Chùm thơ của Chu Long

Thứ ba - 17/11/2020 08:25
Chu Long
Chùm thơ của Chu Long
PHỐ XƯA NỖI NHỚ
 
Tôi chậm bước một mình trong nỗi nhớ
Dưới hàng cây con phố nhỏ trong đêm
Gió còn đây hơi thở gió êm đềm
Tiếng lá rụng màn sương đêm nhẹ thả.
 
Đèn vàng nhạt quán cóc nằm yên ả
Khách vài người quen lạ vẫn thường qua
Gốc rêu phong trần trụi lớp rêu già
Nghiêng nghiêng mái nếp nhà xưa phố cổ.
 
Tiếng rao bán bánh mỳ đêm trên phố
Âm bổng trầm-Tiếng nghiêng đổ xa xôi
Tiếng chổi tre-Tiếng chổi quét lá rơi
Âm từng khúc vọng trời đêm sắp ngủ
 
Chân chậm bước một mình trên phố cũ
Trong màn đêm mờ phủ nhớ tháng ngày
Có hai người rượu không uống mà say
Chân dạo khắp con phố này xưa ấy.
 
Con đường xưa con phố xưa còn đấy
Nhưng chẳng còn bước chân ấy ngày xưa
Tiếng lá rơi tiếng gió thả đong đưa
Đâu còn nữa con phố xưa nỗi nhớ!

 

CHIỀU THU HÀ NỘI

 

Mùa thu về phố xưa chiều Hà Nội
Đất linh thiêng ngàn năm tuổi mãi còn
Mãi mãi còn chuông đồng tiếng dậy non
Thăng Long địa linh hồn dân tộc việt

 

Bao di tích phố đường tên quen thuộc
Gió Tây Hồ chùa Trấn Quốc dưới sương
Nắng thu chiều Hà Nội đẹp mến thương
Những phố cổ bên đường thân yêu quá

 

Bóng cây đổ màu nắng vàng êm ả
Chuông nhà thờ Cửa Bắc thả mênh mang
Chùa Hòe Nhai tiếng kinh mõ nhịp nhàng
Thu vàng nắng dịu dàng chiều Hà Hội.

 

Chân chậm bước chân thẫn thờ lạc lối
Mải mê ơi chăng nhớ nổi phố nào
Ngơ ngác nhìn gió đuổi lá lao xao
Tiếng ríu rít chim cành cao gọi bạn.

 

Chiều mùa thu Hà Nội ơi lãng mạn
Bao nét cổ xưa hiện hữu nay còn
Thời gian bào mòn vẫn đậm nét son
Những con phố gắn vào thu Hà Nội.

 

 

ĐÊM NGUYỆT THU LẦU
 
Dừng chân chốn Nguyệt thu lầu
Ta ngơ ngẩn trước sắc màu sao đêm
Xanh xanh đồng cỏ non mềm
Nước róc rách chảy êm đềm dưới khe
Trên cây trái chín đào khoe
Dưới cành mềm mại hoa xòe cánh hoa
Hương từ nơi ấy bay ra
Phấn rơi trắng đất Sương sà trắng cây
Rừng sâu động thẳm chốn này
Bồng lai tiên cảnh cõi đây địa đàng.
Kim Long ngậm mảnh trăng vàng
Chim Loan tiếng ngọc mênh mang lưng trời
Hồn hoang lạc bước chơi vơi
Thân ngơ ngẩn trước cảnh nơi tiên bồng
Êm trong men rượu thơm nồng
Chòng chành bên gió bềnh bồng cùng trăng
 
TẶNG EM THÁNG MƯỜI
 
Mùa xuân là của muôn người
Riêng em xuân của tháng mười mùa thu
Thắm mùi hoa vị hương nhu
Đậm màu vàng nắng cuối thu êm đềm.
Tôi xin gửi tặng tới em
Người phụ nữ Việt dịu hiền tôi thương
 
Một đóa hồng đỏ nguyên hương
Dịu dàng sắc thắm còn vương nắng hồng
Màu vàng cánh cúc thơm nồng
Nguyên mùi vị cỏ nội đồng xanh non
Tình yêu thương Trái tim - hồn
Tặng luôn em cả nụ hôn tháng mười.
 
THÁNG MƯỜI TẶNG EM
 
Nhẹ nhàng cánh nắng thu vàng
Dịu dàng hương cúc thu sang cuối mùa
Ngọn gió mềm mại thu đưa
Trái vườn thơm của thu vừa chín cây.
 
Còn nguyên mảnh ánh trăng đầy
Bóng mây ngũ sắc và đây mặt trời
Triệu bông hồng thắm đỏ thắm tươi
Mùi hương vị của tháng mười mùa thu.
 
Tặng em cả những lời ru
Của làng quê Việt có từ ngàn xưa.
 


Thơ viết trong những ngày bão, lũ:
 
CÁC ANH VỪA CHỢP MẮT
 
Các anh nằm mới vừa chợp mắt thôi
Ở nơi đây bên tôi bên đồng đội
Ven cánh rừng con suối trong gió thổi
Mảnh đất lành muôn tuổi chở che anh
 
Quên làm sao hôm ấy giữa rừng xanh
Đêm yên lặng thanh bình yên giấc ngủ
Bỗng chao đảo núi đá nghiêng cây đổ
Nước trắng trời lũ hung dữ bủa vây.
 
Sào Trăng ơi dòng lũ kín căng đầy
Tiếng kêu cứu xé rừng cây rách núi
Tiếng khẩn thiết của bao người dân gọi
Chúng tôi cần được cứu mọi người ơi.
 
Lệnh hành quân bước chân xẻ núi đồi
Những người lính chúng tôi vào trận chiến
Mặc mưa xiên lũ rừng trời giông biến
Anh vẫn đi Đến nơi chỗ dân chờ
 
Đêm mười ba một đêm ấy ai ngờ
Ngàn khối đất, đá sô bờ núi lở
Phong Xuân ơi nơi anh làm nhiệm vụ
Mười ba người nằm yên ngủ nơi đây.
 
 
NƯỚC MẮT QUAY ĐI
 
Ơi miền Trung khúc ruột lắm thương đau
Mảnh đất hẹp gánh hai đầu đất nước
Bao thành quả từ mồ hôi có được
Đang nhấn chìm trong nước lũ mênh mang.
 
Thiên tai ương sao chúng lại xếp hàng
Gieo tai họa xóm làng thôn vô tội
Những trận mưa,lũ đâu mang đến dội
Đất đã nghèo nay lại tội nghèo thêm.
 
Những ngôi trường nước chan trắng ngập nền
Trang giáo án thầy cô cùng bỏ ngỏ
Ôi thương lắm các em thơ bé nhỏ
Trường ngập rồi trang sách cũng nhòa theo.
 
Nước mắt lăn trên cặp má nhăn nheo
Của các cụ thương xót đàn con cháu
Nhưng cặp mắt nhìn tương lai đau đáu
Lắc đầu buồn - giấu nước mắt, quay đi.
 
 
LÒNG DÂN
 
Đất nước tôi khi thiên tai địch họa
Lòng người dân hữu xạ tỏa ngời xa
Không văn thơ nhạc họa chẳng lời ca
Viết lên được vị hương hoa người Việt.
 
Biết bao cuộc chiến tranh qua ác liệt
Họa dập dồn cái chết bủa khắp nơi
Dân tộc tôi trái tim triệu triệu người
Cùng san sẻ những nụ cười thân ái.
 
Bát cơm quê hạt muối thô mảnh vải
Cọng rau vườn hương trái vị cây thơm
Nghĩa tình người như dòng nước trào tuôn
Từ cội rễ trong cội nguồn dân tộc.
 
Nay miền trung họa thiên tai lũ lụt
Cánh rừng Nhân lá dậy mọc xanh cành
Những tấm lòng bà cô bác chị anh
Các cháu nhỏ đã hòa thành bản nhạc.
 
Cả Dân tộc cùng cất chung lời hát
Dòng máu hồng Âu Lạc mấy nghìn năm
Lòng dân tôi sáng tựa ánh trăng rằm
Rạng ngời mãi trên bầu trời sáng mãi.
 

HỌA THIÊN TAI
 
Mênh mông nước một miền Trung trắng nước
Trắng xóa vùng nước nghiêng ngả làng quê
Nhìn khắp nơi cảnh hoang nát não nề
Dòng nước mắt không sao cầm lòng được.
 
Sự ra đi chẳng có ai báo trước
Những đám tang chẳng trống nhạc âm kèn
Chỉ vài người tiếng ai oán vọng lên
Rơi nước mắt gọi tên người quá cố.
 
Tôi vào thăm một căn nhà nát đổ
Cô vợ gầy vật vã trước quan tài
Và người chồng mảnh khăn ướt vắt vai
Nhìn di ảnh đứa con trai nhỏ bé.
 
Cùng cảnh ngộ một đứa con mất mẹ
Người đàn ông ôm cháu bé vào lòng
Đôi mắt buồn anh ngơ ngác nhìn trông
Tia hy vọng rằng vợ mình còn sống.
 
Nhưng hy vọng giờ đây là tuyệt vọng
Nhiều người đi ra đi mãi không về
Nỗi đau buồn xé nát cả miền quê
Của mảnh đất miền Trung ơi, khắc nghiệt.
 
4/2020
 
Chu Long đt 0904943959-Hải Phòng
 

Nguồn tin: ,bài: HNV.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây