quê em vẫn giữ được màu chân quê.

                                                           

VỀ CAO NGUYÊN MỘC CHÂU

Thảo nguyên xanh Mộc Châu
Núi non cao hùng vĩ
Đồng cỏ xanh mượt mà
Đồi chè vươn ngực trẻ.

Sum suê chen cây lá
Hồng, mơ, mận .., trĩu cành
Nao nao đồi cải trắng
Như mây trôi bồng bềnh.

Mộng mơ rừng thông xanh
Soi gương hồ bản Áng
Nhớ Tây Tiến một thời
Gian nan đường cách mạng.

Mùa vui cùng năm tháng
Người Thái, người H’Mông …
Rời bản xa vách núi
Vui ngày mùa trĩu bông.

Cầu kính bắc qua Thung
Nối qua núm ngực núi
Hổn hển tiếng suối ngàn
Cao nguyên xanh vời vợi …

Nghe tiếng lòng thầm gọi
Mộc Châu về Mộc Châu.

 

                                                  

lieu
 

Phạm Huy Liệu
(Hà Nội)

 

ĐỒNG ĐỘI

Ba người trong tổ tam tam
Đều là binh nhất quân hàm như nhau
Ngôi sao trên mũ đội đầu
Xanh xanh áo lính tươi màu cỏ cây

Tai bèo thấp thoáng trong mây
Đôi chân vạn dặm tràn đầy sức trai
Trường Sơn xẻ dọc càng dài
Quân trang trĩu nặng hai vai xá gì...

Đường xa dẻo bước quân đi
Nhận thư thủ thỉ thù thì đọc chung
Chẳng may gặp trận sốt rừng
Ba lô chất cả trên lưng lặc lè

Mồ hôi vắt kiệt nắng hè
Chiều tà bầy muỗi le ve quanh mình
Chớp bom loé bất thình lình
Xông lên dẫu biết hi sinh cũng vì…

Bị thương cõng bạn cùng đi
Bước qua cái chết có gì phân vân
Thương nhau tí xíu cũng phần
Quý nhau như thể tình thân ruột già

Ta là bạn... bạn là ta
Con tim như đã cùng hoà nhịp chung!

 

 

MỘT THỜI LÀ LÍNH

Anh là lính... mãi còn là lính
Vẫn đơn sơ như ba lô cũ bạc màu
Tình là vàng tiền có đáng gì đâu
Nghiêng trên giường một tràn trề hạnh phúc(sạp)

Đời lính chiến trải bao cơ cực
Đói rét sốt rừng vàng mắt vàng da
Đáy lòng anh bỗng nhỏ lệ nhoà
Bởi tiễn đồng đội đi nơi vực sâu hốc đá!

Trời đen đặc giữa mưa rừng sối sả
Xé toạc đêm loạt bom chớp chói loà
Giữa Trường Sơn lại nhớ khói bếp quê nhà
Nhớ bát canh cua rau đay của mẹ...

Nhớ bậu cửa ngồi bên bà thuở bé
Nhớ đuôi gà chót vót cầu ao
Nhớ hương sen thơm gầu nước ai chao
Nhớ hoài chuyện làng quê đã đi vào cổ tích

Anh là lính mãi vẫn còn là lính
Cả cuộc đời chất lính không phai
Giữa bon chen đâu đó mặc ai
Luôn sống vô tư nghĩa tình chất phác

Mặc mái đầu đã điểm vầng mây bạc
Vẫn như xưa thời áo lính năm nào
Đến với nhau cho thoả nỗi khát khao
Mãi tự hào...
ta đã một thời
là lính...

 

TRƯỜNG SƠN MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Trường Sơn mây ẩn trong mây
Lối mòn nép dưới rừng cây giăng thành
Núi cao quỳ dưới chân anh
Lưng trời rộn rã khúc hành quân xa…

Nơi đây chưa có người qua
Hôm nay in dấu chân ta lần đầu
Đông nắng lửa Tây mưa dầu
Thác cao quằn quại nước đâu đổ về

Vỡ oà đêm tối não nề
Quờ tay nòng súng lạnh tê bên mình
Rừng khuya cứ nín lặng thinh
Chỉ còn nghe tiếng thận thình con tim

Màn đêm ngái ngủ lim dim
Đung đưa cánh võng rồi chìm trong mơ
Đạp lên trần trụi xác xơ
Bước qua lửa cháy khói lờ mờ xanh

Ì ùng bom giội vây quanh
Trực thăng nhớn nhác lượn vành trên cao
Rừng già gió gọi xạc xào
Một tia nắng rọi cũng xao xuyến lòng

Sốt rừng đầu nhức ong ong
Tiếng OV… vọng làm cong ráng chiều
Sương giăng mờ ảo cô liêu
Nhà hầm thủ thỉ những điều sâu sa…

Giật mình ánh chớp chói loà
Loạt bom hủy diệt nát ra hết rồi
Hoá thân vào đất bạn tôi
Nuôi ngàn cây cỏ núi đồi thêm xanh

Linh hồn các chị các anh
Hoá thành bất tử hoá thành Trường Sơn!





khuo
 

Trần Văn Khương
(An Giang)

 

DÒNG SÔNG KỶ NIỆM

 

Đồng đội uống nước thượng nguồn sông Hương
Giữa trưa hè nước trong veo ngọt mát
Nghe chim rừng líu lo ca hát nhạc
Sông chảy về đâu hỡi dòng sông Hương?

Giải phóng về chúng mình học chung trường
Cùng vào lớp, lên giảng đường học tập
Chuông réo gọi, chân ta cùng bước gấp
Trước mắt mình là kiến thức bao la

Hạ lưu sông Hương nước chảy hiền hòa
Ơi! Dòng sông xanh đẹp màu thương nhớ
Có cô gái mặc áo màu phượng nở
Chạy chiếc xe mi ni vui đến trường
Em là Hương và sông cũng là Hương
Để trái tim mình bồi hồi nỗi nhớ.
 

 


kha
 

Nguyễn Khang
(Hà Nội)

 

MẸ TÔI TRƯA BA MƯƠI THÁNG TƯ

Mẹ tôi trưa 30 tháng tư
Đạp xe hối hả từ bệnh viện về sau ca trực
Ở khúc quanh gần nhà
Bỗng có tiếng đài phát thanh đọc tin chiến thắng
Mẹ tôi dừng xe
Một tai nghe nghe loa phóng thanh
Một tay giữ ngực
Tiếng tim đập của mẹ
Nhanh và rõ đến người đứng cạnh bên cũng vỡ òa nước mắt
Dòng người trôi vào nhau vô thức đến giật mình
Chúng tôi tìm thấy mẹ tay vẫn còn ôm chiếc cặp lồng cơm
Đựng trong chiếc túi cước có màu tím Huế
Bố mua tặng mẹ sau rải thảm Khâm thiên
Tiếng loa phóng thanh và tiếng tim mẹ đập
Hòa vào nhau đợi tin bố sắp trở về nhà.





soan
 

Nguyễn Đăng Soạn
(Hà Nội)

 

ANH LÍNH VÙNG BIÊN ĐÓN TẾT

 

Xuân về vách đá rừng sâu

Biên cương gió lạnh bạc đầu núi non

Sương khuya phủ trắng lối mòn

Bước chân anh lính giữ tròn niềm tin.

 

Phố phường rực rỡ ánh đèn

Quê nhà pháo nổ vang rền nồng say

Mẹ già gói bánh chiều nay

Lòng đầy thương nhớ hao gầy dáng con.

 

Cuối đông mây núi chập chờn

Tuần tra lội suối giữ hồn biên cương

Mưa dầm gió rít đêm trường

Vẫn nồng hương tết tình thương quê nhà.

 

 

CUNG ĐƯỜNG BẠN GÁI CÙNG QUÊ

 

Cung đường huyền thoại Trường Sơn

Hố bom sâu thẳm, đường trơn bom rền

Nhanh tay xúc đất lấp lên

Đoàn xe còn kịp tuyến trên hàng chờ.

 

Nắng trời đổ lửa giữa trưa

Áo xanh ướt đẫm, say xưa bới đào

Pháo dồn từ biển dội vào

Lặng im khoảnh khắc máu trào thấm loang.

 

Đêm mưa nước ngập cửa hang

Chạy hàng vẫn hát, cười vang gữa rừng

Chập chờn giấc ngủ nửa chừng

Áo quần bùn đất, hương rừng thoảng bay.

 

Gặp em bất chợt chiều nay

Dáng thon da trắng giờ đây xạm màu

Mừng vui xa cách quá lâu

May còn gặp giữa rừng sâu chiến trường.

 

 

THÁNG NĂM CÒN MÃI

 

Cơn mưa bất chợt đầu mùa

Để lòng lưu luyến thẫn thờ tương tư

Bằng lăng hoa tím nhẹ đưa

Bạn bè ríu rít lời thơ đong đầy.

 

Mới ngày nào, nắm chặt tay

Tung tăng chân sáo mặt mày hồn nhiên

 Cửa trường giờ mở rộng thêm

Tự do ngang dọc chọn miền phương xa.

 

Long lanh ánh mắt người ta

Giữ hồn nhau lại không ra khỏi trường

Tình đầu man mác vấn vương

Người đi để nhớ, để thương, để chờ.

 

Tháng năm gửi gắm, tiễn đưa

Hẹn ngày chiến thắng trường xưa cùng về

Giữa đạn bom, giữ thư quê

Khi im tiếng súng, viết về cho nhau.

 

Tháng năm nghĩa nặng tình sâu

Xa nhau vẫn giữ tình đầu sáng trong.




nhan


Áí Nhân
(Hà Nội)


 

Hoài niệm tháng tư

Trời tháng tư năm ấy trong veo
Muôn triệu người reo vui chiến thắng
Cờ đỏ sao vàng tung bay trong nắng
Hào khí mùa xuân đại thắng nức lòng

Niềm vui ngày thống nhất non sông
Hạnh phúc trào dâng như sóng
Miền Nam hoàn toàn giải phóng
Dân tộc hân hoan ca khúc khải hoàn

Người ôm người chẳng kể lạ quen
Tình nghĩa Bắc Nam sen thơm Đồng Tháp
Cờ đỏ sao vàng lồng trong bóng Bác
Vỡ òa… hạnh phúc chẳng riêng ai

Tháng tư hào hùng mở lối đến tương lai
Cả dân tộc thẳng đường tiến bước
Độc lập tự do bao năm hằng ước
Rợp đất trời phấp phới bóng cờ bay.



Người lính già kể chuyện

Người lính già kể chuyện cho trẻ em nghe 
Chuyện đồng đội, đồng hương
Chuyện khói lửa chiến trường
Chuyện đơn vị ông đêm công đồn giặc

Bộ đội đặc công mặc quần xà lỏn
Đạn bắn bị thương vẫn chiến đấu như thường
Mấy ngày không ăn chẳng dời tay súng
Không hề nao nung, ý chí kiên cường

Chan chứa tình đồng chí yêu thương
Mẩu thuốc chia nhau, thư nhà chung đọc
Vời vợi quê hương những đêm trằn trọc
Chiêm bao sánh bước Kiều thơm

Lũ trẻ hồn nhiên như lạc vào cổ tích
Ngỡ là chiến binh bom đạn coi thường
Sống giữa tình thương quân dân cá nước
Lòng nguyện thầm quyết giữ lấy quê hương

Người chiến sĩ như cây chông, cây mác
Như ngọn tầm vông, như bức thành đồng
Đem tuổi xuân mình chở che Tổ quốc
Mà hiền lành như núi, như sông



Màu nắng tháng tư

Những đoàn quân thần tốc tiến về Sài Gòn
những người lính hiên ngang vượt qua bom đạn

Máu các anh đổ thêm thắm đỏ sắc cờ
thêm xanh tươi đồng lúa
rạng rỡ nụ cười, dẻo tay em bé múa
cho thanh bình núi sông

Tổ quốc yêu thương rợp bóng cờ hồng
những đoàn quân ầm ầm như thác lũ
trùng trùng rừng xanh chảy về thành phố
long lanh muôn mắt cười rạng rỡ

Tháng tư vinh quang
tháng tư chiến thắng
non sông một dải
mẹ gặp con, vợ gặp lại chồng

Tháng tư non sông thống nhất
dân tộc chung vui khúc hát kết đoàn
chung ca khúc khải hoàn chiến thắng
tháng tư nắng màu cờ đỏ sao vàng.

 



 

an
 

Cù Thùy Loan
(Hà Nội)
 

NGÀY GIỖ TỔ VUA HÙNG

 

Bốn trăm chín lăm bậc lên Đền Thượng

Con chạm vào rêu đá cổ xưa

Xung quanh mây trắng che mờ

Gió phủ phục trước đền Quốc Phụ

 

Tiếng trống đồng ngân vang hội tụ

Cháu con về dự giỗ tổ Hùng Vương

Chiếc bánh chưng xanh rưng rưng lòng thành

Đã cho con vẹn nguyên dòng máu Việt

 

Điệu hát xoan ngọt ngào hòa quyện

Với thăng trầm núi Nghĩa Lĩnh thủy chung

Với bao đời Vua dựng xây nước

Với những người mộc mạc đất mẹ Âu Cơ

 

Con về đây thoả ước vọng mơ

Như được thấy nước Văn Lang bốn nghìn năm trước

Thấy Quốc Tổ mình uy nghi hào hiệp

Giữa Núi rừng hùng vĩ linh thiêng.

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây