QUÊ MẸ - Trường ca của Phùng Trung Tập

Thứ năm - 26/03/2026 18:55
NXB Hội Nhà văn, Quý II - 2020
QUÊ MẸ - Trường ca của Phùng Trung Tập
 

    Tập trường ca Quê mẹ là tác phẩm mới nhất của nhà thơ Phùng Trung Tập đã đem lại cho tôi những cảm xúc mới lạ. Anh không muốn dừng lại những đoản khúc thơ với những ý tứ chặt chẽ khúc triết mà đã từng đeo đuổi mấy mươi năm qua. Nhà thơ muốn thử sức mình với một thể loại dài hơi và trầm mình trong mạch nguồn thơ ca không ít cam go này. Anh đã đọc những trường ca trước đó của các nhà thơ nổi tiếng và những trường ca dân tộc để 6 Trường ca • QUÊ MẸ tìm hiểu và muốn có một cách viết của riêng mình. Sau bao lâu trăn trở trường ca “Quê mẹ” đã ra đời trong sự hân hoan nhưng không kém phần hồi hộp. Nhà thơ chỉ coi đó là món quà dâng tặng mẹ và quê hương mình. Một trường ca đã gửi gắm bao tâm sự và kể lại câu chuyện cuộc đời mình. Một cuộc đời luôn gắn bó với cánh đồng làng và con sông Kinh Thầy thơ mộng. Trục cảm xúc được vận động chung quanh hình ảnh mẹ và quê hương đất tổ. Những mạch thơ cuốn hút tôi với những cảm xúc và nhịp điệu mới lạ trong những chương hồi của trường ca. Tôi đọc và đồng hành cùng anh với bao ký ức tràn trề.
...

Sự thành công của trường ca “Quê mẹ” nằm ở trục cảm xúc sâu nặng về quê hương và ý thức công dân sâu sắc; Cùng với sự chuyển động của nhịp điệu thơ đa dạng và phong phú về nội dung làm nổi bật hình tượng nghệ thuật thi ca.

(Trích trong bài giới thiệu của Nhà thơ Vương Tâm)

Nhavanhanoi xin giới thiệu Trường ca tới bạn đọc làm 2 kỳ. Trân trọng.



Tâp
 

CHƯƠNG 1

QUÊ HƯƠNG

1.

Quê tôi một vùng chiêm trũng
người nông dân phải đổ rất nhiều mồ hôi

để có được bát cơm màu cà phê cứng như phơi nắng.

Đồng chiêm trũng khuất gió
hằn bước chân người
ngai ngái mùi bùn phân chó, phân trâu
câu đồng dao nhanh bạc mái đầu
“Trăm cái tội, không bằng lụt lội làng An Điền”.

vòng cung Đông Triều dẫn lối cơn mưa
đường làng úng nước
mặt
đường đứt nối những nấc thang nằm ngửa

Ngày trước, nhiều người mắc bệnh chân voi,
bệnh đậu mùa mang di chứng bắp chân to, mặt rỗ.


Người quê tôi dù đi đâu ở đâu
người ngoài cũng biết
giọng
nói véo von kéo dài âm tiết “ee”, “oo”

vo tròn câu chữ.

Người làng quý trọng người tính nết đẹp hơn khuôn mặt đẹp
những cô gái đắt chồng ngực nở mông to
khỏe gánh gồng, mắn con mắn cái
bàn chân dày năm ngón xòe ô.

Quê tôi, mùa hè nóng thui chột gió
Võng đay giăng mắc đầy hiên

đầy nhà. 
Võng đay dan díu bờ tre
gốc bòng gốc vối gốc me gốc hồng…

 

Quê tôi bên lưu vực sông Kinh Thầy
Mưa đầy, nắng cả
nắng mùi núi đá
mưa mùi phù sa
Hát rằng:
Mưa trên lưu vực Kinh Thầy
Không phây phây gió không ngầy ngậy hơi
Mưa không loang đất, loang trời
Không dằn vặt hạt, không hời hợt mây!
 
Kinh Thầy mưa đến lạ thay
Ảo mờ Yên Tử giăng mây Đông Triều
Vàng chanh sắc nắng Ba Kèo
Trời lam thảm cốm Ba Đèo nắng reo
 
Mây lâng lâng ngọn thông chiều
Trúc, mai thủ thỉ mưa nhiều Côn Sơn
Khẽ khàng mưa ngả sườn non
Bách, tùng lá vuốt xanh rờn Ang mây.
 
Phượng Hoàng nghiêng nón gió xoay
Suối Tiên phím lướt nhạc lay mưa chiều!
Cờ Tiên gợi mở cơ mưu
Ức Trai đau đáu muôn điều nhân sinh!
 
Ảo mờ Phả Lại, Chí Linh
Núi biêng biếc tím tâm tình ngàn thông
Uông Bí, Sao Đỏ, Yên Hưng
Chi Viên oan lệ rưng rưng bao đời?
 
Kiếp Bạc lồng lộng mây trôi
Mưa reo lời hịch chớp ngời sấm rung!
Diên Hồng Hội nghị non sông
Một lòng không đội trời chung giặc thù!
 
Kinh Thầy mưa tự ngàn xưa
Giăng giăng sợi nắng sợi mưa khoảng trời
Trải lòng giọt giọt mưa rơi
Đất lành nguồn cội mưa tươi từng mùa!
 
2.

Đồng đất quê tôi rộng lắm
Có đồng cao, đồng trũng, bãi bồi
Sông Kinh Thầy như dải lụa
Vắt chéo vai trần vạm vỡ quê tôi.

Hát rằng:

Đất bồi hai mảng đông tây
Bên hanh hao nắng, bên dày dày mưa
Kinh Thầy sông chảy lơ thơ
Bến sông quê một con đò đưa thoi.

 

Bên đông sóng lúa lở bồi
Bên tây ngô, mía tím trời phù sa
Ấm bờ hai phía lại qua
Ngày vui vọng những khúc ca xóm làng.

 

Sông dài ngắn nhịp đò ngang
Mái chèo xao động ngỡ ngàng dòng trôi
Đêm trăng gió thoảng nhịp nôi
Để lòng ai lộng hương trời ngát hương?

 

Con đò trên bến quê hương
Đưa thoi dệt những yêu thương tình người
Dù xa muôn dặm trùng khơi
Thì tình ta vẫn đắp bồi bến quê.

 

3.

Trên cánh đồng có nhiều gò nhiều đống
Như đàn voi phủ phục quanh làng
Gò đống mang tên một thời lam lũ
Đống Mối, đống Sim, đống Hủi, đống Du
Đống Mõm, đống Ngái, đống Ngô, đống Sồng…
 
Thuở nước Kinh Thầy dâng lên hằng năm vào mùa mưa tháng bảy
Chưa có đê kè chắn lũ bão giông
Những Sơn Tinh nông dân vai trần chân đất
Đội đất bồi cao những gò đống thuở nào
Những nông dân như bà Nữ Oa kết lá vá trời
Ngăn những cơn mưa như nghiêng trời trượt xuống 
Lá mía, cỏ gianh, lá chuối che mái lều tránh lũ
Ngầu ngầu cỏ rác bèo trôi.  
 
Nước sông dâng ngập nhà, ngập cửa
Người chết không có chỗ chôn
Bè chuối
Kéo thuyền mai táng bên những người còn sống.

 

4.
Quê tôi một vùng đất chát
Nước màu da cam váng phèn trên mặt ruộng 
Đáy ao hồ xám màu mây đục
Bong bóng nước đuối sức
Thở phì phò cầm hơi. 
 
Từ thuở khai làng lập ấp
Đất khê cỏ năn, cỏ gianh, cỏ lác, cỏ gừng
Cây chung sậy mọc như rừng thuở khai thiên lập địa.
Hát rằng:    
Đồng chua cứng lọn cỏ gừng
 Đất quê xỉn sắc màu đồng, màu gang
Ngầu ngầu bọt trắng nước vàng
Lúa quăn chùm rễ, mỏng tang bông gầy.
 
Chiêm khê hè giội nắng vày 
Nhàu nhàu mưa sập gió quay ủng mùa.
Nhà nông quăn nắng mủn mưa
Bát cơm mẻ hạt suốt mùa hao vơi! 
 
Nông dân đánh cược với trời
Cấy trồng bạc phận rơm tươi mùa màng!
 
 
5.
Quê tôi có đình, có chùa
Đình làng mấy trăm năm vui buồn như cuộc sống
Những Thành Hoàng mở cõi tâm tư 
Công đức biển trời cháu con ấp ủ
Phúc đức tiền nhân thơm mãi đến bây giờ.
Ngôi Chùa làng uy nghiêm
Nhân ái từ tâm tấm lòng của Phật
Tiếng chuông ngân xoá hết mọi hận thù
Con cháu trước sau sống có bề có bậc
Trên dưới thuận hoà nhân ái từ tâm.

Một buổi sớm mai làng trống trơ hoang hở
Đình làng biến mất
Chùa làng biến mất
Mặt trời ẩn dật

Mây xoáy vòng xám ngoắt mấy tầng cao
Hun hút vực sâu tử khí!
Những nô bộc của dân
Chân đất, đầu trần
Áo bông thâm, lốc thốc
Vùi tượng Phật dưới ao chùa
Tưa tớp hương sen
Chảy máu!
Chúng hể hả những câu thách đố
“Thần thánh nơi đâu” ?
Tiếng chó tru lên
Ung trời
Dựng tóc…

Thành Hoàng lang thang
Đức Phật bàng hoàng
Tham vọng bay lên thiên đường ma quỷ
Thiêu trụi ngàn đời khát vọng của nhân dân.
Chúng không thể nào bịt được
Tiếng chuông chùa của làng quê nước Việt
Vẫn âm vang trong tâm trí mỗi người

Hát rằng:

Tiếng chuông chùa thong thả
Trầm ấm tâm từ bi
Mở lòng không vội vã
Thiêng liêng không thầm thì

 

Sắc thanh âm bình dị
Từ tâm vọng ngàn xưa
Niềm tin không mộng mị
Không thấp cao thiếu thừa

 

Làng quê Việt đời đời
Tiếng chuông không đổi mới
Thanh thản dáng bồ đề
Nhân nghĩa dày nguồn cội

 

Tiếng chuông chùa nước Việt
Nền nã và thanh cao
Tâm hồn làng quê Việt
Bền vững cùng trăng sao

 

6.

Quê tôi
Bãi thấp
Đồng cao
Tên gọi đất một thời ủng nước
Một thời bãi hoang cỏ mọc
Những bến, bãi cồn
Đội nước nhú lên
Từ thuở cha ông mở đất
Gieo hạt cấy trồng nuôi cái cùng con.
Bao đời
tóp nắng
vẹt mưa
Để đời con cháu bây giờ xanh cây.
 

Đồng Đầm ngô biếc phù sa
Dẻo thơm bột bánh tháng ba ngày rằm
Trại Giàng dâu biếc thân tằm
Óng tơ mượt lụa tình thâm nhớ người


Ba Kèo bên lở bên bồi
Mát phù sa ngọt
đất bồi Đảo Bơn
Bến Chinh sóng lúa dập dờn
Chiêm mùa vàng óng đường thôn... thóc về


Nón nghiêng má thắm tóc thề
Xôn xao Đò Quốc ai về bên sông...
Tuần Mây nắng thẩn thơ lòng
Nhịp chèo Bến Gảnh mái cong sóng đầy ...

Hát rằng:

Kinh Thầy sông mát quê hương
Phù sa chia sẻ đau thương cùng người.
Hạt tròn trắng đỏ ngọt bùi
Ngô xanh tím vệt đất bồi ven sông.

 

Bến Chinh ngô mượt thắm đồng
Ba Kèo ngô đỏ đượm nồng tình quê
Đồng Đầm ngô tím sườn đê
Trại Giàng trắng hạt ngô khoe nụ cười.
Đồng Kênh sóng lở cát bồi
Hương ngô vầng
ấm mây trôi, Xuân về.

 

Ngô bùi mang đậm hồn quê
Nuôi bao thế hệ bọc che rách lành.
Ngô bung đỏ trấu ngọt thanh
Ngô
xay dẻo với mát lành đậu đen.

 

Rượu ngô men thắm tình duyên
Ai về ai nhớ ngọt mềm môi ai?
Bánh ngô thơm với tháng dài
Ngô
rang vui hội cùng ai sân đình.

*

Hạt ngô bùi ngọt hương ngô
Mà chưng thành rượu mà đồ thành xôi
Kinh Thầy dòng nước êm trôi
Để hồn ta lộng khoảng trời hương ngô.

*

Bên sông rộng bãi phù sa
Mỡ màu châu thổ, mượt mà cát non
Khoai lang tím sắc hoàng hôn
Hương thơm vàng ruột đượm giòn lửa rơm.

 

Chiều về khói bếp thơm cơm
Ngọt khoai sánh nước chè
thơm vườn nhà
Trăng về, sân rộng chiếu hoa
Tình quê thủ thỉ chuyện ta chuyện mình.

 

Nhớ hương khoai của quê mình
Ngầu mưa giãi nắng mà thành ngọt thơm.
Người quê chân lấm tay bùn
Cho khoai sắc tím, mượt giòn đời ai?

 

7.

Ngày mỗi ngày
Người nông dân đi về
Từ cánh đồng
Hạt thóc nảy mầm loang lổ đốm trắng đen
Thân cây lúa gầy như người thiếu đói
Nồi cơm vơi duềnh gạo

 Nước bung lên!

 

Khát vọng đợi chờ
Bông lúa trĩu mùa - chiêm
Ngấp ngó trăng non đầu tháng
Nhòa nhợt bóng tre ngả ngớn đầu thềm
Ngời ngợi trăng sáng về giữa tháng
Tháng ba, ngày tám bếp lạnh thêm!

 

Thóc một hạt
Hụt hao nhiều phía
Một phần còn
Bấm đốt đợi ngày…
Phận rơm rạ
Sưởi ấm bao thân phận
Tả tơi trong gió xoáy
Mỏng dày!

 

Khát vọng nhà nông
Cánh cò đón cơn mưa mát lành xóm cũ
Cổng làng vững ngàn năm văn hiến
Cúi đầu, ngẩng mặt biết vui buồn.

 

Hát rằng:
Sẻ chia nghĩa xóm, tình làng
Thâm tình mà lại cao sang vời vời!
Tơi mưa, ải nắng bao đời
Cổng làng đon đả những lời lại qua!
 
Cội nguồn từ thuở ông, cha
Phân miêng phải trái chan hòa vòm cao
Cổng làng nghĩa tụ tâm giao
Không so may rủi thấp cao phận người!
 
Cổng làng bến đậu, vành nôi
Lời ru dày đất cao trời nghĩa nhân
Dang tay ôm rách bọc lành
Tối đèn, tắt lửa thương mình thương ta.
 
Ai người đứt gánh đường xa
Ai người lỡ chuyến đò xa bến gần
Ai người lầm lỡ bước chân
Cổng làng rộng lối mến thân đợi chờ!
 
Cổng làng có tự ngàn xưa
Dài bầu, tròn bí nắng mưa một giàn
Cội nguồn dân tộc Việt Nam
Hồn thiêng sông núi tình làng nghĩa quê!
 

8.

Khi xa quê nhớ về nơi đã ở
Ngẩn ngơ chim nhớ tổ
Ngậm ngùi núi nhớ rừng
Như anh nhớ em trong từng hơi thở
Nhớ buổi chia tay lưu luyến trong chiều
Ánh mắt em thăm thẳm lời hẹn ước…
 
Nơi người con gái hát dân ca hút hồn tôi một thuở
Mấy chục năm, tôi mải miết đi tìm
Em như khói, như mây biến hình theo gió
Tôi ngóng tìm em theo điệu nhớ làn thương.

 

Hát rằng: 
Cổng làng giờ đã rêu xanh
Chiều hè gió lặng im nhành muôn cây
Bao năm trở lại nơi này
Lối xưa, mòn vẹt tháng ngày gian truân.

 

Nhà em xóm giữa, liền sân
Hoa vối tần ngần bên gốc khế chua
Nhà em mát ngọn gió đùa
Trắng sân hoa bưởi đang mùa khoe tươi.

 

Thân thương tiếng hát à ơi
Bao năm biền biệt xa lời vắng tin
À ơi ngọt giọng, thơm duyên
Điệu thương, làn nhớ chẳng tìm thấy ngay.

 

Vẫn là giọng hát em đây
Điệu chèo ngày ấy, anh say bốn mùa
Thả hồn theo những lời ru
Khát thèm từng giọt ầu ơ… ru mình.

 

À ơi câu hát vô tình
Xoáy vào anh những lặng thinh ước thầm
Đong đưa nhịp điệu bổng trầm
Tình em xao xuyến khôn cầm lời yêu
.

 

9.
Làng một thời tăm tối
Người nông dân đi ngủ sớm như gà lên chuồng
Chưa có điện, chưa có đèn đường
Gốc đa làng lừng lững khoảng trời
Uy nghiêm như bóng hình Phật hiện! 
*
Tâm hồn của làng chưa khi nào bị mất
Tiếng đàn bầu, tiếng sáo trúc ngân ru
Những thôn nữ chân trần, quần xắn 
Điệu lả lơi, đào liễu lướt qua đò.

Hát rằng:  

Gái quê cấy hái đồng chiêm
Hội làng vào độ tháng Giêng mưa phùn
Trống cơm rung nhịp đình thôn
Cây nhà đàn nhị, gái thôn hát chèo!

 

“Lệch chênh” so dải yếm điều
Tâm tư “hát nói”, “liễu đào” buông tơ
Sinh tình “đào thản”, nói thơ
Dáng thon thắm áo, khăn lùa tóc mây!

 

Chiếu chèo mượt giọng em đây
Hỡi cô em gái cấy
cày giỏi giang
Dáng mềm quạt mở
đoan trang
Gái quê tựa bóng trăng vàng Hằng Nga.


Vơi cơm tháng tám ngày ba
Tảo tần vun xới đồng xa bãi gần
Gió lùa vạt áo phong phanh
Chai tay nẻ gót nắng hanh cuối mùa!

 

Phố phường xa ngái trong mơ
Mảnh gương tấm lược tóc thưa rụng nhiều
Khép mình giữa chốn chợ chiều
Mồ hôi bệt bạt giữa nhiều vàng thau…

 

Em nàng tiên nữ áo nâu
Từ đồng chiêm trũng ngái ngầu bùn no
n
Em tươi em đẹp em giòn
Ơn em giữ tấm lòng son bao đờ
i.

10

Nhiều năm sống xa quê
Khát thèm mùi khói bếp
Thèm từng ngọn rau xanh
Nước giếng làng thanh khiết.

 

Xa quê xa biền biệt
Tóc vương bụi phố phường
Vinh nhục như tỏ tường
Vẫn tập đi ngõ xóm.

 

Hương quê trong khoai ngọt
Hương quê trong rạ rơm
Hương quê hạt gạo đỏ
Ao bùn ngái ngõ sương.

 

Hít sâu vào lồng ngực
Nhân nghĩa của đồng quê
Nâu sồng mồ hôi mặn
No đói cùng sẻ chia!

 

Xa quê xa biền biệt
Hồn vẫn luôn hướng về
Cội nguồn từ quê Mẹ
Đâu dễ gì sẻ chia!

 

 

CHƯƠNG 2
 
LỜI RU KHÁT VỌNG
 
Mẹ sinh ra con giữa đêm mưa bão
Nhà gỗ bốn gian tụt rạ mái che
Then cửa cong bập bùng gió đập
Giường chiếu co thân vách đất tụt bè.
 
Mẹ hát ru con chập chờn cánh võng
Trên đồng quê chiêm thối mùa khê
Hương sữa mẹ thắm môi con thỏ thẻ
Mắt mẹ buồn quầng trăng tán trời khuya!
 
Hơi thở mẹ chập chờn theo nhịp võng
Ngắt nhịp lời ru, thân mẹ mệt não nề
Gié mạ non cuộn tròn ngày đông giá
Bông lúa đục màu hạt lép tái tê!
 
Con lạnh lắm mỗi đêm về nhớ mẹ
Nhớ mái nhà xưa, cánh võng ngày nào
Hương sữa mẹ ấm một thời thơ bé
Mộng hồn con khát vọng ánh trăng cao...
 
Hát rằng:
Ráng chiều đỏ tím đằng tây
Cánh chim chớp nắng cuối ngày bâng khuâng
Quặn lòng thương mẹ tháng năm
Nuôi con giữa những thăng trầm gió mưa.
 
Nhà ta bếp ấm bốn mùa
Cháo rau có mẹ vẫn thừa niềm vui
Vào đời con ghé nhiều nơi
Ở đâu có được tiếng cười vơi cơm?
 
Tảo tần mồi lửa chụm rơm
Hạt cơm của mẹ dẻo thơm biển trời
Thân cò bãi vắng đồng xuôi
Chai tay nhón hạt để nuôi con mình
 
Ráng chiều nhoà với đêm thanh
Ơn sâu nghĩa nặng thắm tình ngàn sao!
 
Con nhớ lại những ngày còn thơ bé
Về bến sông quê tìm lại những chuyến đò
Được gặp mẹ gánh gồng qua bến sóng…
 

Con về lại khúc sông xưa
Nơi bến đò Quốc nhặt thưa nhịp chèo
Đồng quê đất bết trăng treo
Phận nghèo ngầu bọt bến chiều bãi sông.

 

Đò đưa tháng hạ ngày đông
Qua sông kẽo kẹt gánh gồng đói no
Khoai, ngô thưa hạt mau xơ
Tháng ba, ngày tám thiếu thừa long đong…

 

Con về lặng lẽ bến sông
Cây đa, bến cũ người không thấy về…
Gió lùa sóng nước tái tê
Mẹ về kịp chuyến đò khuya cuối ngày
?

 

Bến sông gió hút heo may
Cánh cò lóa chớp ngàn mây cuối trời
Con thầm gọi Mẹ, Mẹ ơi!
Tim con ấm nhịp à ơi, Mẹ về!

 *
Đường làng thẳng tắp
Mẹ đi chợ về
Cho con cây mía
Ngọt sắc đồng quê.


Con nghé, con bê
Mượt lông, mắt sáng
Theo mẹ ra đồng
Rộn ràng buổi sáng.


Đến tuổi học rồi
Tung tăng đến lớp
Bao sách thầy cho
Học nhiều thêm lớn.


Ôi cánh diều bay
Trời cao lộng gió
Đồng thơm hương cỏ
Mơ bay mơ bay...


Dòng sông quê hương
Nước phù sa đỏ
Trời hè nắng nỏ
Ta ngụp, ta bơi
Da hồng mầu đất
Mắt xanh ánh trời.


Lớn lên với đời
Tròn ngô, dài sắn
Tinh giòn muối trắng
Nặng lòng yêu quê.


Mơ sáng trời xanh
Qua từng trang sách
Đời như chắp cánh
Bay vào giấc mơ.


Thương lắm quê hương
Trên đường đánh giặc,
Mẹ già say nắng
Áo sờn nghiêng vai.


Tháng rộng ngày dài
Đồng quê hẹp lại
Lúa ngô xanh mãi
Cơm đầy bão giông.

 

3.
Hạt thóc đồng quê
Nặng hương sương gió
Chau mày
Rơm lửa
Mồ hôi rơi cháy khét cả mây trời
 

Hạt thóc quê tôi
Nhọc nhằn,
Lam lũ
Trên cánh đồng chiêm
Chia mảnh

Nhiều bề…
Thời mở cửa
Tiếng động cơ tràn ngập xóm thôn
Nhiều tiếng hát ru con
Nhòe vào khói bụi.

Bến nước
Sân đình
Khói hương cháy vội
Nhường chỗ thị trường
Đong
Đếm
Bán
Mua!
Giá điện, giá dầu, thuốc trừ sâu, phân đạm

Nhiều khoản chi phụ phí canh nông
Sau mỗi vụ mùa
Thi nhau vọt tiến!

Người dân bội thu theo những vụ mùa
Mắt vẫn héo mòn
Tự xoay chuyển
Trên nhộn nhạo
Thị trường
Rớt giá!
Hạt thóc quê hương suốt đời lam lũ,
Không định được giá trị của mình
Trong lốc xoáy
Cạnh tranh!
Hạt thóc

Bị lạm dụng
Khi bội thu rất nhiều kẻ tranh công
.
Chỉ có người dân trực tiếp gieo trồng
Mới thấm hiểu
Sự nhọc nhằn
Tạo ra
Hạt thóc!

 

4. 
Năm tháng chiến tranh
Thanh niên của làng ra chiến trường đánh giặc
Ở làng còn lại người già, phụ nữ, trẻ em. 
 
Khoai sắn, ngô bung thắt bụng gánh gồng
Tất cả vì thống nhất non sông
Củ khoai nước là một phần lương thực.
 
Hát rằng:
Đồng chiêm đất mặn nước ngầu
Ngô teo tẻo hạt, gạo màu đồng hun…
Nhón lần nuôi cái cùng con
Trồng cây khoai nước ngứa mòn tháng năm…
 
Củ khoai bết đất bao quanh
Quản chi ủng đọt ngâm mình ruộng chua
Trụi trần sớm nắng mai mưa
Thân tàn vàng úa vào mùa lật khoanh.  
 
Bở bùi sắc bột vàng chanh
Dẻo thơm ruột củ an lành hương quê.
Đỡ lòng mùa thối chiêm khê
Nuôi bao thân phận nón mê, quần thùng.
 
Khoai nước bạn của nhà nông
Một thời gian khó vun trồng đất chua…
Thế thời đổi gió thay mùa
Nhớ hương khoai ngứa đồng chua một thời! 
 
Ai cũng có một lần cái tuổi ấu thơ
Ai cũng có một quê hương để thương để nhớ
Một quê hương sang giàu hay lam lũ
Nơi chốn được sinh ra là máu thịt 
Đời người!
Tháng năm trôi
Tuổi thơ qua bậu cửa
Tóc trắng lùa kẽ tay…
 
Tuổi thơ ấy đã đi qua
Nao lòng tiếc nuối xa mộng gần
Mẹ cho con cả mùa xuân
Mẹ cho con cả phận mình
Mẹ ơi!
 
Cuốn theo vòng xoáy thế thời
Ngầu mưa đục nắng đầy vơi nhọc nhằn
Chở che con được thành thân
Tình thương Mẹ chắn mưa vần gió xoay.
 
Vơi cơm thiếu áo tháng ngày
Long đong dáng Mẹ mắt đầy âu lo 
Mặn mòi cá muối cà kho
Nhường con bùi ngọt cơm no áo lành.
 
Hôm nay đi dưới trời xanh
Ngắm trời nhớ Mẹ sinh thành,
Mẹ ơi!
Con mơ đất chuyển sao dời
Uống lời ru Mẹ à ơi ngọt lành.
 
Tình mẹ cao trời rộng đất
Con tung tăng bước vào đời
Từ bãi phù xa tím sắc trời mộng ước
Từ sân rơm tíu tít mùa vàng.
 
 Hát rằng:
Thuở nhỏ chăn trâu cắt cỏ
Chia phe bên giặc, bên mình
Đánh nhau xước đầu, rách áo
Đêm về có Mẹ xoa chân!
 
Lớn khôn lên đường đánh giặc
Non sông rộn bước quân hành
Lắng sâu giữa hai trận đánh
Nhớ về đời Mẹ gian truân!
 
*
Năm đó con ba tuổi
Chỉ đếm được đến... mười 
Con rất hay đếm nhảy 
Mười tám về hai mươi...
 
Mẹ nghe con mỉm cười
Mẹ cùng con đếm lại
Đếm chậm và đếm mãi
Đếm một ông sao sáng
Đếm hai ông sáng sao...
 
Mẹ là cô giáo giỏi
Mẹ là cô giáo hiền
Trên đời con có Mẹ
Thật diệu kỳ thiêng liêng!
 
 
 
CHƯƠNG 3
VẦNG TRĂNG CỔ TÍCH
 
1.
Sao trời nhiu nhíu mộng mơ
Gió loi choi phất, ảo mờ trăng lu
Võng đay kẽo kẹt nhịp đưa
Đêm hè sương tở ảo mờ chòm cây.
 
Mẹ ru con suốt đêm dày
Khò khè con thở rôm đầy mặt, lưng
Đồng chua, mẹ bận cấy trồng
Con thơ lẫm chẫm nắng hong thân gầy…
 
Một thời lúa cấy giăng dây
Tiếng gà ọc ạch oải ngày lại sang
Tháng ba, ngày tám trễ tràng
Cấy trồng bạc phận mùa màng rạ rơm!
 
Khát khao vò loãng đêm trường
Thần Nông cúi mặt, ruộng nương gợn buồn
Trăng lu vuốt mặt mây buông
Châm đèn chớp vụng lửa vương sém trời!
 
Khi con vào lớp một
Mẹ kể con nghe
Chuyện ngày xửa
ngày xưa…
 
Ông Cóc khiến trời làm ra cơn mưa
Hạn hán nghiến răng đến bây giờ vẫn khát
Cô Tấm mồ côi,
Mọi người đi vui Hội
Mình Tấm phải ngồi nhặt hạt
Chim vàng anh thánh thót trước hiên nhà
 
Lều cỏ gốc đa
Chàng Thạch Sanh bị thế mạng vẫn hồn nhiên như trời đất
Nhân nghĩa tiếng đàn thánh thót bình an.
Người hiền lành khi gặp những nguy nan
Được cứu giải theo giấc mơ của Phật. 
 
Mẹ từ tâm qua từng câu chuyện kể
Con nghe
Thương lắm lắm
Người ơi!
 
Không để cho con nhiều của cải trên đời
Mẹ để lại cho con tình thương yêu đồng loại.
Mẹ kể chuyện Ngưu Lang, Chức Nữ
Mối tình bao trắc trở tháng năm
Gặp nhau gió giội mưa đằm
Lệ tuôn mây bết, đất thâm sụt sùi.

Hát rằng:

Cầu tình không trụ, không phao
Nối muôn cánh vỗ dạt dào yêu thương
Một năm ôm nhớ, gối thương
Qua cầu Ô Thước lệ vương ngậm ngùi...

Không sông, chẳng ngại lở bồi
Không đò, chẳng sợ khẳm trôi giữa dòng
Cầu tình mềm mại dáng cong
Chung tình thoả nỗi ước mong hẹn hò...

Dài từng ngày đợi tháng chờ
Gặp nhau lệ chảy thắm bờ nhân sinh
Dải Ngâu tở hết nguồn tình
Ngưu Lang, Chức Nữ mướt tình gió mây!

Thương nhau lệ thắm ngàn mây
Yêu nhau trời đất xanh dày mưa tuôn...
Hợp tan mây đọng, gió vờn
Nhịp cầu Ô Thước xanh rờn trời xanh.

3.     

Mẹ trồng một khóm trầu không
Đậy che gió nắng hương nồng không phai
Không têm cánh phượng, ngọc đài
Miếng trầu đậm thắm tình dài hồn quê.

Ngàn câu chuyện cũ lại về
Trăm câu chuyện mới tình quê vẫn đầy
Nồng nàn duyên thắm trầu cay
Bao đôi lứa ngả tóc mây mà bền!

Bàn tay mẹ khéo tỉa têm
Để tình vôi thắm môi mềm trầu thơm
Hương trầu nối những yêu thương
Trước sau trên dưới tỏ tường nghĩa nhân.

Thân cau sương giội gió vần
Thẳng ngay từng đốt bể trần thiệt hơn
Dâng mình dịu vết thương đau
Tinh khôi đến lúc nát nhàu vẫn thanh

Miếng trầu vôi trắng lá xanh
Vỏ chay, rễ củ mà thành ca dao.
Hương quê nồng thắm hôm nào
Dưới bàn tay mẹ ngọt ngào tình quê!

 
Khi có giặc ngoại xâm
Toàn dân tộc trên tuyến đầu chống giặc
Những vật chất đời thường
Còn nhiều khó nhọc
Giật gấu vá vai đùm bọc sẻ chia
Thành thị, thôn quê
Chợ sớm, chợ đêm điểm hẹn
Sản vật đồng chiêm góp nhặt qua thì.
                              *
Chợ làng ngày chẵn nhóm lên
Hàng tươi sản vật, một miền ven sông
Rộn ràng gà thóc, cua đồng
Dưa xanh, bí đỏ, cải ngồng vàng hoa 
 
Người quê quen lẽ thật thà
Mời chào khoắn khoả mặn mà bán mua.
Cân đong mắt lựa thiếu thừa
Nhón thêm một chút cho vừa lòng nhau.
 
Mẹ mua bồ kết gội đầu
Cho con cuốn vở xám màu giấy rơm
Bút chì gỗ mộc cứng giòn
Ngòi gai bút mực cán nhờn đỏ xanh.
 
Một thời đất nước chiến tranh
Làng quê áo túm quần manh lẽ thường
Niềm tin gửi trọn chiến trường
Máu xương người lính, tình thương vô bờ…
 
Mẹ đi chợ sớm tinh mơ
Phòng không, bom Mỹ giội bừa oan khiên
Chợ quê thời chiến không yên
Chiến tranh lan khắp mọi miền non sông.
 

Hát rằng:

Mẹ là nguồn nước thiêng liêng
Cho con mạch sống, niềm tin vào đời
Cho con cành thắm, hoa tươi
Cho con trái ngọt, nụ cười yêu thương.

 

5.

Thời chiến tranh non sông thóp bụng
Mỗi hạt gạo ngọn rau cùng tham gia chiến trận
Độc lập, tự do khát vọng cháy khôn nguôi.
Hạt gạo chia đôi
Hậu phương, chiến trường chung bữa
Quân và dân cùng nhau chia lửa
Không một ai thấy mình nghèo khổ.

 

Hát rằng:

Mẹ ngồi vá áo cho con
Trăng khuya ánh toả bóng tròn mái hiên…
Bờ vai se lạnh bên thềm
Mắt ngời ngợi thắm, tay khuyên sợi mềm

 

Kết từng mũi chỉ đường kim
Vuốt từng lóng vải mà nên áo lành.
Vai nghiêng mái tóc vấn trần
Dưới trăng dáng mẹ tạc thành non cao.

 

Áo vai tướp vết gai cào
Đường tà tưa sợi, phật phào cúc vênh
Sâu kèn ve áo loăn quăn
Vạt nham nhở sắc mực xanh phấn vàng…

 

Tay lồng sợi dọc sợi ngang
Thương con đọng thắm từng hàng vá khâu

Chắn luồng gió lạnh, bụi ngầu

Khoảng trời tình mẹ sắc màu bình an

 

Chắt từ ngày tháng gian nan 

Cho con tấm áo, khăn quàng lành thơm

Nay con tuổi ngả chiều hôm 
Mà chưa quyên những lối mòn chỉ khâu! 

6.

Sống trong gian khó
Tâm hồn mẹ thật sáng trong
Câu dân ca, tục ngữ
Mẹ thuộc nhiều tinh thông.

Con nghe mẹ hát dân ca
Ngờ ai chẳng phải Người là… mẹ con!
Khoảng trời lồng lộng trăng von
Bờ tre khơi gió, sao chòm chơi vơi…

Mẹ không son phấn, tân thời
Không yếm thắm, chẳng váy sồi, hài cong
Đơn sơ cánh áo nâu sồng
Chân ôm guốc mộc, môi hồng… trầu cau.

 

Lời ca không nhạc sắc màu
Mà thăm thẳm núi, mà ngầu ngầu sông
Mồ hôi mặn ngát cánh đồng
Chiêm mùa hai vụ nắng gồng bão quay.

 

Giọng ca nhịp phách tràn đầy
Lời sông lời núi lời mây hẹn về
Gác chèo thả bến sông quê
Lạc nhau nhớ mãi lời thề năm xưa…

 

Giọng ca ấm nắng, ngọt mưa
Hồn quê thêm thắm bùi mùa, thơm chiêm…
Mẹ là ca sĩ... tự biên
Gieo hồn non nước hiện trên đất lành
.

 

Hát rằng:
Mẹ không đội nón quai thao
Không yếm thắm, chẳng má đào tô son.
Cấy trồng cộm mắt rạ rơm
Nón khâu lá cọ, mái thơm bốn mùa.
 
Khi gieo hạt, vụ cày bừa
Khi làm cỏ, lúc thu mùa gặt chiêm.
Gió lùa vành nón chao nghiêng
Khuôn mặt Mẹ đẹp như Tiên giữa đời!
 
7.
Thiếu thời có Mẹ chở che
Đời con bớt những nực hè, cóng đông.
Ấm trong lòng Mẹ bế bồng
Lời ru lấp lánh cánh công cánh cò...
 
Tháng năm dày những ước mơ
Có Mẹ con mới bây giờ lớn khôn
Cho dù sông cạn đá mòn
Nghĩa Mẹ vẫn sáng trong con mỗi ngày!
 
Con về thăm mẹ sớm nay
Nghĩa mẹ, hơi ấm tràn đầy tim con
Mẹ vừa ra chợ đầu thôn?
Mẹ ra tỉa ruộng lúa von ruộng nhà?
 
Chắc rằng mẹ chẳng đi xa
Nón mẹ treo trước hiên nhà, còn đây!
Tay nâng vành nón hao gầy
Lắng lòng nghẹn nấc tháng ngày chưa xa
 
Khoảng trời nón trắng thiết tha
Che đầu mẹ, chắn mưa sa nắng ngầu
Nghiêng che con lúc ốm đau
Tay bồng, tay nón nghiêng đầu ngắm con.
 
Long đong vành nón hao mòn
Đồng trên, bãi dưới mạ non cấy trồng
Chắn cơn mưa quất đằng đông
Chặn luồng gió quẩn bão giông cuối chiều!
 
Vòm trời nón mẹ, thương yêu
Bốn mùa bóng mát, sớm chiều nắng thơm.
Nghiêng tay lành ngọn gió vờn
Vụm tay mái lợp nắng vờn runh rinh.
 
Chéo khăn mái tóc bạc dần
Mắt mờ, chân chậm bần thần thương con!
Vầng trăng khi khuyết khi tròn
Vành nón của mẹ chẳng mòn lo toan!  
 
8.
Từ quê ra phố sống
Mẹ trồng một giàn trầu
 
Giàn trầu không của mẹ
Xanh từ gốc đến nhành
Mẹ chăm từng tay lá
Tầng giàn xanh mướt xanh
 
Phố phường sống bon chen
Tình người thưa thớt bụi
Sắc trầu nồng ngời ngợi
Hương thật thà nắng mưa
 
Mọi nghi thức đều thừa
Miếng trầu đầu câu chuyện
Tình mỏng dày ẩn hiện
Mọi thứ người bán mua
 
Mẹ bỏm bẻm nhai trầu
Môi thắm trong hồi tưởng
Người tự tại ung dung
Tâm nồng nàn sắc nắng
 
Trầu không mẹ không bán
Chỉ dành ai thực tâm
Cúng rằm ngày mồng một
Thảo thơm khói hương trầm.
 
9.
Mẹ chưa thanh thản cuối đời
Trên giường bệnh hiểm, rối bời lo toan
Dặn con, núi dọc đò ngang
Sông sâu biển thẳm tấc gang đường đời…
 
Cầm bàn tay mẹ, nghe lời
Cả đời con khát những lời mẹ khuyên.
Bàn tay mẹ ấm dịu hiền
Nâng con vượt những góc nghiêng cuộc đời…
 
Chai sần, cao thấp đầy vơi
Bàn tay mẹ, ấm khoảng trời bình an
Con đi vạn dặm non ngàn
Bàn tay mẹ vẫn lo toan tháng ngày.
 
Biển trời tình mẹ nơi đây
Ấm nồng cả những phút giây cuối đời
Cao như núi, rộng như trời
Suối nguồn tình mẹ truyền đời cho con.

10. 
Trước khi mẹ phải đi xa
Dặn “con chăm sóc cha già thay U”.
Mắt con lệ ngập lời ru
Chăm cha có được mấy thu mỏng dày!
 
Trước bàn thờ mẹ hôm nay
Cúi đầu xin mẹ cao tay nhẹ đòn…
Mẹ dặn, con gắng làm tròn
Chăm cha có được vuông tròn mẹ ơi?
 
Công cha, nghĩa mẹ biển trời
Mỗi ngày con nhớ ngậm ngùi lòng con!
Thẳm xanh trời đất, trăng tròn
Hồn thiêng cha, mẹ bên con trọn đời.

11.
Hôm nay trở lại quê nhà
Cô dì chú bác ông bà cùng vui
Tổ tiên, giỗ cụ nhiều đời
Khói hương thơm một khoảng trời tình thâm.
 
Giật mình, vắng mẹ bâng khuâng
Tim con nhói nhịp, lệ ngân ngấn nhòa.
Lặng thầm nhớ mẹ nơi xa
Cầu mong mẹ vẫn qua nhà sớm hôm.
 
Tay run thắp một tuần hương
Ngước nhìn hình mẹ lòng con nhớ thầm
Khói hương phảng phất bổng trầm
Con như có mẹ gọi thầm – con ơi!
 
Vẫn hay quy luật Đất – Trời
Nhưng đời con đã vắng lời mẹ khuyên!
Ngước nhìn hình mẹ, con tin
Sớm hôm mẹ vẫn dõi nhìn bước con! 

12.
Gió vờn mây lang thang từng luồng xám
Mây vương lòng rời rợi khắp không gian
Khoám trúc đầu sân rười rượi sắc vàng
Cửa nhà khép hắt hiu từng cơn gió.
 
Chiều hiu quạnh con một mình đi bộ
Tóc bết đầu trôi giọt giọt mưa rơi…
Trước cổng nhà vắng giọng nói cười
Không một tiếng khua vui chùm chìa khóa.
 
Con đắm chìm trong từng luồng gió lạ
Lòng cồn lên nhớ cha mẹ những ngày
Khi con về mở rộng cửa đón ngay
Tay run rẩy nắn sờ vai con khỏe.
 
Mắt mẹ vui với những gì con kể
Còn gật gù căn dặn những dại khôn,
Cha rạng cười với thành tích cùng con
Nghiêm nghị dặn phải không ngừng cố gắng.
 
Nhưng hôm nay giữa chiều thu lạnh vắng
Con một mình thấm ướt dưới mưa rơi,
Hoa cúc đầu sân gục rũ gió trời
Nước lấp lánh cánh vàng rơi nhẹ nhẹ.
 
Cha vẫn bên con những ngày thơ bé
Mẹ vẫn cùng con, mỗi độ thu về…
Nhưng hôm nay giữa chiều thu mưa bụi
Con một mình mở cửa đợi sao Khuê.
 

13.

Mải miết đi tìm những sắc màu nhân tạo
Vênh váo cánh hoa thuồn thuỗn thân cành
Trắng đỏ tím lơ hồng vấy vào vô cảm
Tôi lại tìm về ngõ nhỏ quê hương.
 
Ngõ nhỏ tuổi thơ, ngõ nhỏ vào đời
Thơm lúa thơm mây thơm hoa thơm cỏ
Thơm những giấc mơ rừng xanh núi đỏ
Xanh trời xanh hàng cau đầu ngõ
Thơm tình người thơm rạ thơm rơm
Thơm cả hương rau dền cơm, rau ngổ,
Rau má, rau sam hái ở trong vườn.
 
Mơ ước tuổi thơ theo dáng cau lên trời
Hoa cau một chùm sao đang nở
Vỗ cánh bay
Sợ quên lối về miền cổ tích
Hương cau rắc hạt ríu rít sân chơi.
 
Đi suốt cuộc đời
Bị lóa mắt trong sắc hương tẩm vội
Những vũng nước lóa đèn tưởng chân trời biển gọi
Mải mê đi dài rộng vụm chân mình.
 
Quay lại chính mình sau những thứ hư vinh
Ngan ngát hương cau dẫn lối về thuở trước
Ngõ nhỏ tuổi thơ tiếng chim gọi trên cành.

           (Còn nữa)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây