Chùm thơ của Phạm Thanh Khương

Thứ ba - 14/04/2020 08:49
Nhà thơ Phạm Thanh Khương
Nhà thơ Phạm Thanh Khương

 

 

Phạm Thanh Khương

 

TỰ RU

 

Đêm nay thức với sông Hồng
Nghe Long Biên quặn thắt
Tiếng sóng dội bờ nén chặt
Những ngày chưa xa, vừa qua

 

Giật mình vỗ báng súng lặng nghe
Lào Cai, Hà Giang có đứa còn nằm lại
Như cái thời đi không hẹn ngày
về
Ta tự ru ta./.

 

 

GHI Ở U MA TU KHOÒNG

 

1. Đêm
Gối tựa cằm, bàn tay củi già cời hạt lửa
Đốm lửa bay lên không đủ loãng sương rừng
Thủng thẳng từng lời rơi vào lòng bếp
Câu chuyện già ướt lạnh núi U Ma Tu Kh
ng

 

Lũ trẻ ngồi cấu chí nhau bên chõng
Tiếng đánh vần lúc đục lúc trong
Được vài ba câu đã lăn ra ngủ
Miệng mơ cười sáng lấp lóa ánh trăng

 

Mế lầm lũi mồ hôi xoay phiến đá
Cái cối già xoáy từng hạt ngô rơi
Tai nghe tiếng xập xòa sôi vạc nước
Chú vàng nằm thi thoảng lại trở người

 

Rừng lặng ngắt vẳng khuya nai mang tác
Suối thì thầm vọng lại phía thung xa
Cúp cum cối nước buông đầu suối
Sương đêm rơi tý tách đẫm hiên nhà

 

2. Sáng

Già làng cầm chiếc điếu ục
Giục mế gói xôi thêm phần
Quờ tay quàng vai lù cở
Buộc dao vào sát bên lưng

 

Mế nhắc lũ trẻ đi học
Nhớ mang mèn mén mới bung
Đưa tay rút vội nắm lanh
Bàn tay đen màu nhựa rừng

 

Lũ trẻ ùa vào cạnh bếp
Nách kẹp cuốn sách đến trường
Miệng cắn mèn mén mế ủ
Hương ngô mỏng tang như sương

 

Chú vàng le ve chạy trước
Nhảy lên bắt bướm bên đường
Hạt sương vương đầy vào mắt
Lắc đầu sủa váng cả nương

 

Đỉnh núi nắng đan rẻ quạt
Tiếng chim réo rắt bìa rừng
Trâu già đánh ngà hậm hụi
Tiếng khèn đêm đọng rung rung./.

 

 

CÒN KHÔNG VẪN VÍT BÍ BẦU

 

Cũng từ bùn đất mà ra
Cũng khoai lúa
cũng phù sa bãi bồi
Cũng rặng tre mẹ ru hời
Cũng cánh võng
cũng vẫn lời nước non
Cũng thẹn thùng
cũng dỗi hờn
Những ngày xa để héo hon

bến chờ
Trên đồng

bóng mẹ nón vờ
Trưa nắng lửa
sáng đông mờ mờ sương
Nhiễu điều
không phủ giá gương
Mà thành hai nẻo ngược đường
buồn đau
Còn không vấn vít bí bầu
Để nỗi đau
để đất nâu oán hờn.
/.

 

 

KHI DỐI TRÁ LÊN NGÔI

 

Cái cây bị sâu đục thân
Lá ngả vàng

 

Gió nói với mây
cây vào mùa rụng lá
Mây nói lại với nắng
cây mang sắc nắng vàng
Nắng nói lại với người
cây giận người cho lá màu giả úa

 

Người không nói đi tìm cây rìu
Đất với gió đùa vui.
/.

 

 

RƠI

 

Chiều nay đi qua mùa sen cũ
Nhặt được hương từ lấm láp đất bùn
Giật mình
rời quê đi khất thực
Có chút hương đồng ta lại đánh rơi.

 

 

TIN

Em cứ tin vào lời của cỏ
Cỏ vấn vương dẫn lối em về

 

Em cứ tin vào lời của gió
Gió dịu dàng và gió đam mê

 

Em cứ tin vào những gì em thấy
Bởi yêu thương sẽ hóa giải hận thù

 

Nhưng anh xin
Đừng tin lời người nói
Lời ngọt ngào thuốc độc đầu môi./.

 

 

TỰ NHỦ

 

Rồi chúng ta sẽ không nói tiếng người
Nói tiếng của giun của dế

 

Rồi chúng ta sẽ không còn ngắm mây bay
Ngắm lửa lò dầu vạc

 

Rồi chúng ta sẽ không còn cất cao tiếng hát
Cũng không còn tiếng nỉ non

 

Rồi chúng ta sẽ không còn yêu cỏ cây
Cỏ cây ăn thân xác

 

Rồi sẽ có ngày tất cả mọi điều thiện ác
Trộn lẫn đất nâu

 

Sao những ngày ta được sống bên nhau
Không trao miếng trầu quả cau vừa độ
Cho má đỏ môi hồng
Cho kiếp nhân sinh không sầu lo
./.

 

 

KHÓM HỒNG TRƯỚC CỬA

 

Ngày tháng mới còn ta thêm cũ
Nhặt tuổi thơ tơ tướp gió lùa
Gặp lại bóng mẹ qua dáng lúa
Chân ngấn bùn

móng váng phèn chua
 

Và đất nữa
không nâu thêm được nữa
Gửi vào cây

Sắc thắm bốn mùa./.

 

 

GIẤC MƠ

 

Tôi đã có một giấc mơ
Giấc mơ thật buồn
Giấc mơ về một người đàn bà
Người đàn bà mặn mà ngàn năm dồn lại

 

Trong giấc mơ của tôi
Người đàn bà bước ra từ chuyện kể
Đi suốt những câu ca dao
Rồi người đàn bà vào lời ru của mẹ
Cùng dáng cò cánh võng rặng tre

 

Và người đàn bà ấy đã chết
Chết không phải do chiến tranh
Chết không phải do nghèo đói
Người đàn bà chết vì chính những đứa con
Những đứa con ngôn ngữ của lý thuyết không tưởng

 

Người đàn bà trong giấc mơ của tôi đã chết
Mắt không thể khép
Ầng ậng nước
Chảy xuôi ra biển mặn./.

 

 

THỜI GIAN

 

Ngày trẻ thấy bông hoa góc vườn
Mơ về một ngày lửa cháy

 

Tuổi trung niên thấy bông hoa góc vườn
Nghĩ có thể giơ tay hái

 

Về già thấy bông hoa cuối vườn
Biết quy luật hoa sẽ héo

 

Và giật mình nhận ra
Từ đó ta mất em và đánh mất chính ta
Bông hoa vẽ./.

 

 

LỆ CHI VIÊN

 

Cho hỏi dòng Lai ở đâu
500 năm đủ lấp đầy oan nghiệt?
Hành cung nơi nào
Giữa bạt ngàn năn lác?

 

Đâu sự thật
Đâu dối lừa
Trước sắc đẹp vương quyền mụ mị
Nét mặn mà kiếm sắc?

 

Tìm gì trong bùn đất
Đất màu máu và phận người oan khuất
Tháng năm không thể lấp
Còn sống mãi tình yêu không tuổi

 

Vương quyền và tài sắc
Họ đã được chết trong nhau.
/.

 

 

 

 

NGHĨ VỤN

 

Rồi cũng
là cỏ cây thôi
Ngày nghe mây hát
đêm lời gió ru
Công hầu khanh tướng
phù du
Mở ngày
vui với danh
khờ thế say
Ngửa bàn tay
xòe bàn tay
Nắng chưa hong đủ
đong đầy ngày mưa
Ăn mày
rạc cả xa xưa
Đã nghe văng vẳng
chiều lưa thưa chiều.

 

 

CÒN AI?

 

Bao giờ
còn nét môi son
Còn cái lúng liếng
em còn lẳng lơ

Kệ em
em ứ
để thờ
Vạ làng em gánh
có Nô gánh cùng

Ninh ních đấy
chật chật không
Mõ buông
từng giọt
yếm chùng buông theo

Bồng bềnh
hơ hớ
đào gieo
Ai còn nhớ
góc chiếu chèo
mãn đêm.
/.

 

 


 

CHIỀU CHỢ VỒ

 

Chợ Vồ bán nụ
mua duyên
Mua thương nhớ
bán những biền biệt xa
Đón nhân nghĩa
đuổi gian tà
Chắt chiu
từng giọt phù sa
chân ngày
Trao nhau
chỉ miếng trầu cay
Mà thương nhớ
mà cứ đầy đặn thương
Cầm được
nhớ vấn nhớ vương
Bằng không cầm tủi
nẻo đường
có nhau
Bao tần tảo
mọi dãi dầu
Người gửi trọn
vào miếng trầu
làm duyên./.

 

 

KHI BÃO QUA LÀNG

 

Khi cơn bão đi qua
Cỏ dại uốn rạp lúc bão ngóc đầu
Đất nhão nhoét máu và nước mắt
Hàng cây lưu niên bật rễ gãy cành
Cây gạo đầu làng nêm chặt tiếng quạ

 

Lũ cóc nhái được mùa làm tình
Bầy giun giấu mình dưới tầng sâu bò lên rúc rác
Đàn gà con mất mẹ tụm vào nhau ngơ ngác
Những nhà buôn nâng giá dìm hàng

 

Khi cơn bão qua làng
Dân quờ quạng tìm nhau thều thào nước mắt
Nhìn bờ xôi ruộng mật
Những chiếc hố ngoác miệng chực chờ

 

Nghe tiếng quạ kêu đầu ngõ

Người làng ngửa mặt trông mây
Có mưa đền cây
Cao xanh màu xám chì

 

Khi bão qua làng
Làng thành mắt bão./.

 

 

MƠ ĐÊM

 

Có những đứa trẻ không biết đến từ đâu
Có những người đàn bà không biết đến từ đâu
Có những người đàn ông không biết đến từ đâu
Đứng nêm chặt trên cầu
Cây cầu bắc sang bên kia nơi có củ khoai to bằng bình vôi, bằng cái ấm tích.

 

Sao họ không đi
Tắc cầu tắc xe
Không. Họ không thể đi
Xương người thành núi
Máu chảy thành sông
Sau cả ngàn năm giặc giã.

 

Chiếc cầu xây từ giải yếm có bẩy sắc cầu vồng
Nơi xứ thiên đường
Có những căn nhà hoang
Có những cánh đồng hoang
Có những cánh rừng hoang
Có những dãy núi mù sương
Con đường niềm tin đã đưa họ tới đây
Trên cây cầu giải yếm.

 

Giật mình tỉnh giấc
Có phải ta đang mơ không
Lạy giời khấn phật
Hãy cho biết đấy chỉ là giấc mơ không phải sự thật
Trong đêm không ngủ./.

 

 

CHUYỂN ĐỘNG

 

Ai cũng mê chuyển động
Trong khi trái đất cứ quay
Trong khi thời gian cứ chảy
Và đời vẫn trôi

Có phải không chuyển động là sự thay đổi
Như trắng và đen
Như thật và giả
Như đúng và sai
Như khuôn mặt người sắc lá

Ai cũng biết chuyển động trong đứng im
Còn tôi
Sợ sự dịch chuyển
Giữa có và không.
/.

 

 

CÓ MỘT NGÀY THÁNG TƯ

 

Có một ngày tháng Tư
Bông gạo sót cuối chiều còn cháy
Sông cạn cá rủ nhau về biển
Chiếc cật nứa nhà thuyền cắt rốn
Vung tay cha ném trả dòng trôi

 

Có một ngày tháng Tư
Tay lưới rỗng
Chân kẹp chì chài rụng
Miếng gừng lép mẹ dắt kẽ thuyền
Cha vô tình thấy đặt tên

 

Có một ngày tháng Tư
Ngằn ngặt lời khát sữa
Nước dong riềng mẹ mớm qua đêm
Cha thấm môi giọt rượu
Mong đời đừng tỉnh

 

Thuyền liêu xiêu
Sóng liêu xiêu
Sông liêu xiêu
Con đường trước mặt
Đổ chiều ....

 

 

CÔ ĐỘC

 

Trong thế giới tỷ người ta vẫn một
Trong đất nước triệu người ta vẫn một

 

Ta đi giữa nhân gian
Nắng mưa bão gió bạn đường
Con đường không chân trời

 

Niềm tin giờ ở đâu
Nơi tội lỗi mọc nhanh hơn cỏ dại.
/.

 

 

ĐẤT NƯỚC HÌNH DẤU HỎI

 

Xin yêu hơn hình hài đất nước tôi
Đất nước mang hình dấu hỏi
Dấu hỏi đời, dấu hỏi người
Dấu hỏi bốn nghìn năm không có câu trả lời
Lặng thầm vào đất
Trải cùng thời gian
Hòa cùng gian nan
Tan cùng thân xác
Những dấu hỏi nối nhau các kiếp người kế tiếp
Theo nước mắt
Trôi vào những câu thơ tiếng nấc
Làm nên hình hài đất nước tôi

 

Cây lúa cong cong dấu hỏi của đời
Mang dáng mẹ áo vá nâu sồng nhuộm
bùn nhấn đất
Vẫn còn lo đời ghen ghét
Cũng kiếp cây lúa củ khoai mà sao cách biệt
Ăn bát cơm trắng làm ra đậy đậy che che
Đói bụng ra đường thày đồ ngậm tăm tre
Dối thiên hạ gạo đầy cơm cả
Nhà vách đất trát bùn vẫn hát câu cò lả
Vẫn ghẹo rằng xoan thì xoan
Chùa chiền đâu cũng suối giải oan
Mà oan khiên không giải

Dải yếm bắc cầu về còn nói dối
Đổ thừa vì gió cuốn đi
Trò chơi trẻ con chành chành chi chi
Có phải đói sinh lòng tham bàn tay chỉ nắm
Để cân bằng đất trời có mưa có nắng
Cái mai hất ra cái cuốc cào vào
Dạy con bằng đường cày lật đất nông sâu
Bàn tay người ngửa sấp
Mái ngói lợp lớp sau lớp trước
Góc đình cong dấu hỏi đầu đao
Cũng là con châu chấu cào cào
Rang lên đổi tên thành muỗm bay mĩ miều
Sợ độc học theo chim tìm quả
Con cháu xa nhà dặn câu gió cả
Chớ xuống đò khẳm vì sợ đắm chung
Cái lưỡi câu lừa con cá cũng cong
Dấu hỏi buông vào lòng nước
Bàn tay cầm vầng trăng khuyết
Hóa thành dấu hỏi lưỡi liềm
Đêm nằm ngủ nửa giấc chuyển nghiêng
Tay gối đầu chân co chân duỗi

 

Đất nước tôi mang dáng hình dấu hỏi
Chờ câu trả lời.

 

 

 

 

HÃY TIN VÀO CÂY CỎ

 

Có thể chưa đủ đầy vạt áo lưng cơm
Có thể niềm vui chưa trọn
Có thể con đường ta đi còn nhiều gian khổ
Xin hãy tin vào cây cỏ bên đời

Cây cỏ bạn bầu và cây cỏ yêu thương
Cứ xanh thế mặc nắng mưa bão gió
Dù cay đắng vẫn vươn mầm bật nụ
Ta có yêu thương
Yêu thương sẽ trở về./.


                                                                              Nguồn tin, bài: Hữu Việt

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây