Chùm thơ của Nguyễn Tiến Lộc

Thứ hai - 29/06/2020 08:55
Chùm thơ của Nguyễn Tiến Lộc

 

Nguyễn Tiến Lộc

 

TUYẾT ĐẦU MÙA

                                  Hoa tuyết rơi đầy trong mắt em

Có tự bao giờ mà tuyết cứ rơi

Trắng cả hoàng hôn ,trắng khắp đất trời

Ở tự nơi nào mà tuyết đến đây

Ngọn nguồn tình yêu từ đâu em nhỉ?

Bông tuyết đầu mùa,ôi ngỡ ngàng sao

Như cái hôn đầu,không bao giờ trở lại

 

Tuyết rơi đầy ...Tuyết sẽ còn rơi mãi

Để dệt cho em một tấm khăn choàng

Để dệt khăn choàng,tuyết sẽ còn rơi

Như anh bên em sẽ nói bao lời

Để nắm được bàn tay em nóng bỏng

Để khi tuyết rơi có em bên cạnh

Và tuyết trùm trắng xóa em, anh

 

Em cũng là bông tuyết của anh

Bay,bay mãi trong hồn anh sâu thẳm

Để suốt đời anh ngỡ ngàng trống vắng

Trước cái hôn đầu em chưa kịp trao

 

Mùa đông, mùa xuân ...qua đi rất mau

Mỗi năm chỉ một lần tuyết đến

 

TÔI VÀ LÀNG

MỘT ngày không về làng, tôi khắc khoải

Lang thang tìm hồn làng nơi phố cổ

Mỗi ngày xa làng ,nỗi nhớ của tôi thành thế kỷ

 

HAI ngày không về làng,, thắt ruột, tôi nhớ

Mẹ lưng còng cấy lúa , trồng khoai

Xắn cao ống quần tát nước gàu giai

Cho ruộng lúa đơm bông chắc hạt

 

BA ngày không về làng , tôi khát

Giọt nước mạch nguồn ngọt ,chát chè xanh

Dịu khát hồn tôi năm tháng chiến tranh

 

BỐN ngày không về làng ,tôi thèm được bát canh

Có cua đồng , cà pháo giòn đanh em nấu

 

NĂM ngày không về làng , tôi chẳng thấy mặt trời

Bởi quá nhiều nhà cao tầng bê-tông không bóng cây che khuất

 

SÁU ngày không về làng ,tôi như đánh mất

Tuổi thơ ngọt ngào có bóng mây che

 

Và bây giờ nửa hư nửa thực, nửa tỉnh nửa mê

Sau hơn nửa thế kỷ bão giông đời tôi đã qua

Tôi thấy như mình đang đi trên đường làng tươi rợp bóng tre

Tiếng sáo diều vi vút cánh đồng xa

Vẫn thấy dấu chân tuổi thơ mình in ở đó

 

Nghĩ về làng, tôi nghẹn ngào trăn trở

-Làng ơi, bao ngày tháng tôi đi …

 

ĐƯỜNG LÀNG

Đường làng

Bà tôi giận chồng cờ bạc

Khoác tay nải bỏ làng

Qua nhiều đêm lang thang

Kinh hoàng quay trở lại

Ngồi ở rệ đê

Úp măt xuống giòng sông

Khóc nỗi nhục tha phương

Cảnh cô đơn xứ người.

 

Đường làng

Ông tôi tu chí

Đi tìm đường lập thân

Người bảo đi làm quân cụ Đề

Người bảo đi thành ma xứ Thái

Để lại cha tôi thơ dại

Không tăm cá, bóng chim

 

Đường làng

Mẹ tôi tiễn chồng Nam tiến

Không đủ sức tiễn hết con đường

Ngồi lại khóc

Nước mắt dâng đầy giòng sông

Chín năm sau chồng trở lại

Còn một cánh tay

 

Đường làng

Vợ tiễn tôi đi lao động xứ lạnh tuyết đông

Khi máy bay rời khỏi đường băng

Vài giọt nước mắt rơi thầm lặng

 

Đường làng

Con trai tôi lái xe chạy khắp xứ đồng

Chở đầy ắp ước mơ về nhà

Những hạt lúa tròn mảy

Rơi vàng đường bê-tông

 

GỬI EM

Vua là người của một thời

Em là người của muôn đời hồn anh

Vua còn có lúc mong manh

Em là tượng tạc trong anh suốt đời

 

   BAO GIỜ VỀ LẠI BẾN SÔNG

Bao giờ về lại bến sông

Mười năm xa cách người không thấy người

Bến sông thuyền cắm giữa trời

Mười năm bến đợi, lở bồi xót xa

Người đi lả đả la đà

Bấy mùa trăng , bến đã già nhớ thương

Người đi tin nhạn thất thường

Bến sông giãi nắng giầm sương một mình.

NTL

 

 



 

 

Nguồn tin: TGT

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây