THƠ VIẾT CHO MÌNH

Thứ ba - 13/08/2019 22:58
- NGUYỄN ĐĂNG MINH -

 

       Thơ tôi lặng lẽ lắng nghe

Bầu tời khoảng trống mây về hết đâu

       Vầng trăng còn chỗ đục màu

Đất còn có chỗ lõm sâu, lội lầy

 

       Thơ tôi vết nứt đường cày

Giấy là thửa ruộng đắng cay mùa màng

       Lúc đói nghèo, khi giàu sang

Sâu nông dài hẹp… từng trang lệ nhòa

 

       Oằn mình gửi gắm lời ca

Cuộc đời dằng dặc đường xa chân trời

       Buồn đau thầm gọi thơ ơi

Khi vui lại nhớ nợ đời hỡi thơ

 

       Đời người như một giấc mơ

Bao nhiêu phù phiếm, đợi chờ , tỵ ghen…

       Sống trong cuộc sống bon chen

Suốt đời an ủi đáp đền kiếp sau

 

       Thơ tôi là những nỗi đau

Đọa đày mưa nắng dãi dầu thời gian

       Vẫy vùng biển cả đa đoan

Dưới bầu trời rộng ngập tràn trăng sao.

Nguồn tin: Nguyễn Việt Chiến:

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây