Demo

THƯƠNG NHỚ SÔNG HỒNG...

Thứ tư - 10/10/2018 00:22
Phạm Phương Thảo
THƯƠNG NHỚ SÔNG HỒNG...

Rất nhiều người gắn bó và yêu quý con sông Hồng ngay từ khi còn nhỏ. Tôi cũng vậy. Sông Hồng đẹp mềm mại như một dải lụa đào vắt ngang cầu Cốc Lếu, nơi ấy lòng sông nhỏ bé giao hoà với dòng Nậm Thi chảy từ Trung Quốc sang và chảy xiết lắm. Tuy thế ở nơi giao hoà biên giới hai nước, sông Hồng vẫn cứ mãi chảy thành hai vệt nước có hai màu rõ ràng. Màu đỏ và màu xanh dù chung một dòng, màu tạo hoá hình thành nhưng không hề pha trộn. Những ai từng sống ở Lào Cai đều biết rõ điều đó như một vẻ đẹp kỳ vĩ mà thiên nhiên ban tặng và coi đó như một sự tất nhiên.

Sinh ra và lớn lên nơi đầu nguồn con sông Hồng chảy vào đất Việt tận biên ải Lào Cai từ những ngày gian khó, tôi và rất nhiều thế hệ các bác, các anh chị em ở Lào Cai đã được lớn lên bên dòng sông này và có những ký ức đẹp đẽ và đau buồn mà mãi mãi vẫn không thể quên. Trận lũ lụt lịch sử năm 1971 cuốn trôi bao mái nhà, toàn bộ nhà cửa của chúng tôi ngập chìm trong biển nước. Xóm Cầu Đen ven sông Hồng nơi chúng tôi ở đã chứng kiến bao cảnh tang thương. Cũng nhờ trận lụt khủng khiếp ấy, sau khi nước rút đi rồi, mảnh vườn nhà chúng tôi được bồi thêm mấy chục xen-ti-mét phù sa của sông Hồng. Chúng tôi theo nhau ra đó vớt củi cành và nhiều người còn vớt được khá nhiều cây gỗ trôi vè từ đầu nguồn. Dải bãi soi nơi ấy dài rộng hơn và dần trở nên trù phú hơn. Hương bùn và phù sa sông Hồng đã tưới đẫm tuổi thơ của chúng tôi.

Chiến tranh Biên giới ác liệt từ năm 1979 cày nát thành phố và làm thay đổi đáng kể bộ mặt Lào Cai nhưng dòng sông thì hầu như vẫn thế. Bao nhiêu nhà văn, nhà thơ, nghệ sỹ tài năng đã trưởng thành từ nơi đầu nguồn của dòng sông Hồng và hầu hết họ từng là cựu các thầy cô giáo đáng kính đã làm nên tên tuổi như Ma Văn Kháng, Mã A Lềnh, Bùi Nguyên Khiết, Pờ Sảo Mìn...và rất nhiều con người đáng kính nữa mà tôi không kể hết được.

Sau này khi về Hà Nội lập nghiệp và trưởng thành, rat nhiều năm tôi lại được sống ven con sông Hồng, dù chỉ là ngoài đê, gọi là bãi Phúc Xá. Mỗi mùa bão lũ, nước dông dâng cao, dòng sông ngầu đỏ, dữ dội và đục ngầu. Nhà cửa và cây cối ven sông chìm ngập trong biển nước. Những năm ấy lũ rất lớn và thường xuyên vì chưa có trị thuỷ sông Đà.

Chứng kiến bao trận lụt lội của Hà Nội những năm 80- 90, tôi lúc ấy đã từng bế con lên thuyền chạy lụt vào nội thành khá nhiều lần, mà sao ngày ấy chúng tôi không hề có cảm giác sợ hãi chút nào. Thậm chí bọn trẻ con còn được nghịch nước và bơi lội, đùa nghịch tập thể rất tung tẩy. Cánh đàn ông thì được dịp tập trung hút thuốc lào cũng vui. Các bà, các mẹ chia sẻ với nhau từng mớ rau hay cả món cá khô ăn dần. Ngày ấy người ta khổ sở nên hình như thương quý nhau hơn bây giờ. Mỗi đợt nước rút, vợ chồng con cái lại còng lưng ngồi lau cọ và kê dọn lại nhà cửa. Mãi rồi cùng quen với lũ lụt và cơn giận dữ của dòng sông. Quen đến mức có năm không thấy lũ lụt về, bà con hàng xóm lại tíu tít hỏi han nhau: “ô, sao năm nay vẫn chưa thấy lũ lụt về nhỉ?...”. Một thời vất vả, lam lũ của người dân Hà Nội sống ở ngoài đê ở các bãi ven sông Hồng đã trôi qua như thế.
(Những chuyện chạy lụt kinh hoàng sẽ kể sau ở bài viết khác)

Mãi sau này, tuy không còn ở đó nữa, mỗi lần có dịp đi qua cầu Long Biên, tôi đều muốn nấn ná dừng lại ngắm nhìn dòng sông và những cây cầu. Đặc biệt khi tuổi càng cao, càng yêu sông Hồng hơn, càng thích đi trên con đê dài bao quanh thành phố và ngắm nhìn bờ bãi và cây lá ven sông, thích ngắm bốn mùa phản chiếu trên dòng sông Hồng, thích mùa hoa lau nở trắng, thích những vạt ngô non và khoai lang, thích từng đám lau lách và những người nông dân làm lụng ở đó. Thích nhất là được ngắm mùa hoa cải nở vàng bên sông...Tôi đã viết khá nhiều bài thơ và những câu chuyện từ cảm hứng với sông Hồng.

Thi thoảng sau này, mỗi khi có dịp rảnh rỗi, tôi lại rủ bạn bè đi ăn, đi chơi lang thang dọc theo ven sông Hồng để hương phù sa ngấm vào hồn mình, để tha hồ ngắm nghía, để mơ mộng hay chí ít cũng bồi đắp thêm cảm hứng thi ca cho mình. Những phút được ngồi gần ven sông và ngắm nhìn dòng chảy lững lờ hay cuộn xiết thì cũng đều thú vị. Mùa này mặt sông bàng bạc và trong xanh hơn sau mùa lũ. Lâu lâu lại có một vài chiếc thuyền hay xà lan chở cát chạy qua. Cảm xúc trước dòng sông luôn rất tuyệt với tôi. Có lẽ tôi mang mệnh mộc nên lúc nào cũng thích nước và những dòng chảy. Mà hầu như ai khi ngồi ngắm sôngcũng thấy lòng thư thái và cảm giác mênh mang hơn. Khi bạn được ngồi bên dòng sông để ngắm hoàng hôn và ráng chiều đỏ rực thì rất tuyệt. Tôi mong sao dự án cải tạo cầu Long Biên thành con đường đi bộ cho khách du lịch và dân cư Hà Nội mau thành hiện thực.
Có một điều bí mật nữa mà bây giờ mới kể. Ấy là nơi Bãi Giữa ở sông Hồng, khi dừng xe giữa cầu Long Biên, rẽ xuống phía dưới ấy, có một con đường nhỏ dẫn vào Bãi Tắm Tiên. Tôi đã tò mò về các câu chuyện bí ẩn ở đó từ lâu và đã khám phá nó, đi xe máy ra đó vài lần nhưng không dám xuống, vì nơi ấy toàn là các Tiên Ông, he he...Tuy nhiên, tôi vẫn khám phá những câu chuyện ấy bằng cách khác, đã viết vài bài thơ về chủ đề này và đã đăng trên báo, tạp chí...Đó là những bài thơ về “A Đam Sông Hồng “ và sự đam mê, ước mơ vẫy vùng và khao khát tự do của những người đàn ông yêu mến sông Hồng...

Ngoài địa chỉ nơi Bãi Giữa sông Hồng, còn có một bãi tắm tiên cho các A Đam đang bức bối với phố phường ngột ngạt khi đang sống ở trung tâm Thủ đô có thể trốn lên đó thư giãn và tắm tiên ở cạnh Bến Bạc, Phú Thượng, quận Tây Hồ. Bạn có thể ghé một nhà hàng khá đẹp, ở đó để ăn trưa hay tụ tập bạn bè, hội khoá, hội văn thơ... cũng khá thoải mái để ăn uống và chụp hình. Đó là nhà hàng ở địa chỉ 144 An Dương Vương, quận Tây Hồ.

Phong cảnh sông nước đẹp và hữu tình, dòng dông trở nên thơ mộng và đáng yêu hơn nhiều. Ngoài bãi soi là cả vạt lau nở hoa trắng xoá. Bên thảm cỏ xanh mượt mà, bạn có thể cùng bạn bè thân thương ngồi thưởng thức vài món ăn và nhìn ra sông Hồng. Đoạn này nằm khoảng giữa hai cây cầu đẹp nổi tiếng Hà Nội là cầu Thăng Long và cầu Nhật Tân. Nhà hàng Tre Việt gần đó cũng là một lựa chọn không tồi khi chọn được bàn ngồi sát phía sông. Tre Việt ăn ngon và giá cũng không cao, nằm cạnh ngay phía dưới chân cầu Nhật Tân.

Khi sang Pa ris và có dịp đi vài nước châu Âu, chấu Á, Úc...tôi càng thấy thương cho dòng sông Hồng lắm lắm. Sông Hồng và những cây cầu cùng hai bờ của nó đáng ra có thể đẹp hơn, sạch sẽ và hoành tráng hơn, lãng mạn hơn, thi vị hơn, làm cho khách du lịch mê đắm Thủ đô “ngàn năm Văn Hiến “ yêu dấu của chúng ta từ lâu rồi. Thật đáng tiếc.

Tôi đã viết nhiều thơ về quê hương Lào Cai và dòng sông Hồng, nhiều bài ký kể nhiều câu chuyện từ nguồn cảm hứng với dòng sông Hồng, đến những câu chuyện và cảm xúc từ Parisvà dòng sông Seine, cả những dòng sông đẹp đẽ khác nữa ở châu Âu mà tôi đã may mắn đi qua và trải nghiệm trước đây.

Nói dông dài thế để muốn khoe rằng mình sẽ còn yêu mến, đắm đuối và viết tiếp câu chuyện liên quan về những dòng sông và cả những dòng chảy vô tận trong tâm hồn...

 

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây