Chùm thơ của Gia Long - Hoàng Đình Tư

Thứ năm - 19/11/2020 20:49
Gia Long - Hoàng Đình Tư
Ảnh: Lâm Phúc
Ảnh: Lâm Phúc

TỰ TÌNH VỚI HỒ GƯƠM


Em có biết chiều nay anh trở lại
Hồ Gươm xanh ngày hai đứa bên nhau
Vẫn còn đó cây Lộc vừng chín gốc
Lá hoe vàng thân rêu cũ mốc nhàu.
.
Dậy trong lòng thổn thức một nỗi đau
Ngày  lỡ hẹn " Thủ đô ơi sống mãi "
Lại trách mình của một thời  vụng dại
Làm đau lòng nơi ấy những  giai nhân.
.
Vẫn còn đây mùi của những phấn son
Thoảng hương hoa bao quý bà đài các
Từng thướt tha quên nhọc nhằn tuổi tác
Dáng kiêu sa đẹp lắm tấm áo dài .
.
Thê Húc đó những buổi nắng sớm mai
Lại nhớ về từng một thời trai trẻ
Lũ ranh con mải trèo Me, hái Sấu
Phố cổ kia mà quên cả lối về .
.
Ngày trở lại với kí ức bộn bề
Tuổi mười lăm biết bao nhiêu kỷ niệm
Góc sân nào tiếng trống trường đã điểm
Lá thư tình giấu kĩ chẳng kịp trao .
.
Chiều Hồ Gươm lại thương bông Hoa gạo
Lặng lẽ nhìn đăm đắm những xuyến xao
Đây Hòa Phong kia Tháp Rùa rêu phủ
Nhớ cuộc tình những hò hẹn chiều nao .
.
Đêm tân Xuân - Giữa cả một rừng Đào
Hà Nội tết ngập xác hoa, xác pháo
Người chen người đông vui và huyền ảo
Em đâu rồi ! Cô bé của ngày xưa !



HOÀI NIỆM PHỐ

Mỗi lần về lại Thủ đô
Thăm cây Hoa Sữa bên hồ Thiền Quang
Ngày nào ta khắc tên Nàng
Tên tôi - Hai đứa mơ màng bên nhau .
 
Bây giờ em ở nơi đâu
An bình hay đã qua cầu gió bay
Mong manh cơm áo từng ngày
Năm canh thổn thức cầu may mắn đời !

Hay là em sống ở nơi
Ngập trong nhung lụa rạng ngời Tây phương.
Nơi này còn nhớ con đường
Với hàng hoa Sữa, mái trường ngày xưa
Với người từng đã đón đưa
Khi trời nắng lúc cơn mưa giăng hàng
Cùng vui khi lúc Xuân sang
Mơ màng mấy độ Cúc vàng hương Thu .

Ta như một kẻ lãng du
Hà Thành ơi ! Chốn ngục tù thuở yêu .
 
 
NHỚ HÀ NỘI
 
Xa Hà Nội khi tuổi tròn mười tám
Mối tình đầu còn chưa dám cầm tay
Qùa tặng nhau chỉ là nhành Hoa sữa
Cài lên đầu càng ngắm lại càng say .
 
Hồ Gươm ơi ! Giờ này cây Cơm nguội
Vàng những màu còn lóng lánh khi xưa
Hoa Ngọc lan và cây Bàng lá đỏ
Có còn không nơi mình vẫn đón đưa .
 
Chiều Sài Gòn mưa rơi như thác đổ
Lại nhớ nhiều về nơi ấy Hồ Tây
Bầy Sâm cầm nhấp nhô con sóng vỗ
Và em đi lặng lẽ dưới hàng cây .
 
Hoàng hôn buông khoảng trời đầy sắc đỏ
Thang Long ơi ! Thương gửi mối tình xa
Thổn thức nhớ gọi tên con phố cổ
Hẹn ngày về xây mộng ước đôi ta .
 

TRỞ LẠI TRƯỜNG XƯA

 

Mái trường ngày ấy còn đây
Góc sân xưa cũ vẫn cây Phượng già !

Cô là Mẹ - Thày là Cha
Một thời chèo lái đưa ta vào đời.
Về đây cảm xúc đầy vơi
Ngày nào Hoa, Bướm,...khoảng trời mộng mơ
Hiện về quá khứ tuổi thơ
Lớp. trường, sách, vở,... vu vơ giận hờn .
Những ngày giá rét mưa trơn
Chân trần bấm đất mãi gờn gợn môi
Ai như bóng dáng Thầy tôi
Tóc vương bụi phấn đang ngồi ưu tư

Thanh cao đức độ hiền từ
Dịu dàng nhân ái vẫn như ngày nào !
Lệ từ khóe mắt dâng trào
Người xưa cảnh cũ chợt xao xuyến lòng .

 

Cuộc đời nhiều khúc thẳng cong
Gian nan vất vả ...vẫn mong những ngày
Trở về tay nắm bàn tay
Tuổi thơ ngày ấy mà nay ... đâu rồi !

 


BỨC TRANH QUÊ
 
Vút lên từ giữa cánh đồng
Như bông hoa với mênh mông sắc mầu .
Xinh xinh là những cây cầu
Dòng sông, bến nước, nương dâu, con đò ...
Bay la bay lả cánh cò
Con đường với đám học trò lon ton.
 
Bức tranh quê thắm màu son
Mặt hồ lóng lánh hoàng hôn dáng chiều
Triền đê bay bổng cánh diều
Đàn trâu thong thả ra điều phởn phơ
Nhà ai khói tỏa hững hờ
Quê hương đẹp tựa bài thơ ngọt lành.
 
Xin làm một ngọn cỏ xanh
Điểm tô cho đất mẹ thành sắc xuân
Ước là một gã nghệ nhân
Khắc thêm nhiều nét hoa văn lên trời !
 

Nguồn tin: , bài: NHN::

Tổng số điểm của bài viết là: 8 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây