NĂM TÁC GIẢ THƠ (5)

Thứ tư - 08/10/2025 20:43

Ảnh: ST

Ảnh: ST
Bằng Việt, Đoàn thị Lam Luyến, Phi Tuyết ba, Nguyễn Thị Mai và Nguyễn Quang Hưng


BẰNG VIỆT

Bằng

Nhà thơ Bằng Việt sinh năm 1941, quê ở huyện Thạch Thất - Hà Tây ( nay là Hà Nội); Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội. Được tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật năm 2001, cùng nhiều Giải thưởng, tặng thưởng trong và ngoài nước về văn học nghệ thuật. Thơ ông nổi tiếng trong và ngoài nước từ những năm 1970.
Tác phẩm : Hương cây - Bếp lửa, (1968, 2005) đồng tác giả với Lưu Quang Vũ; Đường Trường Sơn, cảnh và người (ký sự thơ 1972 - 1973); Những gương mặt - Những khoảng trời (1973); Đất sau mưa (1977); Khoảng cách giữa lời (1984); Cát sáng (1985), in chung với Vũ Quần Phương; Bếp lửa - Khoảng trời (1986); Phía nửa mặt trăng chìm (1995); Ném câu thơ vào gió (2001); Nheo mắt nhìn thế giới (2008); Hoa tường vi (2018); Oằn tù tì (2014 ); Thơ Bằng Việt 1986 - 2016 (Nhà xuất bản Văn học, 2020)…


THƠ MỘT CÂU
 
1
Trang sách mung lung - đám mây lãng du, những phiêu bồng thức ngủ
2
Đầm sen, gió đồng. Trời ơi! Ban mai quá chừng thơm
3
Nét môi cong, anh nhớ làm chi, em trải đắng cay rồi
4
Chiều nắng muộn, chiêm chiếp chim kêu...đã thành hoài niệm
5
Tri kỷ khó tìm, dù thời nay thừa thãi bình yên
 
 
CHỌN
 
Nếu đời sống đã thành thơ, ai còn nhớ đến thơ
Lại có thời dù lạm phát thơ, thơ vẫn rời xa đời sống
Ta thích sống cách nào, thơ tồn tại cách nào?

 
 
KHÔNG ĐỀ
 
Bão tố tan đi, lòng người lắng xuống
Thế giới xô nghiêng, dần lại cân bằng
Lên chuyến đò đêm, không nghe tiếng sóng
Lẽo đẽo theo mình một bóng trăng.
 
 
ĐIỀU CÒN LẠI
 
Từng đau đớn vì lòng người phản trắc
Từng xót xa vì chất ngất tị hiềm
 
Lòng yêu đời, dẫu suốt đời trả giá
Có chịu hao mòn, nhiều đứt nối... không em.
  
 
TỰ SỰ
 
Những ý nghĩ phù du như bóng sáng
Thoắt bay qua, thoắt chạy đến vô cùng
Thơ chưa chín, quên đi, đầu đã bạc
Em một thời, ngó lại, đã hư không
 
Nhanh quá thế mà cũng buồn quá thế
Chớp mắt xong, là đã một đời người
Liệu còn lại điều gì từ tuổi trẻ
Chưa kịp làm, hẹn đó, để rồi thôi !
 
 
BUỒN
 
Có nỗi buồn bay qua lỗ kim
Có nỗi buồn lướt trên miệng vực
 
Buồn nào hơn, nếu cầm đàn mà gẩy tai trâu.
     
 
VẪN CÒN
 
Vẫn còn bóng nắng ngẩn ngơ
Bến sông trải gió bốn mùa chim kêu
Bãi ngô thăm thẳm màu chiều
Trẻ chăn trâu thả cánh diều phân vân
Mây xa lọc rợp nắng gần
Lũ chuồn kim đậu tần ngần lại bay
 
Còn nguyên đó... với Thơ đây!
 
 
 
NGHÌN TRÙNG QUAY LẠI
 
Tuyết ngợp bên trời, không có em
Gió thoảng lay phay quá yếu mềm
Trơ cánh đồng trăng màu lục nhạt
Nhạt nhẽo, mơ hồ... nhớ để quên
 
Em nhỏ và trong như nước mắt
Chia tay còn mặn mãi môi cười
Vị mặn hễ quên rồi lại nhớ
Nghìn trùng quay lại... Vẫn em thôi.
 
 
 
 
ĐOÀN THỊ LAM LUYẾN

luyến

Nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến sinh năm 1953, quê quán: xã Anh Dũng, huyện Phù Tiên (nay là huyện Tiên Lữ,  tỉnh Hưng Yên).
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội. 
Tác phẩm: Mái nhà dưới bóng cây (tập thơ, in chung, 1985); Lỡ một thì con gái (tập thơ, 1989); Cánh cửa nhớ bà (tập thơ, 1990); Chồng chị chồng em (tập thơ, 1991); Châm khói (tập thơ, 1995).
Giải thưởng cuộc thi thơ báo Văn nghệ 1989 - 1990; Giải thưởng thơ của Nhà xuất bản Hội Nhà văn 1995 (tập thơ Châm khói).
 

Huyền thoại một tình yêu

 

Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Khi tỉnh dậy, anh đã chia tay với người con gái ấy?
Giá được anh hẹn hò dù phải chờ lâu đến mấy
Em sẽ chờ như thể một tình yêu...

Em sẽ chờ
Như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xa, mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thuở trước
Sắc cầu vồng chấp chới mé trời xa...

Em sẽ chờ anh
Như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải vội đơm hoa, đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau

Em ở hiền
Em có ác chi đâu
Mà trời lại xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác?
Có phải rượu đâu mà chờ cho rượu nhạt
Có phải miếng trầu
Đợi trầu dập mới cay?

Dẫu chẳng hẹn hò
Em cứ đợi, cứ say
Ngâu có xa nhau, Ngâu có ngày gặp lại
Kim - Kiều lỡ duyên nhau
Chẳng thể là mãi mãi...

Em vẫn đợi
Vẫn chờ
Dẫu chỉ là huyền thoại một tình yêu!

 

Đừng hứa sẽ cho nhau

 

Khi chia tay, anh nói anh là người yêu em nhất,
Hơn tất cả xưa nay, và mai sau cũng chẳng có bao giờ.
Anh yêu em như yêu gió, yêu mây, yêu trời, yêu đất,
Như yêu ruộng đồng, yêu nhạc, yêu thơ...
Nửa đời rồi em vẫn cứ mộng mơ,
Nên rất chi hài lòng với lời yêu như thế.
Em cũng yêu anh như sông, như bể,
Như ánh mặt trời như thể vầng trăng,
Đôi ta yêu nhau trời đất chẳng sánh bằng,
Như cái bát em ăn, như cái chiếu em nằm,
Không thể ví như tình yêu trên mây, trên gió.
Trái tim em như căn phòng bỡ ngỡ,
Chẳng có cửa em vào, chẳng có ngõ em ra.
Giá được yêu anh, không một phút rời xa,
Và chẳng bao giờ run sợ...
Như thể chiếc bình thuỷ tinh dễ vỡ,
Hãy trao em tình yêu với tất cả nỗi tự hào,
Ta sống giữa cuộc đời đâu phải giấc chiêm bao,
Mà thoắt ẩn hay là thoắt hiện,
Như nàng tiên ốc nửa mình dưới biển,
Nửa trần gian say đắm với nhân tình.
Nếu yêu nhau sao chẳng sống hết mình ?
Ngày đã xa, đêm rồi, xin chớ lạc,
Ta hãy trao nhau nỗi niềm khao khát,
Và cả những giờ phút biếng nhác ở bên nhau.
Ta cứ ngỡ yêu nhiều, nhưng nào có yêu đâu,
Bởi còn lại phía sau tất cả,
Ta như chú gấu già sợ những ngày sương giá,
Mượn tạm gốc cây sồi trú ẩn những mùa đông,
Rất có thể là YÊU, rất có thể là KHÔNG,
Ta đừng hứa trao cho nhau, cả trời, cả đất...
Hãy trao nhau chính trái tim mình chân thật,
Với con ngườii và cuộc sống của ta thôi...

 

 

Em yêu nhà em
 

Chẳng đâu bằng chính nhà em
Có đàn chim sẻ bên thềm líu lo
Có nàng gà mái hoa mơ
Cục ta, cục tác khi vừa đẻ xong
Có bà chuối mật lưng ong.
Có ông ngô bắp rau hồng như tơ
Có ao muống với cá cờ
Em là chị Tấm đợi chờ bống lên
Có đầm ngào ngạt hoa sen
Ếch con học nhạc, dế mèn ngâm thơ
Dù đi xa thật là xa
Chẳng đâu vui được như nhà của em.

 

Tìm người ở giữa hội Lim

 

Lạc nhau tự điệu dân ca
Phải tìm đến hội, để mà tìm nhau...
Người đông thấy những chỏm đầu
Nào nhìn ra cánh áo nâu mà tìm?

Hội Lim mở giữa đồi Lim
Người nay cứ thích đi tìm người xưa!
Có gì đâu mấy hạt mưa
Áo em đã ướt sao chưa gặp người?

Liền anh, liền chị liền đôi
Chẳng còn ai lẻ, cho tôi đi cùng?
Có bao nhiêu chúm môi hồng
Mà không có nụ hôn nồng cho tôi.

Ô hay! hội đã tan rồi
Còn câu giã bạn trên đồi chưa nghe...



 

PHI TUYẾT BA

Ba


Nhà thơ Phi Tuyết Ba sinh năm 1946, tại Đồng Hới, Quảng Bình. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội.
Tác phẩm: Con lớn lên như thế nào (1988); Lời tình yêu (1991);Lỗi tại trái tim (1992); Mimôza (1996); Sóng thời gian.

 

Điều anh không biết

 

Riêng điều ấy không bao giờ anh biết,
có một lần em lỡ hẹn cùng anh.
Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh,
em đến gần cánh cửa xanh hé mở.

Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ,
đôi chân em sao khó bước qua.
Chỉ một bước thôi là hết cách xa,
anh gần lắm ... phía bên kia đôi guốc.

Chẳng biết vì sao chân em lui bước,
chiều đường xanh bên cánh cửa xanh.
Có lẽ nào em lỡ hẹn cùng anh,
đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới???

 

 

Khi người ta không còn yêu nhau
 

Khi người ta không còn yêu nhau
Mọi lời giải thích
Nào có cần đâu
Khi người ta không còn yêu nhau
Có lẽ tốt nhất là nên im lặng

Vườn hoa đỏ trút màu thành hoa trắng
Nhưng không là hoa trắng thuở ban đầu
Khi người ta không còn yêu nhau
Đêm nào trăng cũng lặn
Mùa quả nào cũng đắng...

Thế giới đông người ư
Nhưng thiếu vắng
Khi người ta không còn nữa yêu nhau
Giá như quên được nỗi đau
Có lẽ đó là điều tốt hơn cả điều tốt nhất.

 

Trăng khuyết

 

Anh ngỏ lời yêu em
Vào một đêm trăng khuyết
Bởi tình yêu tha thiết
Biết tròn trước đêm rằm

Em vui lúc trăng tròn
Chạnh lòng khi trăng khuyết
Anh ơi anh có biết
Trăng hay tình lứa đôi?

Sao anh vội ngỏ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Để bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng chưa tròn!

 

Thời gian và hạnh phúc

 

Dài lâu là nỗi nhớ
ngắn ngủi là niềm vui
có một người bắt được
lúm đồng tiền buột rơi

Kỷ niệm như đồ cổ
nơi năm tháng ngừng trôi
có một người còn giữ
thời thiếu nữ của tôi

Đường đi tìm hạnh phúc
lại hoá con đường vòng
và thời gian chân thực
đang uốn thành dáng cong.


 

NGUYỄN THỊ MAI

Mai


Nhà thơ Nguyễn Thị mai sinh năm 1955. Quê cha ở Phú Thọ nhưng Nguyễn Thị Mai chào đời, và lớn lên tại quê mẹ ở Gia Lâm, Hà Nội. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội. Hiện là Ủy viên BCH Hội Nhà văn Hà Nội.

Tác phẩm: Bến sông trưa; Chiều không có bố; Bờm ơi!; Qua hàng trầu nhớ mẹ; Thời hoa gạo cháy (tập thơ, NXB Phụ nữ, 1995 - giải B Liên hiệp các hội Văn học nghệ thuật Việt Nam 1996); Nón trắng sang đò (tập thơ, NXB Văn hoá thông tin, 1997 - giải A Liên hiệp các hội Văn học nghệ thuật Việt Nam 2001)…

 

Lục bát - anh và em

 

Như câu lục bát lệch vần
Kê bằng được ý thì vênh mất lời
Như câu lục bát đánh rơi
Hai dòng vương vãi hai nơi mịt mùng
Lại như lục bát quay lưng
Thiết tha câu ngắn, dửng dưng câu dài...

Là Em - Anh đó chứ ai
Cặp kè lục bát mà hai nẻo tình
Em thì tất tả mưu sinh
Nuôi con bến thực, nuôi mình bến mơ
Anh, chẳng sớm nắng, muộn mưa
Sương chiều muối tóc lại chưa xuân thì...
Thơ còn thất vận lắm khi
Em còn so lệch cũng vì thương anh!

 

 

Linh cảm
 

Thôi thế là mùa xuân đã trôi qua
Giêng rộng quá không xuể vòng tay giữ
Tờ lịch mỏng manh, sáng mở chiều đã cũ
Em bóc rồi. Ngày tháng xót xa rơi

Linh cảm có anh ở phía chân trời
Em đi đến bằng bị vừng cổ tích
Vừng rắc hết rồi bàn chân không về đích
Em nhọc nhoài khuỵu ngã giữa khát khô

Ở đâu rồi năm tháng ấy cơn mơ
Ngã ba chia tay, vạt áo em đầy nắng
Con đường nhỏ một chiều mưa vắng
Dưới hiên chờ không dám nép vào anh

Thôi thế là mùa xuân ấy qua nhanh
Tu hú gọi nôn nao ngoài bãi vải
Anh đi rồi, lời hẹn không trở lại
Để sông buồn lỡ cát xuống dòng trôi

Năm tháng dịu êm, năm tháng qua rồi
Em lặng lẽ đi ngược chiều gió thổi
Ngõ nhà em hoa mướp vàng bối rối
Để suốt đời linh cảm có anh qua.

 

 

Qua hàng trầu nhớ mẹ

 

Gian hàng trầu vỏ quen một thuở
Cau tươi, vỏ thăm, lá thơm cay
Đi chợ con bớt dăm đồng vặt
Mua để mẹ ăn mỗi thường ngày.

Quết trầu đỏ thắm làn môi mẹ
Sau bữa cơm đèn trải chiếu hoa
Mẹ ngồi thong thả bên hè mát
Hàng xóm sang chơi ấm cửa nhà

Nhưng rồi hình bóng về xa khuất
Mẹ chẳng còn ăn những miềng trầu
Chiếc cơi trống vắng, hơi đồng lạnh
Con đặt tay vào ngón buốt đau

Mẹ ơi!
Thơm cay một miếng trầu xưa
Mà con phải bớt tiền mua vì nghèo
Bây giờ đã hết gieo neo
Lại không còn mẹ mà chiều. Khổ không!
Từ ngày đưa mẹ ra đồng
Qua hàng trầu vỏ con không dám nhìn.

 

 

Trở lại Thiên Thai


.Vọng về... chuông thảng Luy Lâu
Gọi người, vẹt mòn trăng Hội
Gọi người, đục nước sông Cầu
Người ơi, người xa còn đâu

Thuỷ chung mách nẻo hoa vàng
Có vạt cải ngồng đứng đợi
Ngược lòng nắng dại, sương hoang
Xe đi ngược lòng gió lạnh

Sao hồn cứ mải vu vơ?
Nhớ núi mình về với núi
Thương bao nước mắt cho vừa
Truyện cổ tích đã ngày xưa

Tình yêu đơn giản ngàn lần...
Tin ở trái tim linh diệu
Kén người chỉ thử bàn chân
Ngày xưa có nhà Vua ấy

Tấm thành Hoàng hậu lao đao
Chiếc hài rơi thành định mệnh
Tấm xinh yếm đỏ, má đào
Đời xưa trốn nhà đi hội

Hay mình khóc chuyện đời xưa?
Vệt khói đốt đồng cay mắt
Đồng vẫn rạ, rơm sau mùa
Đường vẫn Dâu, Keo… những chùa

Bâng khuâng cát bụi dặm dài
Nẻo về hoa rơi trắng lối
Sao còn trở lại Thiên Thai?
Mình đã chia tay với núi.

 



 

NGUYỄN QUANG HƯNG


            Hưng


Nhà thơ Nguyễn Quang Hưng sinh năm 1980, quê và hiện ở Hà Nội. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội. Anh đang công tác tại Báo Nhân dân.
Tác phẩm: Vườn ánh sáng (năm 2008); Mùa vu lan (2011); và nhiều tập thơ in chung khác…


 

Một hình dung mùa xuân

Đó là mùa xuân chưa bao giờ về
Không gì thay thế được
Tiếng chim nhỏ đẩy từng đợt sóng cỏ và lúa non
chảy tràn cánh đồng
Lan xa qua những gác chuông
Trong gió từ những đôi cánh của tin vui
Chúng ta nghe thấy mùi thơm khét của lá mục
đang trò chuyện với lửa
Ở gian bếp cũ chỉ đủ đặt một chiếc ghế con
Người cha nhẫn nại đã ngồi nhóm những hy vọng

Chính vì lẽ đó mà trên những dấu chân thanh minh
Chưa bao giờ cỏ ngừng mọc
Để giữa nền bức tranh xanh non nối liền mặt đất và bầu trời
Sẽ sáng lên những loài hoa mới

Trong mùa xuân chưa bao giờ có này
Khi tất cả những mái nhà của thị trấn xếp hàng tiến ra mép sông
Chờ đến lượt mình tắm gội và khấn nguyện
Những tàng cây bung chồi non lên trời
Đang lũ lượt quỳ xuống uống nước
Chúng ta nhận được từ màu đất
Đôi mắt già nua thong thả nhìn lên
Gió thoảng qua vai nụ cười lá vàng

Ôi! Những mùa xuân chưa bao giờ đến!
Đang ngủ đông trên những ngọn núi
Trong cuộc hành hương bất tận qua những vùng đất
Chúng ta chạy tiếp sức với đồi gò
Khi mưa xuống đầm đìa chân tóc
Trên vầng trán tung những nếp sóng
Nghe mơ hồ ấm hơi bàn tay

Ôi! Những mùa xuân của mọi chúng ta qua từng thời khắc và biến cố
Ngươi có biết rằng để được hiện hữu, người cha đã từng giúp chúng ta
dành dụm những hạt mầm
trong chiếc hộp đựng hơi thở
Đến tận trước khi chợp mắt
Người vẫn viết lên ánh lửa bếp những cái tên của từng đứa con.

 

 

Chỉ còn tôi với dòng sông
 

Quan họ ơi mưa sa lưng đồi!
Cuối thu rủ mưa chơi duyên trôi nổi
Bong bóng tràn sông
Bong bóng sang đò...
Ngòn ngọt vòng tay bờ vai sương khói...

Quan họ người ơi đi không ngoảnh lại!
Cơn mưa bay chéo tóc mai phiêu bồng
Ơi đêm tóc mai dài như triền sông!
Miếng trầu trong miệng tan thành nước mắt
Đêm giờ đắm đuối tay không...

Người đi cúi mặt sen hồng
Chỉ còn tôi với dòng sông hẹn hò
Chỉ mình tôi kéo con đò
Chở câu hát suốt đôi bờ mưa bay

9-2003


 

Đảo có linh hồn

 

Những ngôi sao đỏ thẫm
Trên nước vỗ xanh ngời
Như vầng ngực đạn xé
Sóng tạc vào chân trời

Đốm lửa từ lòng biển
Đêm giông bay trước thuyền
Là những người nằm lại
Dẫn đường trong nguy nan

Người ngủ lòng đại dương
Ngày hát trên nắng sớm
Khô khát gọi mưa về
Thêm gió đưa tàu đến

Linh hồn hoà đảo lớn
Hiện vào mây khổng lồ
Không ngừng gọi người thân
Trong vỏ ốc đầy gió

Người sau ai qua đó
Nhớ gửi hoa nguyện cầu
Như bàn tay xoa nhẹ
Dịu dàng trên mái đầu

Nhịp nhịp kinh siêu độ
Toả lan theo sóng xa
Ẩn hiện mây ngũ sắc
Nối con đường về nhà

4-2014


 

Đêm hôm qua em ở đâu?

 

Đêm hôm qua em ở đâu!
Tôi tìm em ở phía đầu cơn giông
Núi non từng dải vợ chồng
Cồn cào tôi tưởng mình không nhớ gì
Biết yêu rồi sẽ chia ly!
Gửi trao thôi cũng chẳng vì cho nhau!

Sớm sương nay em về đâu!
Chờ em tôi trắng trên đầu mây bay
Tháng năm xương xẩu ngắn dài
Chỉ riêng cơn nhớ cổ tay là tròn
Gặp nhau chắc lại héo hon
Gần bên thôi chứ chẳng còn yêu nhau

Nhưng mai em có đi đâu
Tôi lại mang nửa lá trầu đi theo...
Gia tài, một mảnh tim nghèo
Hồi môn em mảnh tình heo hút buồn.


3-2004

 

Tổng số điểm của bài viết là: 3 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 3 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây