Chùm thơ của Nguyễn Lâm Cẩn

Chủ nhật - 25/10/2020 13:24
Nguyễn Lâm Cẩn
Nhà thơ Nguyễn Lâm Cẩn
Nhà thơ Nguyễn Lâm Cẩn
NGƯỜI ĐÀN BÀ SỐ PHẬN


Không hiếm hoi đến nỗi như tìm vẩy vàng trên sa mạc
Cứ để ý sẽ thấy bà

Bà ẩn vào bóng tối như thể trầm tích ngàn năm
Lặng lẽ
Âm thầm
Thứ đồ cổ không cổ hơn được nữa

Khuất sau lớp bụi thời gian
Chỉ còn chiếc bóng di động
Hình hài đi ra từ nghiên mực ông đồ rồi ẩn vào trang giấy dó
Ngụ cư ở đó

Mọi đổi thay trong mắt bà đều là nghịch lý
Mọi nếp nhăn giúp bà định vị vào ngõ ngách tâm hồn
Hi vọng đẩy lùi về phía hoàng hôn

Bà đuổi khát khao ra khỏi căn nhà xúc cảm
Cửa đóng sầm và khóa chặt bên trong
Sợ cả âm thanh cơn gió lạ lạc đường

Thế mà tôi thấy bà khóc với bát hương
Di ảnh chàng trai ám khói
Có thể đó là người yêu, người chồng hoặc con cái
Không
Đối diện bà là ảo ảnh chiến tranh.
 
Hà Nội, 1-2-2021
                   

ĐƯỜNG CONG

Đường cong ấy mềm hơn lụa
Tạo hóa dệt nên từ những sợi thơ
Trong khi mơ

Trí tưởng tượng cất cánh bay theo đàn ngỗng trời thiên di
Trần trụi đường cong trần tục
Uyển chuyển như múa
Trong suốt như pha lê
Đường cong hút hồn bỏ bùa mê

Đặt đường cong lên sa mạc, mưa rơi xuống
Đặt vào đêm, thức dậy mặt trời
Đặt vào cây khô, sự sống sinh sôi

Sở hữu đường cong tuyệt mỹ độc quyền
Sự ngạo mạn không làm nên hạnh phúc
Tôn thờ thánh thần tôn giáo
Nỉ non trái tim thổn thức.
 
Hà Nội, 1-2-2021


UỐNG RƯỢU VỚI NÔNG DÂN

Ta ngồi bệt xuống thôi hầy
Quen rồi hòn đất vai cày nắng phơi
Tránh xa cái lũ con giời
Máu dân chúng uống mấy đời không tanh

Cánh cò trắng muốt đồng xanh
Mồ hôi đổ xuống cất thành rượu quê
Tha phương tết nhớ đường về
Cho dù một chén rượu khê cũng đời

Nâng lên, cạn, rót, mời, mời…
Cay, chua, mặn, chát…đầy vơi nỗi niềm
Sống thì trong sạch, thanh liêm
Chết thơm hương lúa đồng chiêm đồng mùa

Luật trời đất đá chịu thua
Cày trơ thân phận ốc cua thôi mà
Cả tin vì chứng thật thà
Mấy đời sương gió đều là hư vô

Quẩn quanh chẳng biết đi mô
Vào ra đều đến nấm mồ cả thôi
Rót đầy những chén mồ hôi
Say ba ngày tết ta ngồi cụng ly

Này đời! Mày rót rượu đi
Toàn dân lam lũ nhắm gì cũng ngon
Rót ra từng chén mỏi mòn
Những thằng chân đất vuông tròn với nhau.
 
Hà Nội, 03-2-2021


LÒNG XUÂN

Lắng tai, bặt, chẳng âm thanh
Ai đem hết tiếng xuân xanh đi rồi
Đã xa cái tuổi bồi hồi
Một hình một bóng ta ngồi với ta

Hình như ai đó i a
Đường xưa thăm thẳm ngày xa vọng về
Đêm chìm vào những cơn mê
Thời gian giấu nhẹm lời thề cỏ may

Với ra một tiếng ơ này
Trong mơ nhặt sợi lông mày vừa rơi
Ai đang thỏ thẻ lời mời
Xin đừng đánh thức cái thời đó đây

Xuân đời ngọt tiếng trên cây
Nỉ non thánh thót hồn đầy âm thanh
Trà my đóa nở trắng cành
Lòng xuân phơi phới nhuộm xanh da trời.
 
Hà Nội, 03-2-2021


TẾT QUÊ

Hòn sỏi ngủ quên được đánh thức
Ngác ngơ tà áo mỏng to tằm
Lá mục phân trâu hăng hắc
Cổ sơ hiện về tiềm thức xa xưa
Giếng soi bóng tre
Nước sóng sánh âm thanh kẽo kẹt
Trắng cánh cò cây cọ vẽ ngàn năm

Những ngôi nhà vắng chủ mở toang
Người quê xa xứ háo nức về
Ô tô rúc đầu vào bờ dậu
Đắm chìm vào giấc cơn mê

Nút lá chuối rượu tẩm hương nếp cái
Rót ra sóng sánh nụ cười
Bánh tét gói hương đồng gió nội
Nhai thòm thèm cái nhớ dính lên môi

Bụng người quê đượm nồng rơm rạ
Tết khói hương hồn vía cùng về
Cả năm trời vùng quê yên ả
Tết rộn ràng náo nức bức tranh quê.

Hà Nội, 4-2-2021

 THA HÓA

Sáng còn theo chân Bác
Mồm leo lẻo “vì dân”
Chiều đã vào nhà đá
Ê chề cho tấm thân

Đâu chỉ có một lần
Ra trước tòa nhận tội
Nỗi nhục để muôn đời
Dù nói lời “xin lỗi”

Lưu manh và giả dối
Khoác bộ mặt thời trang
Rặt toàn sâu, mọt, mối…
Tham những mà giàu sang

Nơi Bác Hồ yên nghỉ
Nối đuôi nhau xếp hàng
Ai đó đang tha hóa
Mồm hô to “Vẻ vang!”

Bia đá và bia miệng
Lòng dân xây bảo tàng
Hôm nay còn đắc ý
Mai mặt phơi giữa đàng.
 
Hà Nội, 31-1-2021


QUÀ SINH NHẬT
 
Sinh nhật em
Anh có chút quà
Tờ giấy trắng
Bức thư tình trắng nhất
Nhưng em yêu đừng đọc
Phút lâm chung hãy mở ra xem
 
Đừng tò mò nghe em
Chữ không hiện để em ngồi đọc
Anh mã hóa bao đêm trằn trọc
Mỗi nét mực đưa ngàn vạn nỗi niềm
 
Quà tặng em không mua được bằng tiền
Chỉ thuần khiết sắc màu tôn giáo
Giáo chủ là anh
Thánh đường là anh
Còn kinh thánh em ơi ! Tờ giấy trắng !
 
Sinh nhật em chắc ngập lên quà tặng
Sẽ có người tặng trái tim mình
Em đẹp lắm! Chẳng ghen chi điều ấy
Nhưng em yêu!
Anh tặng em tờ giấy
Trắng tinh không vẽ trái tim nào
Lặng thầm anh run rẩy mắt trao
 
Anh lui về góc khuất không sao
Bầu trời lạnh anh ngắm em lộng lẫy
Trong lòng anh âm thầm từng giọt chảy
Hạnh phúc đến mà !
Em biết không ?
 
                                Hà Nội, 4-5-2011
 

ÂN HẬN

Tôi biết chắc bên kia con đường cái
Có cô nàng đang đứng đợi tôi
Tôi chặc lưỡi tự bảo mình: Không phải
Đấy chỉ là một bụi gai thôi!

Tôi biết chắc trên chiếc giường hôm ấy
Có cô nàng đang nằm đấy đợi tôi
Nhắm mắt lại nói với mình: Không phải
Đấy là nơi chồng cô ấy đang ngồi!

Tôi biết chắc trong bài thơ ấy
Trái tim nàng đang đập cùng tôi
Tôi tự nói: Đấy chỉ là tờ giấy
Chữ đã mờ và đang bạc như vôi!

Đêm lại đêm sống trong đơn côi
Mới xa xót những khi mình giả dối
Sực tỉnh lại, tìm nàng trong mỗi tối
Nàng đã đi không quay lại nữa rồi!

Hà Nội, 10-9-2011

 

NỐI SẦU TÔN NỮ
 
Mưa Huế dài như giọt lệ sầu
Thấm vào tận đáy huyệt lòng sâu
Dòng Hương mực thẫm dừng nghiên bút
Nỗi niềm chẳng biết chảy về đâu
 
Lược gương bụi bám hồn khuê các
Đàn không muốn động phím trên lầu
Nhớ thương chi rứa mà dai dẳng
Buông cần cá đợi Phú Văn Lâu
 
Bao nhiêu nhung lụa dồn than củi
Khói tận mây xanh trắng một màu
Lịch sử trăm năm chừng ngắn ngủi
Ngự thánh ngai vàng chấm hết câu
 
Tôn nữ mưa rơi trăm ngả giọt
Đọng vào ký ức một dòng ngâu
Mái dột lọng che còn thánh thót
Bắc mãi Hương Giang rụng nhịp cầu.
 

Hà Nội, 22-1-2018

 


ÁM ẢNH
 
Không thấy chim mà không gian lảnh lót
Không thấy gió mà lao xao, lao xao…
Không thấy mưa mà lòng nhỏ giọt
 
Cứ thanh thản cho đi tất cả
Không cần lấy lại
Ta ra hoa và kết trái
 
Cầm chổi
Chờ lá rơi
Chúa hay ta tồn tại?
 
Hà Nội, 27-11-2020

TÔI VẼ VÀO TRONG MẮT
 
Tôi vẽ vào trong mắt em
Một ánh lửa soi
Một mặt trời đang lên
Một mặt trăng viên mãn
Một đôi môi đang cười
Một giọt nước trong veo….
 
Tôi thả bức tranh vào nước không chìm
Thả vào bão không nát
Thả vào sóng thần, sóng lặng yên
 
Bức tranh nhìn tôi từng đêm
Từng đêm…
Như nũng nịu
Như gọi mời
Như ôm ấp
Như ảo và như thực
 
Bức tranh tôi vẽ từ khi lòng thổn thức
Và bây giờ tôi vẫn vẽ trong tim.
 
Hà Nội, 01-12-2020
 
THÚ RONG CHƠI
 
Rủ nhau vào cuộc rong chơi
Sao cho thủng trống thằng đời, còn tang
Dùi quăng, hồn vía tàng tàng
Rượu bầu rót chén giữa đàng mới ngông
 
Đó đây thỏa chí tang bồng
Thuyền xanh câu ví triền sông bến tình
Cho nghiêng ngả trúc đầu đình
Cho trời đất biết ta mình có nhau
 
Khư khư ôm mớ sang giàu
Giã từ cõi tạm cũng màu cỏ xanh
Cúm na cúm núm để dành
Đâu bằng những kẻ trải manh chiếu trời
 
Bốn phương hồ thỉ rong chơi
Trần gian biết mặt, thằng đời biết ta
Gối trăng chiếu cỏ là nhà
Thả hồn vào chốn la đà cành xanh.
 
Hà Nội, 5-12-2020
 
 
UỐNG RƯỢU VỚI BẠN TÌNH
                          Tặng nhà thơ BVM
 
Chạm nhau một chén đi em
Bao năm gặp lại kiêng khem làm gì
Trùng phùng ư? Được mấy khi!
Tìm trong ký ức thấy gì bóng nhau?
 
Mâm tàn thì nhắm với rau
Cớ chi đáy mắt sắc màu lung linh
Cho hay cái thói đa tình
Con chim rối chỉ buộc mình lửng lơ
 
Phải duyên nhắm cái ngẩn ngơ
Chén tình cạn đáy còn ngờ chiêm bao
Chạm đi em! Cạn chén nào
Mắt xưa tràn rót rượu vào lời ra
 
Trăm năm tính cuộc gì a
Kiếp này dang dở hay là kiếp sau
Hồ trong nước vẫn xanh màu
Uống cho bóng đổ vào nhau mà cười.
                     Hồ Núi Cốc, 9-12-2020



BA NHÀ THƠ
TRÊN QUÊ TRẠNG TRÌNH
(Nguyễn Bỉnh Khiêm)
 
Một nhà thơ khóc:
Mặt trời chìm xuống đất
Mây trắng bay ngang trời
Nhỏ thêm giọt nước mắt
Hoà vào Tuyết Giang trôi!
 
Một nhà thơ cười :
Vùi chữ Nhàn xuống Am Bạch Vân
Tìm mãi, tìm hoài sao chửa thấy
Viết ngàn trang nỗi niềm ưu ái
Một chữ Nhàn học mãi đã xong đâu!
 
Một nhà thơ hát:
Cổ Am hề!
Cổ Am hề ...!
Nghêu ngao hát chữ Văn cho sướng bụng
Xương trắng bờ lau
Bãi cồn báng súng
Âm u
Gió thổi âm u...!
Vương triều chừ!
Vương triều chừ ...!
Chìm bóng cõi thiên thu!
 
Ngất ngưởng ba nhà thơ
Mỗi người một dòng xiết chảy
Ai hát ?!
Ai cười ?!
Ai khóc đấy !?
Ai làm ai ngẩn ngơ ?!
 
                                    Hải Phòng, 1998
 
 
ĐẾN CÔN SƠN
(Kính dâng linh hồn Nguyễn Trãi)
 
Nhìn sông
Người đang chảy!
Nhìn núi
Người đang cao!
 
Nhìn đá
Người vẫn rắn!
 
Nhìn đời
Ruột Người đau!
 
Đàn cầm
Suối rì rào
Thông chọc tròi cao vút
Người xưa máu chảy đâu đây
Danh lợi xua đầu ngọn bút!
 
Dưới chân
Cỏ lụt cụt
Trên đầu
Vệt sao mờ
Con đường dài hẫng hụt
Cái ác leo ngôi thờ!
 
Côn Sơn mây xám, sương mờ
Tướng, quân... vắng bóng
Bàn cờ đá rêu!
 

TRƯỚC PHẬT ĐÀI LÝ VẠN HẠNH

Vương triều mở thế rồng bay
Ngước lên
Sừng sững
Nơi này
Mình ông!
Tiêu Tương giờ đã nên đồng*
Trò chơi phù thế dòng sông vơi đầy
Tầng trời luôn đổi sắc mây
Chúng sinh luân kiếp đoạ đầy
Trách ai?
 
Ngự Tiêu Sơn
Đỉnh Phật đài
Tay lần tràng hạt ngày dài như đêm
Đất bằng
Sóng dậy…chưa yên
Cán cân nghiêng lệch khắp miền nhân gian
Xa xăm là cõi Niết Bàn
Gần là nước mắt chan chan máu đào
Phật tự tâm
Phật trên cao
Mênh mông bể khổ nơi nào tịnh nhân?
 
Trần gian là chốn phù vân
Lưỡi gươm lạnh toát bàn chân bao đời
Tìm trong từng giọt mồ hôi
Mới hay đất khát mà trời lại khô
        A Di Đà miệng Nam Mô
Lật lên sỏi đá là mồ chúng sinh
Phật tịnh độ cõi quang minh
Phận người mỏng dính, tờ kinh lại dày!
 
Thăng Long tiếp tiếp rồng bay
Chùa Tiêu trầm mặc
Chắp tay
Phật ngồi
Đây bèo dạt
Đó mây trôi
Hình như chân tượng mồ hôi ướt đầm!
 
           Hà Nội, 2008
*Sông Tiêu Tương nơi có huyền thoại Trương Chi đẫ bị bồi lấp.
 
 
TRƯỚC TƯỢNG
QUANG TRUNG NGUYỄN HUỆ
 
Giặc trước mặt
Giặc sau lưng
Giặc dưới đất
Giặc trên không
Kẻ mù lòa vẫn thấy
Ngài cầm gươm đứng đây đến bao giờ vây?
Sừng sững
Oai phong
Lẫm liệt
Anh hùng…!
 
Tôi đến kính Ngài
Nguyễn Huệ-Quang Trung
Gặp đứa trẻ bi bô tập nói
Chỉ tay vào Ngài, gọi:
-Vua!
-Vua…!
Gặp ông già tóc phơ đầu hói
Giọng chắc nịch như một lời kêu gọi:
-Theo ông ni chiến đấu đến cùng!
 
Trời Tây Sơn nắng đổ
Rưng rưng!
Ngài hay tôi nhỏ lệ?
 
Lich sử luôn đọc lời tuyên thệ
Yên ngựa mòn mũi giáo thanh gươm
Ông cha ta dày dạn chiến trường
Bao xương máu đúc tượng đài sừng sững
Hà Nội
Sài Gòn
Sao Ngài không đứng?!
 
Ngài đứng đây uy nghi
Nhìn đất nước giặc ngấm ngầm lấn chiếm
Nhìn con cháu những ai đang ngậm miệng
Nhìn ông già và đứa trẻ bi bô…
Ngài có thề đối mặt với “Tàu Ô”?
 
Gò Đống Đa đào sẵn huyệt mồ
Thần dân đến xin Ngài mở hịch
Lãnh tụ là tượng Ngài ư?
Tôi lắng nghe những bàn chân rậm rịch
Tiến về đây chờ nhật lệnh
Từng giờ…!
 
Tây Sơn, 24-6-2018
 
 
VÔ ĐỀ
 
Bóng ngỗng trời qua đây
Bay từ ngàn năm trước
Ngàn năm nữa chắc còn thấy được
Bóng ngỗng nhòa bóng mây.
 
Hồ thủy điện Hòa Bình, 23-10-2020
 
 
CHƠI HỒ THỦY ĐIỆN HÒA BÌNH
 
Ai đem thả núi xuông hồ
Cho con sóng biếc nhấp nhô lên trời
Nụ cười ai nỡ đánh rơi
Khổ con cá lú một đời ngẩn ngơ
 
Mắc mồi vào mấy câu thơ
Rủ nhau thi sĩ trên bờ buông dây
Giật lên bóng mấy hàng cây
Thu se se lá rơi đầy lối đi
 
Nõn nà là cái chi chi
Người đâu buộc cái xuân thì mà say
Nhủ thầm thôi: Nắm cổ tay
Hỏi nhỏ câu này: Ở với nhau không?
 
Ơi bao cô gái chưa chồng
Sau đêm lửa trại bế bồng về đâu
Thuyền con mất hút đêm sâu
Con tim thánh thót nào đâu biết già.
 
Hồ Hòa Bình, 23-10-2020
 

NGƯỜI XƯA
 
Người xưa nào có xưa đâu
Điệu xưa vẫn hát từng câu nuột nà
Đã đành người của người ta
Duyên không buộc chỉ nhưng mà vấn vương
 
Rằng thương sao được mà thương
Bàn chân đã chọn con đường lạc nhau
Cớ chi mắt vẫn xanh màu
Cứ như đang nói kiếp sau mình chờ
 
Đường tình lác ngác lơ ngơ
Sẩy chân một phút đợi chờ trăm năm
Nón xanh ai khéo tay chằm
Sao không rút sợi tơ tằm mà khâu
 
Í a lời hát qua cầu
Sông xưa vẫn chảy, bóng đâu mà tìm
Yếm đào thắt dải trái tim
Bờ xưa cạn chuyến đò chìm…ngẩn ngơ.
 
Hải Phòng, 3-10-2020
.
 
Các Nhà văn Hà Nội trong chuyến đi thực tế tại Hòa Bình.
Nguyễn Lâm Cẩn - thứ 3 từ trái sang.

 
NGUYỄN DU ƠI
Kỷ niệm 200 năm Đại thi hào Nguyễn Du
 
Thời gian chớp mắt Người ơi
Nghìn năm sau nữa nghẹn lời khóc ông*
Cõi người ngờm ngợp mà trông
Bao nhiêu nước mắt thành sông lâu rồi
 
Những Hồ Tôn Hiến tranh ngôi
Sở Khanh cả lũ ghế ngồi vênh vang
Ngựa xe ra vẻ quan sang
Lòng đời đã chít khăn tang trắng đầu
 
Họ Từ núp bóng ở đâu
Vinh hoa chi bả công hầu lụy thân
Sao không phanh áo phong trần
Tuốt gươm xóa sạch nợ nần cho xong
 
Dây oan một cổ mấy tròng
Cởi ra thắt lại thít vòng xoắn tay
Cứ như phải tội giời đày
Kiếp người lương thiện đắng cay đủ đường
 
Đọa đày chi lắm gió sương
Thằng đời trở mặt khôn lường Người ơi
Ngửa tay toàn chốn bốc rời
Gây bao nghiệp chướng mấy đời trả xong
 
Hoe hoe giọt lệ lưng tròng
Hai trăm năm khóc đau lòng cố nhân
Hồn thiêng theo khói về trần
Mà xem con tạo xoay vần gió mưa.
 
Hà Nội, 25-9-2020
 
* Bất tri tam bách dư niên hậu/Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như
             (Chẳng biết ba trăm năm lẻ nữa, Người đời ai khóc Tố Như chăng?)
 
 
MỜI DẾ UỐNG RƯỢU
 
Ngồi buồn rót chén rượu ra
Thôi đành
Ta lại mời ta
Thôi đành!
Hay là vạch đám cỏ xanh
Mời dế cùng uống cho thành một đôi
 
Tuổi xuân đã bạc tóc rồi
Nghe mày rỉ rả ta ngồi thâu canh
Miệng đời và miếng hôi tanh
Nuốt toàn dơ bẩn mới thành đế vương
 
Rót ra một chén đời thường
Cất từ men ủ tình thương
Mời mày
Uống cho trôi hết đắng cay
Điệu buồn đứt ruột từ nay
Trả trời!
 
Đời ư! Là một lời mời
Nhỏ nhoi thân phận dế ơi đừng sầu
Gầm trời biết chạy đi đâu
Thôi thì ao cạn ngồi câu cá khờ
 
Chén này ngẩn
Chén này ngơ
Say rồi chỏng vó nằm chờ chiêm bao
Làm sao thì đã làm sao
Mày yên phận dế
Còn tao
Phận người.
 
Hà Nội, 25-6-2020

 
VẼ MẶT NGƯỜI
 
Vẽ mặt Người bằng thơ
Tôi mường tượng khuôn mặt Phật, Chúa và Thiên thần
Đặt bút xuống
Mặt hổ gầm gừ hung dữ
Mặt con sư tử nanh vuốt nhe ra
Mặt chuột, mặt dơi loáng thoáng
Câu chữ viết điệu vần loạng choạng
Mặt Người tôi vè tuột đi đâu
 
Soi mặt vào gương
Mặt cha
Mặt con
Mặt cháu
Tôi đắc chí khuôn mặt Người đôn hậu
Đặt bút vẽ
Hiện hình xương xẩu
Bịt mắt
Khóa mồm
Tẩy não
Rụt lưỡi
Cài tai…
Vẽ mặt mình mài miệt vẫn ra ai
 
Có lẽ tôi bất tài
Câu thơ vẽ mặt Người xiêu vẹo
Ngôn ngữ thơ dày lên từng vết sẹo
Nợ gì đời vẽ mãi chẳng ra da.
 
Hà Nội, 7- 8-202

     

MƠ HẦU RƯỢU CỤ TẢN ĐÀ

(Kính dâng linh hồn thi sĩ Tản Đà)

 

Rượu ư !

Mấy chén cỏn con

Không người đối ẩm

Rượu ngon bằng thừa

Xin hầu cụ uống say sưa

Trời cao

Nắng !

Phận thấp

Mưa !

Xá đời…!

Uống cho cô độc thành đôi

Đau thì dốc cạn

Buồn trôi vào lòng

 

Thơ ư ?

Xin cụ mấy dòng

Đem rao ngoài chợ thêm đồng rượu khê

Cái ngông ư cụ

Đem về

Ủ men tôi cất vào be giải sầu

Cái tình

Mau ngấm

Say lâu

Chát !

Tom !

Tom!

Chát…!

Cô đầu cụ ơi !

Chùa Hương rau sắng già rồi

Giang hồ quảy gánh

Về thôi !

Cạn ngày !

Xin hầu cụ uống cho sa

Nay tôi

Xưa cụ

Đắng cay dồn vào ! (1)

 

Say ư ?

Đâu đã say nào

Mắt hoa hay ánh hoa đào đấy ư ?

Trời nghiêng đất ngửa khật khừ

Mây xưa núi Tản bây chừ còn bay ?

Sông Đà dốc ngược vào chai

Đường thơ hun hút tượng đài lênh bênh

Sau lưng

Thác

Trước mặt

Ghềnh

Cầu thơ nối nhịp một mình cụ sao ?

 

Giật mình tỉnh giấc chiêm bao

Chén lăn lóc chén

Cụ nào thấy đâu

Mình tôi uống với đêm sâu

Chén đau trút lẫn chén sầu làm vui !

 

Hải Phòng, 1998

 

(1).Ý thơ Trần Huyền Trân

 

CHÉN RƯỢU DÂNG THẦY
Kính tặng các thầy đã dạy con.
 
Tự lòng rót chén rượu Tây
Học trò biếu
Con kính thầy
Dâng lên
Mặt mày, dáng điệu, tuổi tên…
Thầy còn nhớ?
Chắc là quên!
Thầy nhìn…
 
Hình như thầy vẫn chưa tin
Ông già chống gậy, tay vin…
Trò mình!
Xin mời ngồi
Rồi lặng thinh
Mắt rưng rưng lệ
Chén tình
Cảm ơn!
 
Thời gian không thể dài hơn
Cái viên phấn trắng
Chập chờn
Đâu đây
Trường xưa đường đất bùn lầy
Chân thầy dép lốp, thân gầy…
Mái tranh!
 
Tuổi xuân thầy mải để dành
vào từng sợi tóc
Màu xanh chẳng còn!
vào từng đứa một, như con
Dâng thầy chén rượu tay còn run run…
 
Bút lá tre, gói
Vẹt
Mòn
Nâng niu thầy tặng
Ngõ hun hút chiều
Ấm lòng
Bấm đốt…
Bao nhiêu?
Nụ cười trong mắt còn nhiều ước mơ!
 
Phút chia tay
Những ngẩn ngơ
Bóng thầy đứng đó… mà ngờ chiêm bao.
 
Hà Nội, 25-10-2018
 
MỜI KHÓI UỐNG RƯỢU
 
Muốn mời mấy đứa cụng li
Đứa thì xuống đất, đứa đi về giời
Đứa thì lễ hội rong chơi
Đứa thì cơm áo chưa rời áo cơm
 
Ngồi buồn nhóm ngọn lửa rơm
Nâng lên mời khói cho thơm vị đời
Đạo người, đạo chữ chơi vơi
Chí phèo, Bá Kiến coi trời bằng vung
Đã rơi xuống đáy bần cùng
Những ai lương thiện không khùng cũng điên!
 
Ta mời khói chén bình yên
Đêm nay dốc ngược túi tiền mà say
Cầu xin ngọn khói đừng bay
Trọi trơ ta giữa đất này khói ơi!
 
Lủa tàn, rơm hết, than tơi
Ta cùng hồn đất hồn trời cụng đêm!
Hà Nội, 3-2-2015

 

GẶP LẠI BẠN

Tặng Phan Thúc Đường

 

Gặp nhau mà không hẹn

Ngờ đâu còn thấy mày

Hai đứa chung một chén

Uống đi cho thật say

 

Mày đã lắm chua cay

Gặp tao thêm vị đắng

Đêm cứ lẫn vào ngày

Sấp đen và ngửa trắng

 

Đầu mày chai lửa nắng

Chân tao nhão bùn mưa

Đất cớm thân lẳng ngẳng

Cành bên thiếu, bên thừa

 

Như cây cứ vật vờ

Một mình làm gió thổi

Như trăng lúc tỏ mờ

Nương mây làm bóng tối

 

Tao mày hai vế đối

Treo ngược cột đình hoang

Đường bút nghiên chìm nổi

Đâu sơn son thiếp vàng!

 

Từ ngõ hẹp đường làng

Càng đi càng lạc lối

Chưa kịp khôn đã dại

Đường dọc hóa đường ngang.

 

Hải Phòng, 1990

Ông nội PTĐ, cụ Phan Thúc Ngô, quan triều đình, bạn với ông Xu Pha Nu Vông, ông Ngô Đình Diệm. Ông cứu được nhiều ĐVCS thoát khỏi nhà tù Buôn Mê Thuột, sau trở thành UVTU Đảng CSVN. Đường học rất gỏi, như lý lịch như thế nên “bị cải tao”mất sáu năm mới được vào khoa trồng trọt ĐHNN.PTĐ là bạn chí ct của tôi, và còn bà con. Bà nội PTĐ em mẹ tôi ( con cô ruột mẹ tôi).

 

UỐNG RƯỢU VỚI BẠN
 
Chén này lại cứa làm đôi
Biệt nhau biết mấy năm rồi, nhớ không?
Chén mừng mày cũng nên ông
Chén tao mắc nợ cái ngông Tản Đà
Lòng người ngã bảy ngã ba
Gặp nhau
Ta cứ kề khà
Uống đi!
 
Giàu mà chi
Nghèo xá chi
Bạc tiền như núi có khi ăn mày
Bẩn bàn tay
Sạch bàn tay
Kiếp người thất thểu tháng ngày trần gian
 
Khóc vay một nén hương tàn
Biết mai sau nữa ai gàn như tao?
Đêm trăng phơi bụng bờ rào
Nằm nghe châu chấu, cào cào…ỉ eo
Cô vợ chê anh chồng nghèo
Không muốn vớt bèo mãi chốn cầu ao
Thằng con đứng ngắm trời sao
Mắt mơ mình lớn thế nào cũng bay
Uống đi! Cứ uống cho say
Mặt trời khuất núi
Tàn ngày
Còn đêm…!
                                                    Hà Nội, 1996

 

Nguồn tin: bai: HNV:

Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây