Demo

SUY DIỄN TỪ ĐỐM NẮNG

Thứ hai - 06/08/2018 09:25
    Để nhớ một người
                                                    
Có dăm ba đốm sáng
Hình như đấy là màu đỏ
Nhá nhem, không nhìn rõ nữa
Mi rớt xuống, xoè xoẹt lòng tay
Mền nệm trắng, hương hoa trời làn lạt
Những đốm tròn chằn chặn
Không thể giống cánh hồng,
Không hề như nước mắt !
Và như thế, cứ rơi lặt nhặt
Đếm đong từng sự thật chuỗi ngày.


Ta sẽ lạc về đâu đây
Khoảng vắng rắc đầy sợ hãi
Thật khốn kiếp khi sắc màu nhuốm mái đầu trống trải
Trẽn trơ, rác rúa phủ dày.
Ta sẽ nhớ về đâu đây
Nơi màn đêm kéo hồng hoang chìm tận đáy
Lũ chim chíp cợt đùa rồi trốn chạy
Thả bùa mê, ngải ngớt loang ra.


Thôi cứ nghĩ về một miền xa
Nơi trí giác chập chờn, nhạt nhoà, sầm sậm
Vùng kí ức quãng đời ta sâu lắng
Đã bận lòng càng đau đáu khôn nguôi.
Yêu đắm thì có lỗi với ai đây
Nếu dại dột, xa cơ, lựa quê mình cập bến
Trái ngon ngọt ta chưa hề ăn hết
Chút vô tư mà đèo đẽo muộn phiền.


Chừng chín mươi phần trăm màu đỏ khôi nguyên
Không, lục lam? nhất định rồi, nâu sẫm ?
Vàng, da cam?...hiển nhiên đều rất đậm
Ảo ảnh nào đây, chọn mãi không vừa.


Hình như đấy là màu - đỏ - bùa
Tối rồi, không nhìn thấy nữa !


                                                                VIỆT MỸ




 

 

Nguồn tin: Nguyễn Thị Thu Huệ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây