Chùm thơ của Đỗ Quảng Hàn

Thứ sáu - 17/07/2020 14:16
Đỗ Quảng Hàn
Phố cổ, Sơn dầu của Bùi Xuân Phái
Phố cổ, Sơn dầu của Bùi Xuân Phái
NHỚ HÀ NỘI
 
Sống giữa Hà Nội, nhớ Hà Nội,
một cốc chè xanh khát nỗi đầy.
Tàu điện bờ Hồ leng keng đợi,
bước em thong thả dọc đường ray...
 
 
 PHỐ CỔ
 
Quán xưa phố cổ,
mẹ ngồi têm trầu.
Trống không cửa sổ,
em giờ nơi đâu?
 
 
HÀ NỘI VÀO THU
 
Hàng Buồm sáng chở sương về sớm,
để cửa nhà ai lá rụng đầy.
Ước gì em cũng như tôi thấy,
áo dài thấp thoáng cuối Ngõ Mây.
 
 
CHỢT VỀ
 
Hun hút gió đêm phố nhỏ,
mênh mang nỗi nhớ người đi.
Trăng khuya  ghé vào cửa sổ,
hay em xa vắng chợt về?
 
                         
 MÁI TÓC NGOẠI THÀNH
 
Hồn nhiên tóc rối ngoại thành,
anh lên phố chính không đành em ơi!
Cho anh nán lại một đời,
để anh suôn mái tóc dài cho em!
 
                               
 CÚC HOẠ MI
 
Ôi cúc hoạ mi trắng,
đậu khắp bãi sông Hồng,
chấp chới ngàn cánh mỏng,
có nhớ trời mênh mông?
 
 
VẦNG TRĂNG PHỐ CỔ
 
Ôi vầng trăng phố cổ,
có buồn như ta không?
Gặp nhau  đầu phố nhỏ,
khó theo trăng  đến cùng!

 

MƯỢN
Mượn trời một chút trăng treo,
mượn em một chút duyên theo nửa ngày.
Mượn gió một chút cho mây,
mượn anh một chút cho đầy nỗi xa.
 
HƯƠNG TRÚC
Ngõ xóm vắng chợt mềm em dáng nhỏ,
nhành tre tơ óng chuốt nuột eo thon.
Anh bỗng thấy lòng mình cơn gió lả,
trong mơ hồ hương trúc nẻo đường thôn.
 
GIÁ NHƯ ANH ĐẾN
Thoang  thoảng không gian mùi thị chín,
chợt hồn đẹp Tấm ngày xưa.
Bâng khuâng  giữa lòng bịn rịn,
giá như anh đến thì vừa.
 
THẤY GÌ NỮA ĐÂU
Nghiêng nghiêng bay sợi tơ trời,
lá răm lúng liếng, yếm trôi bến đò.
Mắt chưa no dạ ngẩn ngơ,
bến nông, người giục, bấy giờ đò đi.
Trời xanh rì, nước xanh rì,
đò đầy, sông rộng, thấy gì nữa đâu.
 
VẮNG EM
Về nhà mà chẳng thấy em,
ngõ chiều nắng lụi, đêm nghiêng gió buồn.
Vẫn mùi áo với hương khăn,
chăn đôi còn ấm, dáng nằm còn nguyên.
Lẽ nào về ngoại chưa lên,
để anh ngồi đợi qua đêm một mình?
 
XA BIỆT
Buổi ấy không chào anh đi biệt,
vườn xưa cải cũ lỡ lên xanh.
Bây giờ tay vịn vào xa vắng,
mắt mỏi trời cao núi dựng thành.
 
EM VỀ CHẲNG HẸN
Em về chẳng hẹn gặp ai,
bước chân héo nhẹ, nặng vai áo gầy.
Gió va nón cũ hiên ngoài,
chỉ nghe chó sủa tiếng dai, tiếng chùng.

Nguồn tin: ,bài:Nguyễn Sĩ Đại

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây