Nhà thơ Bùi Văn Kha
Đọc Trả Nhớ Cho Sông, tưởng như ta lạc vào chốn cổ tích bồng lai trong thơ Thế Lữ để hạnh ngộ Thiên Thai. Giờ là những năm hai mươi thế kỷ hai mốt. Thời của cách mạng khoa học công nghệ 4.0 ào ạt như vũ bão; ta lại được cái mỹ học dịu dàng, mơ mộng, phi thực, nhưng có thật ở thế giới tinh thần ta. Thực tại mà không“lạc trôi” một đêm ánh trăng lu huyền ảo sau chùm cây, mái nhà trăng bóng nghiêng thềm, gợi niềm thoát tục!
Trong thơ Thái Hưng, ít có bài có địa danh cụ thể.Đó là một miền quê Thái Bình thuần đồng bằng, mênh mông sóng lúa, gọn gàng trong ấp ôm sông, biển.Thơ Thái Hưng vốn dựng xứ Tiên! Đây là bài thơ hiện thực nhất, và duy nhất (có địa danh Thái Bình) trong Tập thơ này!
Ta lại về xứ Tiên để đến độ Thu. Ở xứ mơ, thu là mùa đẹp nhất, và đẹp nhất là trăng. Nhưng trong Trả Nhớ Cho sông gần như thiếu vắng vầng trăng viên mãn. Hầu như anh chỉ nhắc tới trăng lu, không có trăng tròn. Lại nghĩ đến Ngập ngừng của Hồ Dzếnh với “Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở”, đến Trả Nhớ Cho sông của Thái Hưng tình toàn trăng khuyết mà thôi. Bài Rót Trăng- câu kết để lại cái nhìn “Trương Chi”, không phải khối tình kết, mà cái nhìn kết, tan trong đáy chiều, làm tứ thơ khác lạ!
Trong bài Về Ai: Hạt biếc tuổi trẻ, ve nhạc sung sức, cạn cùng mức sống, để em hoá tình, đốt tình yêu thành khói (triệt để), mà không tan hết, đọng lại tâm hồn. Chỉ đôi dòng sáu tám, mà cả trạng huống tình, ý sâu nghĩa rộng.
Cùng ý ấy, ở bài Vọng có tiếng cười trong đêm trăng khuya, có liên tưởng tình lứa đôi có hậu, đến nỗi cách xa bờ cõi mà vẫn làm nghiêng ngả sóng lòng.
“Lục bát anh viết thạo tay” – Mượn lời nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên viết cách đây hai mươi năm, áp vào thơ Thái Hưng, tôi thấy rất đúng. Nhưng Thái Hưng thoát khung khổ lục bát ca dao, hay lục bát Nguyễn Bính, là ở cách dùng từ. Câu từ của anh nói về lãng mạn xưa, nhưng bằng từ vựng hiện đại... So với Chân Quê, thì Em Đừng ý như tác giả Mười Hai Bến Nước, nhưng từ thì hiện đại, nhiều suy tưởng. Đấy là sáng tạo.
Nếu đọc qua Quả Dại, ta nghĩ bắt gặp một bài thơ hiền lành, ai ngờ ẩn trong đó là những câu thơ quyết liệt. Quả chín không phô bày, treo nơi hiểm địa, mà vẫn sống, mà vẫn hiến dâng. Lại chung thuỷ nữa. Cái đẹp phải dâng hiến, đôi khi không vì mục đích. Tôi khuyên bạn đọc thấm thía bài thơ này, nhất là hai câu kết: “Đêm qua sau tiếng thở dài/ Gió đưa quả dại về giời chuyển sinh”. Nghiệp sống, dù là tự nhiên, luôn luôn bất diệt. Tự nhiên là tiếp nối bất diệt!
Có hai bài thơ cảm động nói về mẹ. Đó là bài Mẹ Xưa Khăn Vấn và Đừng Tỉnh Cơn Mê. Bài đầu nói về tình nghĩa vuông tròn cả đời mẹ dành cho con, kể cả trước lúc đi xa về cõi vĩnh hằng.
Còn ở bài sau là sự vẹn toàn của người con giữ trọn đạo Hiếu. Thái Hưng học Khoa Văn –Đại học Tổng hợp Hà Nội gần nửa thế kỷ trước. Bấy giờ là các thày dạy giỏi Hán ngữ như các cụ khoa bảng một thời. Ảnh hưởng ấy cũng không chỉ riêng anh, mà cả lứa chúng tôi sinh viên trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Tây và Nho, và Nga lấn lướt về kiến thức và học vấn, nhưng không thể lấn chiếm văn hoá bản sắc Việt, câu Kiều và tiếng mẹ ru!
Trả Nhớ Cho Sông có nhiều hình ảnh gắn với quá khứ, song Thái Hưng không sa vào hoài niệm đơn thuần. Anh làm mới bằng chiều sâu cảm xúc và suy tưởng. Tập thơ là điểm giao thoa giữa ký ức và hiện tại, giữa đã qua và còn lại, giữa những gì tưởng như nhỏ bé mà lại là cốt lõi luôn theo sát đời sống tinh thần.
Mỗi vần thơ trữ tình vọng lên sự chân thành trong cảm xúc, đồng thời cũng bộc lộ khả năng chắt lọc ngôn ngữ và chiều sâu của trải nghiệm sống.
Có thể viết nhiều hơn về Trả Nhớ Cho Sông của Thái Hưng với nhiều niềm yêu say và ấn tượng. Lục bát là thế mạnh của anh. Nghĩa ngầm là đặc sắc của anh. Trong cái bàng bạc mênh mang cảnh tình đọng lại một Thái Hưng muốn góp một tiếng thơ tưởng như mơ màng nhưng sâu như nước, đẫm chất suy tưởng.
Cảm ơn Thái Hưng đã dũng cảm đưa ra trong những tháng năm thời sự bên ngoài thì rực lửa, bên trong thì vươn mình một giọng điệu lãng mạn… có thể làm dịu lòng ta. Một cõi mơ làm sáng hồn ta. Và đấy là điều của thơ nguyên nghĩa!
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Chùm thơ của Bùi Văn Kha
Người thương binh đánh Giày
Viết nhân ngày Thương binh - liệt sĩ của các nhà thơ nữ Hà Nội
BÁC HỒ VỚI CÔNG TÁC CHÍNH SÁCH TRONG QUÂN ĐỘI
CHI HỘI 1 - HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI TỔ CHỨC GIAO LƯU TẠI CÔNG VIÊN ƯỚC
CỎ HÁT - thơ Phạm Thị Hồng Thu và lời bình
Con bò đi chiều thuận
NGƯỜI Ủ TRẤU THẮP "HUYỀN THOẠI LÀNG" trong thơ Nguyễn Văn Thích
A PA CHẢI, MỘT LẦN ĐẾN CẢ ĐỜI THƯƠNG NHỚ
Trang thơ Tháng Bảy của nhiều tác giả
Năm tác giả Thơ (10 )
Dưới bóng cây ô liu
Hương cốm - hồn của làng trong phố mãi nguyên tươi qua thơ Lê Minh Tý
Tầm cao mới của Nhà văn Nguyễn Mạnh Thắng QUA TIỂU THUYẾT “ĐƯỜNG ĐỜI VÀ SỐ PHẬN”
XU HƯỚNG ĐỊNH HÌNH THƠ HIỆN ĐẠI