TÔI BUỒN

Thứ hai - 09/09/2019 09:47
- VINH ANH -
 

Tôi buồn


Thành phố hoa phượng đỏ quê tôi
Bây giờ đổi thành  hoa cải
Tôi cúi đầu, ngày cuối năm, con đường nhiều cỏ dại
Thành nỗi đau triền miên


Tôi buồn


Tiếng nổ Đoàn Văn Vươn
Lan tỏa thành cơn địa chấn
Nơi đầu sóng trải qua động đất
Chỉ đổ một chiếc li con


Tôi buồn


Đất nước mình nghèo đi vì đất
Cũng khối người từ đất thành đại gia
Tiên Lãng mình lấn biển ra mãi xa
Người anh hùng bị dập vùi tơi tả
Thuốc lào là có bùa mê

Vẫn đấy những ngày buồn tái tê?


Tôi buồn


Cái dốt người dân quê tôi
Ít chữ nghĩa chỉ chuyện trò với đất
Là quỉ, là ma, là tiên, là phật
Cớ sao chẳng phán  một lời
Cho tham tàn hết chốn sinh sôi

Tôi buồn

Ôi nỗi đời oan trái
Người đời bảo tôi rỗi hơi
Tù và vác rao, thiên hạ chê cười
Tiếng nấc chìm trong bão
Vậy là thành dở hơi?


Tôi buồn


Bạn văn chương quê tôi
Không một lời bàn chuyện thế sự
Buông  những  lời vu vơ
Như không biết nỗi đau trần thế
Như không biết cuộc đời dâu bể
Những nát tan…


Tôi buồn


Vì các bạn tôi hay lang thang
Gặp nhau cởi lòng cởi dạ
Mà tôi ngỡ tôi người xa lạ
Trước những dập dìu người thơ
Hồn ngược cành cây, mơ ngày mai bay vũ trụ
Tránh nói chuyện phên giậu nước nhà
Có phải vì đó là thiêng liêng?


Tôi buồn


Bởi trong cảnh ngộ nhân dân
Chưa hiểu hết những nỗi đời oan trái
Đất nước mình cha ông để lại
Đường vẫn vậy quanh co
Ngàn năm Bắc thuộc khát tự do
Ngàn năm nữa dân tộc mình chói sáng
Để hôm nay, tôi buồn, chắp tay lạy, tổ tiên,
                                                 đừng bỉ báng!

 
 

Nguồn tin: Y Ban

 Từ khóa: buồn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây