Phạm Hồng Nhật
Hạ thổ
Sâu dưới lòng đất, vĩnh viễn dưới gầm trời
Hạ thổ
đã làm đắm say tuyệt đỉnh của bao người
từ men rượu nhạt
Hạ thổ, sự tinh khiết đến tận cùng
chắt lọc từ âm thầm đất đai
âm thầm bầu trời
lắng đọng kiên nhẫn bền bỉ của thời gian
Quên đi để tích luỹ đâm chồi nảy lộc nhớ mong
chờ giây phút bùng lên tuyệt đỉnh
từ trái tim bất hạnh
thành vĩnh hằng sáng chói
đó là Hạ thổ tâm hồn
Cái giá trị của vinh quang
là sự im lặng thuần khiết.
Ngày xưa trong phố
Tặng nhà giáo nhạc sỹ Trần Ngọc Anh
Nâu sòng xen lẫn cỏ may
Thành Hoàng, khánh đá, tường dày gạch hoang…
Hào sâu nước quẩn quanh năm
con thuyền huyền thoại ướt đầm sao đêm
cánh cung, ngon giáo, cồng chiêng
thú rừng, giặc giã triền miên bao đời
Đình chùa xa cũ một thời
tiếng chuông neo đậu chân trời hanh heo
cao tầng lấn át xóm nghèo
Giếng Thần, nước Thánh uống chiều tìm khô
Đồi lim cổ thủ như mơ
dặng duối nghìn tuổi bây giờ còn xanh
lăng Ngô Quyền lẫn bình minh
nghĩ suy cuồn cuộn, nghĩa binh trùng trùng
Cuối thu sen đã cạn dần
trăng vàng đầu ngõ, bàn chân lạc đường
Xứ Đoài mây trắng đọng sương
âm u tĩnh lặng đoạn trường chông chênh
Thời gian xô lệch nghĩa tình
ngày xưa trong phố như mình trong ta
linh thiêng vái lạy Đền Và
bước ra chạm mặt những tòa tháp đôi
Hao mòn bia tượng đứng, ngồi
nghìn năm hóa Thánh, thời tôi hóa Rồng.
Dòng sông sỏi
Sáng mới tới, nắng còn non lắm
tràng cát bãi bờ tãi ra phơi
dòng xuôi, thuyền ngược mơ mở Hội
rừng núi xanh hoang nhấp nhô trôi
Xa suốt hai triền thơm ấm lạ
hoa trái mùa này quấn quýt nhau
đàn cò trắng lóa vương tia chớp
gió vít cong cần, Sông Sỏi đâu?
Sấp ngửa bao lần tìm Sông Sỏi
ngờ vực còn tỳ vết bùn nhơ
sỏi sâu lòng nước nhòe hư ảo
vội vã bỏ quên cả Bến Chờ
Có phải sông còn đang rải sỏi
từ thượng nguồn lội tới làng quê
gương trời soi xuống như lưỡi kiếm
múa với Cao Nguyên chẳng muốn về
nặng tình buông bỏ kiếp khổ đau
một mực cạch chừa bôn ba cũ
đắm đuối yêu thương chẳng chuốc sầu
Đâu toàn những sỏi như tên gọi
uốn lượn hóa rồng tôi hóa tôi
sông giữa thế gian mềm như lụa
sạch trong, trong giông bão, cuộc người…
Quan họ lội trong tuyết rơi
Giao duyên Quan họ Mời Trầu
tình con bướm lượn, sắc màu thắm hoa
ao làng ngấm vị phù sa
xứ người tuyết trắng trượt đà dưới chân
Lời ca sỏi đã cũng cần
mơ dàn thiên lý, hóa thân câu Kiều
bao nhiêu đắm đuối khi yêu
say sưa ngây ngất những chiều chiêm bao
Trời Âu quên nón Quai thao
mớ ba, mớ bảy gió gào thâu đêm
mắt lá dăm lúng liếng nhìn
con thuyền lá liễu đợi thềm sông Mê
Quan họ điệp khúc xa quê
bàn tay muốn níu, lời thề lại đi
Người ơi, người ở đừng về
lạnh va Quan họ buốt khuya mặt đường
Đành nhìn núi tuyết đang buông
đôi môi cắn chỉ, buồn thương lấy mình
ai xui trúc mọc sân đình
phải liều lên thác xuống ghềnh, khổ tôi
Quan họ lội trong tuyết rơi
quặn đau cả gốc, buông lơi cả cành
trắng trời sương tuyết mong manh
không thành đâu em…Bài ca se chỉ
Tặng Khổng Đức Thiêm
Một mảng nắng lạc giữa rừng
cảm như trời xuống lưng chừng ngọn cây
miệt mài Xa Lý[1] hôm nay
đường trơn dốc dựng vơi đày trong sương
Ngày rằm vái vọng bốn phương
nén nhang cháy dở, người thương nhớ người
thời gian già cỗi lên ngôi
mái chùa trĩu nặng gánh lời cầu mong
Chèo khuya nước vẩn rêu phong
sấm reo chớp giật thác chồng chất cao
buồn cô đơn những vì sao
nhạt nhòa tâm trạng với bao muộn phiền
Nơi xưa trinh bạch tình duyên
qua nhanh ngày cũ lạc miền gió trăng
cuội nằm lòng xuống lặng ngân
nghe xô ngọn sóng, vang gầm thú xa
Hoàng hôn Xa Lý và ta
tiếng chuông số phận loang ra đại ngàn
nổi chìm trống vắng nhân gian
vàng thu mòn mỏi chiều tan trong chiều
----------------------------
[1] Đọc cuốn sách “Phương ngôn Xứ Bắc” xuất bản năm 1994 của Tiến sĩ Sử học Khổng Đức Thiêm có ghi chú: Xa lý là tên
địa danh hành chính một làng quê hẻo lánh miền núi thuộc huyện Lục Ngạn tỉnh Bắc Giang.
Gặp chiều ở ngã ba sông
Gặp chiều ở ngã ba sông
chân co chân duỗi mệt không muốn về
hàng cau, khóm chuối, bờ tre
bủa vây mục rỗng con đê lở bồi
Gặp chiều ở ngã ba tôi
thưa vắng khoảng trống, kiếp người dở dang
ngược xuôi một nắng hai sương
một hoàng hôn cũ, một thương mến dài
Nơi em chiều vắng đang gày
rừng thưa trút nắng cây đày đọa thân
ngồi buồn vun vén ngày xuân
một mình để lại vạn lần mơ hoa
Găp chiều giờ ngọ đang trưa
lấm lem như kẻ cày bừa đổi công
dở người cõng gió đi vòng
đêm đen nhào nặn chiều cong cả chiều…
Tống Song Hà

ĐÊM PÀ THẺN
Gió vỗ mùa lưng núi
Bậc bậc dốc gùi mây
Địu mòn mắt lá
Tiếng chim non ấm tổ quyện thung sâu
Na Hang thơm hay Lan đang hương
Tiếng sáo Pà Thẻn gọi nhau miền hoang dại
Gọi nhiên sơ
Gọi chàng trai nhảy lửa vốc than hồng
Và đây...
Gái Pà Thẻn mắt nai trẩy hội
Khúc hát dịu dàng nâng bổng trời mây
Ánh trăng run run
Nụ môi run run
Lửa bập bùng cạn đêm
Váy xòe bung mỏng mảnh
Còn ta...
Ta lạc mình nhịp nhau ngàn năm trước
Đêm vọng mùa cỏ lạ thầm thào
Mùa đam mê
Mùa ảo vọng
Mùa ta...
Đừng trôi nữa
Đêm ơi sắp cũ
Nhịp ngày qua
Sắc dịu dàng hương lan ươm bừng nắng
Na Hang...
VÀ...
Tháng mười tới mù chưa giăng mắc
Thu hanh hao Tây Hồ sóng dập dờn
Ta bước vội trong phố vàng nhạt nắng
Và cố như chiều sắp cạn vào đêm
Nhành hoa sữa ngập ngừng hong cánh
Rét thẹn thùng trăng khuyết mảnh sao mờ
Cảm xúc cũ trong trái tim khép cửa
Biết có còn cổ tích những tình cờ...
LỠ MÙA
Cây bàng già nhuốm đỏ
Rêu phong Thu chạm phố dài
Ta về hắt hiu vọng ngõ
Gió hát khúc nhạc âm sai
Lặng lòng căn nhà thuở ấy
Còn đâu tiếng guốc then cài
Thời gian trôi nhòa kỷ niệm
Hồng leo phong kín tường loang
Chẳng thể làm ta trẻ lại
Trăng đầy gọi những niềm yêu
Cứ ngỡ bình yên như thể
Huyền duyên cũ kỹ ngược chiều
Một mùa xa xăm đáy mắt
Nao nao đã cuối cuộc ngày
Một mùa tim sầu vụn vỡ
Một mùa tay lỡ rời tay...
LẶNG PHÍA HÔN HOÀNG
Con còng gié co mình góc tổ
Hải âu bay thầm lặng phía hoàng hôn
Bờ cát trắng chìm dần bóng tối
Chẳng dễ dàng thấy vết sóng vừa loang
Gió thảng thốt chiều nay sao trống vắng
Thôi xạc xào run rẩy lá bàng đau
Dấu chân nhẹ dần chia hai ngả
Biển xót xa tê buốt phía không nhau
Khép lại nhé bài thơ đành dang dở
Tuổi thanh xuân trả hết cho người
Mây chẳng thể quay về phương trời cũ
Rót mưa buồn nhạt phai đóa hồng tươi
Và đâu đó những vết thương chai sạn
Níu giữ nào hơi ấm vuột trôi
Cố mạnh mẽ dù hai vai sờn mỏi
Tháng năm hằn lên cả khóe mắt môi
Dẫu phía trước có bao điều may rủi
Vá víu nào còn ở chốn người dưng
Đời chợt thấy mảnh trăng như khuyết nửa
Chỉ mỉm cười ta vốn dĩ vô chừng.

MÀU THỜI GIAN
Những đám mây từng là nước là sông
Lớp xà cừ lấp lánh từng là vỏ ốc biển khơi thăm thẳm
Mùa qua mùa vẫn trôi phía đã từng
Một cơn gió đi qua hay người đi qua để một chiều thành quá khứ
Hằn vết mực thời gian.