Chùm thơ của Dương Danh Dũng

Thứ hai - 23/11/2020 20:00
Dương Danh Dũng


BÃO LŨ
Lũ chồng lũ nhà trôi, nùi sập
Người bơ phờ ngã sấp trong mưa
Tay lẩy bẩy quơ qua mái ngói
Xơ xác điêu tàn làng xưa.
 
Mọi ngả đường khó mà vào được
Thân rã rời, sạt núi như điên
Bao hy vọng trông vào mùa vụ
Bỗng tan tành sau chỉ một đêm.
 
Miền Trung ơi, bao mùa bĩ cực!
Tự cứu mình, gồng gánh đắng cay
Ngớt bom đạn lại thiên tai tàn phá
Mà lòng dân còn mãi đong đầy.
 
 
HẠN
 
Sông trơ đáy, mặn ngập đồng
Vườn cây héo rũ, trái không đậu cành
Em tôi chẳng của để giành
Bạc phờ kiếm sống, chạy quanh lo đời.
 
 
 
Núi đổ sụp, lũ quét càn
Ruộng trôi, nhà mất ngổn ngang xóm nghèo
Trâu mắc dịch, lợn cũng tèo
May còn miếng áo vắt veo thay quần.

 
TƯỢNG GỖ
 
Em mặt mộc
chẳng cầu son phấn
Tượng trong chùa
không thể thiếu màu sơn.
 
Thiếu màu sơn
Ngàn mắt, ngàn tay cũng trơ
thân gỗ.
 
 
CÕNG TRỜI
 
Bão giông đội tuốt lên đầu
Chân trần đạp đất cho ngàu đất ra
Xưa nay có số cả mà
Làm người mới khó, làm ma khó gì.
 
Ê lưng mà cõng Trời đi
Đến khi Trời sập còn gì phải lo.
 
 
LOÀI VẬT VÀ CON NGƯỜI
 
Loài vật chẳng bao giờ biết bố nó là ai
được sinh ra và lớn lên bên mẹ,
 
Chẳng cần gọi pháp sư hay bác sĩ
cũng tự biết chữa lành bệnh cho mình,
 
Không đòi đâu phụ cấp lúc trưởng thành
tự kiếm ăn để sống,
 
Và nếu bị ném xuống hố sâu hay sông rộng
con nào cũng biết bơi.
 
Đáng buồn thay bao kẻ được làm người
sống ỷ lại đến già chưa biết nhục ?!
 
                                        Mùa thu 2020.

Nguồn tin: bai: HNV:

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây