Chùm thơ của Lê Thanh Hùng

Thứ năm - 20/08/2020 20:41
Lê Thanh Hùng
 
Một chiều nghe đàn ca tài tử
 
Giọt đàn kìm, loang trong không gian
Tiếng xề rơi vạt nắng hoe vàng
Em vén tóc, giọng ngân đằm thắm
Đâu hay là mùa xuân đã sang
                    *
Điệu Khốc hoàng thiên như ai oán
Ngoài kia đường nắng chảy lung linh
Xa lắm rồi một thời tao loạn
Ngọn gió reo trên những công trình
                    *
Hát lại đi em, khúc Nam xuân
Có gì đâu mà lại tần ngần
Hay hát khúc Xuân tình cũng được
Để anh còn nhớ tuổi trầm luân
                   *
Sao lại hát Phi vân điệp khúc
Tiếng đàn kia muốn nói điều gì?
Mà buông thả tiếng trầm, tiếng đục
Để có người rót rượu tràn ly
                    *
Dây hò rung, bóng nắng đổ dài
Điệu xàng xê, biết tỏ cùng ai
Anh hát Lý kéo chài, tiễn bạn
Rượu cạn rồi, ngày cũng đã phai ...
         
            
 
Nhớ nắng
 
Anh đến Huế, mùa thu ẩm ướt
Mưa giăng giăng cả tháng lê thê
Đường thành nội, mờ trơn bước trợt
Khách đường xa, háo hức đi về
                     *
Sương loang tan trôi bờ phẳng lặng
Tiếng chèo đơn côi trên sông Hương
Cứ mê mãi miệt mài sâu lắng
Như tiếng hò xa nỗi nhớ thương
                    *
Dáng nhỏ qua Trường Tiền gợn gió
Áo mưa e ấp, nét hoa duyên
Chợ Đông Ba chắc còn để ngỏ
Dặm đời xa gồng gánh ưu phiền
                    *
Mưa dai dẳng, đoạn khoan đoạn nhặt
Bến sông xa, mờ tỏ nhọc nhằn
Mưa qua phố, màn trời xám ngắt
Sóng gọi bờ vọng đổ lăn tăn
                    *
Anh lặng lẽ ngồi đây bó gối
Chợt nhớ màu nắng ở phương nam
Nhớ quay quắt, vô chừng vô đổi
Nắng nồng nàn, bỏng rát miên man ...
         
 
Chiều trong giấc muộn
 
Em rối bước, lãng quên chiều xuống
Nắng âm thầm rọi chiếu bên song
Còn đưa đẩy chập chờn giấc muộn
Mơ hồ nghe trĩu nặng sóng lòng ...
                      *
Bức mành trúc nhịp, bay theo gió
Lã lơi chiều, đong đưa hiên thưa
Hình như có điều gì bày tỏ
Sắc nắng vàng thềm lộ dấu xưa
                     *
Bỏ quên chiếc trâm cài, đổ lệch
Gió xô nghiêng suối tóc bềnh bồng
Thôi, đã biết mỗi người mỗi nết
Mới hay đời như nhạc đổi tông ...
                     *
Em ngước mắt nhìn ra, đăm đắm
Dãi hoa vàng trong nắng chiều buông
Con bướm lười lẳng lơ chầm chậm
Chênh vênh bay trong vẻ u buồn
                     *
Buông trả gió, hai bờ sáng tối
Thong thả rơi chiếc lá bên thềm
Em bối rối, giấc mơ đánh đổi
Chút hương tình, nồng thắm mượt êm ...

         



 
Chiều xóm Động Hàm Tiến
 
Một mình ngồi nhìn nắng vu vơ
Nắng Xóm Động chảy tràn như khói
Trong giấc muộn, có ai thầm gọi
Chiếc bóng chao nghiêng, dáng thẩn thờ
                       *
Một chiều vàng quyện nắng mênh mông
Em ngồi đó, trễ tràng tóc rối
Hình như có điều gì hờn dỗi
Gió đong đưa khơi gợi sóng lòng
                       *
Nhạc hoài mong, chờ đợi điều gì?
Đôi mắt xa xăm dường lấp lửng
Gió cuốn tràn không gian lưu dựng             
Một nỗi niềm đánh vỡ thường quy
                        *
Em ưu tư, đợi một hẹn hò
Chiếc điện thoại sáng lên, tin nhắn
Chìm đắm trong nỗi buồn tĩnh lặng
Trái tim non, ngượng nghịu so đo
                      *
Chiều trôi trong tiếng hát dịu êm
Đang khao khát giấc mơ thầm kín
Bao năm tháng nhòe mờ nhẩn nhịn
Chợt sáng lên, bờ cát phơi đêm ...
 
         
Người trở về
 
Ngày trở về tóc đã hoa râm
Ướp mặt vào cỏ non tươi mới
May là vẫn còn đây, chổ đợi
Tiếng chim sâu, lích chích thì thầm
                     *
Vẫn còn nguyên một thoáng xa xăm
Dáng nhỏ trên đồng sâu quạnh quẽ
Cánh đậu biếc bên bờ rung nhẹ
Sáo gọi bầy, vọng đổ vang âm
                    *
Người đã đi và cũng trở về
Ngoài xa vắng, lạc loài kỷ niệm
Chuyện hồi đó còn gì giấu diếm
Một quảng đời vụng dại đam mê
                    *
Con đường này của một ngày xưa
Cỏ vẫn non tơ, sao lạ lẫm
Điều gì đó ẩn mờ sâu đậm
Cũng nơi này, năm đó chiều mưa
                    *
Gió vô tình thổi rối ưu tư
Mõi mắt ngóng đường xa đăm đắm
Bóng nắng đổ chiều nghiêng chầm chậm
Ngõ hẹp cong, lóng ngóng chần chừ ...
 
 
Đà Lạt - một ngày em trở lại
 
Em một mình, từng bước lơ ngơ
Con phố hẹp, đường cong nông nổi
Em bước vội khoảng mờ sáng tối
Cánh cổng nhà ai, cứ khép hờ
                   *
Bỏ nơi đây từ buổi xa người
Nay trở lại, ngày xưa trở lại
Nụ quỳnh hoa và thời con gái
Của một đêm nào, tỏa ngát hương ...
                   *
Vạt nắng chiều vàng tắt sau lưng
Phố nhập nhoạng, đèn đường chưa mở
Chùm hoa giấy, sắc hoa màu nhớ
Khẽ rưng rưng cuốn quýt xây chừng
                   *
Cơn gió chiều buốt lạnh đơn côi
Khúc cua này, bao lần ngoái lại
Hoa và lá đương mùa, vương vãi
Trái tim non, rối nhịp liên hồi ...
                  *
Phố núi quanh co, nét thân quen
Còn nguyên đó, con đường năm cũ
Quánh đặc một không gian ngưng tụ
Chợt bừng lên, giăng giăng ánh đèn.
 
Uống rượu với bạn bên bờ cát trắng

Tuổi chúng ta đi, quá nữa cuộc đời
Bao nhiêu bạn, đã trở thành bạn cũ?
Mà vẫn ồn ào, đằm thắm biển khơi
Cốc rượu trắng, tròn xoay thời hoa nụ
Khúc tráng ca xưa, chén vỡ tan tành
Gõ tiếp xuống mâm nào, ta cứ hát
Hò, xự, xang, nhịp rớt tận đầu gành
Nơi sóng bạc đầu, xô chiều đi lạc …
                           *
Quán trống huơ, tứ bề, trời gió lộng
Chiều chưa tàn, đêm chưa phải là đêm
Như một chiều đã xa, mùa biển động
Dáng em cong, trong tóc xoã vai mềm
                           *
Bao nhiêu năm rồi, ta giúp gì nhau?
Cùng một thuở, quay đằng sau, đằng trước
Soi bóng mình, sóng biển trở lòng đau
Nơi khát vọng ta chưa hề có được…
                            *
Cốc gảy chân, tua không thể nào dừng
Kệ các cô gái đằng kia: lúng liếng
Ngoài kia đời, mọi thứ cứ tưng tưng …
Thằng bỏ ngũ, giờ đi làm từ thiện
Đứa hầm than, ngồi cạnh đứa kiểm lâm
Còn nguyên thằng bạn chuyện gì cũng biết
Cả chuyện tương lai, qúa khứ lỗi lầm
Trừ nhiệm vụ được giao là không biết!
                              *
Dốc cốc rượu xuống, thương thằng đã mất
Cát uống âm thầm, giọt, giọt long lanh
Rác rến, nổi trôi trên đầu ngọn sóng
Hạt phù sa tan: Cửa biển, đầu gành…
                               *
Chếnh choáng rượu và ngập tràn ký ức
Bài học đầu tiên Đảng dạy chúng mình
Lời thề thứ chín: Trọn đời trung thực
Như đất trời, mỗi sớm lại bình minh
                               *
Tua rượu cuối cùng, ngữa nón tai bèo
Dốc túi: Giúp thằng bạn nghèo, vợ bệnh
Chưa, thì làm, sai - sữa, cần đâu lệnh
Bởi “Bạn chèo như con cá heo
Cá heo không bỏ bạn, bạn chèo không bỏ nhau” (*)
          ________________
 (*) Ca dao.
 
Đưa em qua phố mới
 
Một góc tình lặng lẽ trôi êm
Phố vắng, đèn khuya dựng bóng đêm
Im ắng quá, tầm cao phố mới
Ngọn gió đi rong, quẩn bên thềm
                     *
Phố của anh và phố của em
Ngổn ngang xen từng mảng trắng đen
Đang lẩn khuất, sắc màu sáng tối
Nước đọng còn nguyên những váng phèn
                     *
Phố cũ ngày xưa đã nối dài
Nhưng vẫn còn giật gấu vá vai
Khúc khuỷu, đường cong đầy sỏi đỏ
Khoát lên phố mới một hình hài
                     *
Anh nắm tay em, bước ngập ngừng
Ngượng ngùng chi? Mà chợt quay lưng
Em không nói, chỉ cười lỏn lẽn
Mắt gượng tìm môi, kìa bỗng dưng ...
                      *
Phố mới trẻ trung, đang dỡ dang
Tươi trong sức sống mới căng tràn
Nồng ấm một vòng tay bổi hổi
Vô tình đọng lại, gió thời gian.
         
Một chiều đông em về thăm quê
 
Dẫu đã biết trời kia giấu nắng
Mây giăng mờ xám một chiều hoang
Nghe bức bối không gian ngưng lặng
Bợt bạc lòng, trời đã chớm đông
                     *
Rừng trống vắng, hoàng hôn chới với
Gió bấc lay lá đổ theo chiều
Hiu hiu lạnh, dỡ chừng khơi gợi
Một chiều về nồng ấm tin yêu
                     *
Mây cuốn quýt, tầng cao tầng thấp
Một chiều hôm, mình đã có nhau
Trong mắt biếc, chút gì ngượng ngập
Một ngày vui, xanh đến nhường nào
                     *
Em rảo bước, choàng tay khép áo
Gió lùa qua nỗi nhớ quanh đồi
Biết đời không có gì hoàn hảo
Nhưng lối này một thuở có đôi ...
                     *
Thôi ký ức chìm trong dĩ vãng
Vẫn còn đây hoa mộng trên tay
Nguyên vẹn những tháng ngày kiêu mạn
Ẩn ức gì mà sống mắt cay?

          

Gặp lại em trên bến Cà Ty

Này, chút kiêu sa còn sót lại
Mông lung chiều - sợi nắng đong đưa
Còn đâu đó? Một thời con gái
Một vụng tình cháy bỏng ngày xưa
                        *
Đời lận đận, tình duyên trắc trở
Nắng, gió trên sông, lộng bóng chiều
Cứ nuối tiếc, mỗi lần gặp gỡ
Sóng bạc đầu, chấp chới lời yêu…
                       *
Còn đâu em? Mắt biếc, môi hồng
Gói gian nan trong làn tóc rối
Xuôi dòng đời, xuồng chợ, bến sông
Đám lục bình, hợp, tan, trôi nổi …
                      *
Sóng cửa sông, lao xao vây bủa
Câu thơ buồn như nhịp chèo đưa
Nắng tháng chín dập duềnh : Cỏ úa
Gió xuân thì réo mộng - chiều mưa
                     *
Em mong manh – tròn căng áo mỏng
Đợi chờ nhau, như độ đôi mươi
Gánh nhọc nhằn, ngược triền cát nóng
Mà hồn nhiên, trong vắt tiếng cười
                       *                                
Dang tay đấm, be thuyền năm cũ
Vỡ vụn ngày xưa, đến bây giờ
Thời gian trắng, mang mang quyến rủ
... Tiếng chèo đưa, một thuở yêu người ...
                                               
 X-2014
         



Lựa chọn

Em, chênh vênh giữa đôi bờ lựa chọn
Cứ mong manh, lặng lẽ cuốn trôi đời
Rồi tiếc nuối, thẩn thờ, đôi quai nón ...
Để nữa đời qua, chống chếnh, chơi vơi
                       *
Được một điều, mà nhiều điều phải mất
Hay mất một điều, để được nhiều điều
Cứ đắn đo với tháng ngày tất bật
Trong cõi mưu sinh, nắng sớm, mưa chiều
                          *
Ánh mắt em nhìn, đâu là hạnh phúc ?
Nét hồn nhiên, sao thấp thoáng u buồn?
Dẫu đã biết, là ... đáo giang tùy khúc
Họp bạn, đêm về, lóng lánh lệ tuôn
                      *
Thả câu thơ buồn, chảy vào mái ngực
Thương người năm cũ, buông xuôi về đâu?
Trên bến vắng, chiều rụng rơi ký ức
Miên man trôi, bao cay đắng tình đầu
                       *
Năm tháng tròn đời, tuổi xuân căng mọng
Bao nhiêu năm, trong góc khuất, tình nồng
Nguyên trái tim hồng, dưới làn áo mỏng
Khát khao chiều, đằm thắm, mênh mông ...
                                                   
V/2015
         
Phố mới
Con sáo sang sông, không bay mà đậu
Nuối tiếc gì vạt rau đắng xác  xơ ?
Tiếng con chào mào, thiết tha chỉ dấu
Giọt, giọt rơi, kín cả những giấc mơ
                   *
Làng lên phố, bao người đi, kẻ ở
Cái mới tràn về, phố vắng xôn xao
Dòng sông nhỏ, hai bên đều lỡ
Bãi cát xưa, còn lại giấc chiêm bao ...
                    *
Góc phố nhỏ, vẫn ngọt ngào hương bưởi
Bến đò xưa, giờ đã có cây cầu
Cánh hoa tím, miệt mài trôi phía dưới
Sao lâu rồi, không có đám đưa dâu ...
                     *
Bay đi con sáo, khát đời cao rộng
Sóng vỗ bến sông, tự thuở hồng hoang
Mưa tháng chín, trãi ngập thềm, bong bóng
Đã thương nhau, tiếc cả những lối mòn
                       *
Sao im ắng, trong thẩn thờ ngạo nghễ
Lặng lẽ bên thềm, đồng vọng ban mai
Mắt nhớ mắt, nhẹ khép hờ như để ...
Môi nhớ môi, lồng trong tiếng thở dài
                        *
Bay đi sáo, để làng lên phố mới
Rạo rực làm sao, hối hả nhịp đời
Như sóng trên sông, chưa hề phải đợi
Cứ đổ bờ, theo con nước đầy vơi ...
                                     
 V/2015



Làng cũ

Em qua, lóng lánh tinh khôi
Sáng xanh sắc cỏ, núi đồi quanh đây
Chậm chiều, đổ nắng tràn ngày
Bâng quơ, sợi cỏ trên tay, cầm về.
         

 

Đứng ở nơi cỏ cao hơn núi

Giữa rừng cây, chập choạng chiều
Cỏ rối bước chân, vấp ngã
Vin cành dậy, lao xao lá
Bỗng nhiên, nhớ được một điều
                  *
Biết đời, dù ngã ở đâu
Thì cố đứng lên ở đó
Đứng nhờ cây, ngã vì cỏ
Nắng mưa, cùng đổ trên đầu
                  *
Ngước lên nhìn bóng núi cao
Giật mình, tơ non dáng cỏ
Biếc xanh trong chiều, lộng gió
Đẫm hương sương mật ngọt ngào
                 *
Vàng rượi, đổ nắng hoàng hôn
Giản đơn như điều có thể
Truân chuyên, ai từng rơi lệ
Đắn đo sắc cỏ, ngập hồn ...
                 *
Nhẹ hều sợi cỏ mỏng manh
Mọc lên đã cao hơn núi
Một mình trong chiều lầm lũi
Gió lên, trời thẳm sắc xanh ...
                                    IX/15
 
Nơi này ta đã lạc mất nhau
 
Ta đã lạc mất người tri kỷ
Trong những trầm luân, cuộc bể dâu
Còn lại đó những đêm mộng mị
Ký ức đan, dỗ mộng ban đầu
                   *
Chắc cũng tầm này, mùa năm cũ
Ngày đi rợn ngợp nét bi hoang
Treo tuổi mộng, một thời hoa nụ
Dòng đời trôi đoạn nhặt đoạn khoan
                   *
Đất nước những tháng năm bỏng rát
Phía bắc, phía nam, dậy biển đông
Ai đã qua một thời trận mạc
Chợt nhớ gì? qua một bến sông ...
                   *
Tuổi mười tám đã rơi đâu đó
Núi mờ xa, lóng ngóng hoàng hôn
Hăm hở bước, chiều trong lộng gió
Tuổi xuân đi, nắng trải ngập hồn
                    *
Chiều thưa vội về ngang xóm cũ
Xanh mướt vườn xưa, biết tìm đâu?
Dân tứ xứ, đất lành hội tụ
Quẩn quanh ... như thuở ấy, ban đầu ...
         


Đâu đây thời con gái


Em gái K’ho, đêm qua bắt chồng rồi
Không còn tung tăng đồi nương với bạn
Những lối mòn xưa, chìm vào quên lãng
Đi rẫy, đi rừng giờ phải có đôi ...
                     *
Nắng mưa gì, đều là những mùa vui
Ngày tháng trôi đi bao điều rấm rứt
Con tim yêu đương, bừng lên hừng hực
Rạn vỡ chiều tan, dốc nắng ngậm ngùi
                      *
Đâu “Cửa hai lớp tôi che bằng tre” (1)
“Cửa ba lớp tôi khép bằng củi” (2)
Tiếng ai hát bay qua ba ngọn núi
Tơn kỡn gơ boh (3) này, ai đã từng nghe?
                      *
“Thân con gái như chuối chín trên cây"...
"Thân con gái như cây rau rịa
Tay con gái như măng mới mọc”... (4)
Ơ một tuổi nào, đọng lại đâu đây
                   *
Chiều mờ nghiêng, bóng nắng nhảy theo chân
Đôi vợ chồng son, dung dăng xuống núi
“Ơ... mi đừng khóc...
cơm trắng đầy tô, cườm quý trong túi” (5)
... Tiếng mẹ ru con, quấn quýt bên sân
                       *
Má ửng hồng, lên khúc Pơn yơng kon (6)
Em vấp chân, chao mình bên ngạch cửa
Áo váy lệch xô, chiếc gùi sấp ngữa
Đổ ra hiên nhà, cả một mùa xuân ...
         
________
(1), (2), (3), (4)- Hát giao duyên (Tơn kỡn gơ boh)
(5), (6) - Hát  ru con (Pơn yơng kon)
 
Người trở về
 
Ngày trở về tóc đã hoa râm
Ướp mặt vào cỏ non tươi mới
May là vẫn còn đây, chổ đợi
Tiếng chim sâu, lích chích thì thầm.
                    
Vẫn còn nguyên một thoáng xa xăm
Dáng nhỏ trên đồng sâu quạnh quẽ
Cánh đậu biếc bên bờ rung nhẹ
Sáo gọi bầy, vọng đổ vang âm.
                   
Người đã đi và cũng trở về
Ngoài xa vắng, lạc loài kỷ niệm
Chuyện hồi đó còn gì giấu diếm
Một quảng đời vụng dại đam mê.
                   
Con đường này của một ngày xưa
Cỏ vẫn non tơ, sao lạ lẫm
Điều gì đó ẩn mờ sâu đậm
Cũng nơi này, năm đó chiều mưa.
                   
Gió vô tình thổi rối ưu tư
Mõi mắt ngóng đường xa đăm đắm
Bóng nắng đổ chiều nghiêng chầm chậm
Ngõ hẹp cong, lóng ngóng chần chừ ...
         
 
Đà Lạt - một ngày em trở lại
 
Em một mình, từng bước lơ ngơ
Con phố hẹp, đường cong nông nổi
Em bước vội khoảng mờ sáng tối
Cánh cổng nhà ai, cứ khép hờ.
                  
Bỏ nơi đây từ buổi xa người
Nay trở lại, ngày xưa trở lại
Nụ quỳnh hoa và thời con gái
Của một đêm nào, tỏa ngát hương ...
                   
Vạt nắng chiều vàng tắt sau lưng
Phố nhập nhoạng, đèn đường chưa mở
Chùm hoa giấy, sắc hoa màu nhớ
Khẽ rưng rưng cuốn quýt xây chừng.
                  
Cơn gió chiều buốt lạnh đơn côi
Khúc cua này, bao lần ngoái lại
Hoa và lá đương mùa, vương vãi
Trái tim non, rối nhịp liên hồi ...
                 
Phố núi quanh co, nét thân quen
Còn nguyên đó, con đường năm cũ
Quánh đặc một không gian ngưng tụ
Chợt bừng lên, giăng giăng ánh đèn.
         
 
Bước qua
 
Một khoảng lặng dài
Bên bờ dốc
Đứng suy tư
Huyễn mộng
Phía chân đồi
Đời trăm ngả
Đường rẽ ngang, rẽ dọc
Không
Nuối tiếc gì
Cố bước qua
Thôi.
         
 
Cỏ xuân thì
 
Em gấp vội
Tiếng yêu
Đêm
Mắc cỡ
Chợt xoay ngang
Như cơi nới
Chổ nằm
Hoa trái
Đăng đăng
Nõn nà
Sớ rớ
Cỏ xuân thì
Đang
Hát khúc trăm năm.

Nguồn tin: THV

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây