Chùm thơ của TRẦN THANH HƯƠNG

Thứ sáu - 27/03/2020 20:54
Chùm thơ của TRẦN THANH HƯƠNG

Tự tình mùa xuân

Em mong chờ mùa xuân

Tháng đông sắp hết, một tuần  nữa thôi

 

Cây nảy lộc đâm chồi

Đào khoe sắc thắm

Cúc vàng lộng lẫy

Lay ơn kiêu sa

Quất vương hương sắc quê nhà

 

Em mong chờ mùa xuân

Mùa xanh màu  kỷ niệm

Ngày ấy

Nơi quê nội Quảng Liên

Anh nắm tay em sôi nổi dịu hiền

Nói lời tha thiết

Tình yêu đơm hoa theo mùa xuân chín

 

Năm mươi năm

Dòng đời trôi biền biệt

Mỗi độ xuân về lại thắp lên kỷ niệ
Tình yêu đầu tha thiết trong em.


   Chiều mù sương

 

Chiều mù sương chỉ tim ta nhìn thấy

Trắng xóa rừng run rẩy lá chao nghiêng

Gió đã thốc dạt nỗi niềm mây trắng

Ta nhìn ta thăm thẳm chốn rừng thiêng.

 

Thiêng liêng vậy níu bước chân người lạ

Rón rén hoang sơ ta mở cánh thiên thần

Chiều mù sương gió dông dài lồng lộng

Thả vào ta hương sắc gió ân cần.

 

Nợ văn chương có gì nghe trắc ẩn

Mà thơ xưa sấp ngửa nỗi niềm nay

Trả lời nhé ngút ngàn mây Tam Đảo

Để chiều nay con chữ ngút ngàn mây.

Tam Đảo, sáng 18/11/2019

 

 

            Đêm mù sương

 

Hơn nửa đời lầm đường

Lặng lẽ đêm mù sương

Ôm núi rừng Tam Đảo

Trĩu nặng một tình thương

 

Hơn nửa đời vấn vương

Gồng gánh nợ văn chương

Trang thơ dang cánh rộng

Đón em lời yêu thương

 

Bước chân rời quê hương

Ngọn gió Lào rát xương

Nơi nắng vùi trong cát

Bay theo một niềm thương

 

Đêm cô đơn lạ giường

Sương sa buốt thấu xương

Miên man chìm giấc ngủ

Đêm sương mù. Mù sương.

Tam Đảo, chiều 17/11/2019

 

Khoảng cách

 

Khoảng cách gần, khoảng cách xa

Bão tố cuốn nhập nhòa ranh giới

Khoảng cách gần lòng anh cao vời vợi

Chót đỉnh non kia có đợi em về?

 

Phía chân trời chấp chới Sao Khuê

Cây lặng gió giữ lời thề sông suối

Nước tinh khôi mây mù đắm đuối

Hạt sương giăng. Bao tuổi hỡi Đại ngàn?

 

Khoảng cách này nắng trắng lang thang

Thước thời gian cân vàng đo sức

Dẫu cuộc đời đôi khi bất lực

Khoảng cách tình đánh thức một niềm tin

Tam Đảo, sáng 22/11/2019

 

 

 

             Trong trẻo quá

 

Trong trẻo quá một chiều nắng ấm

Bầu trời cao quang đãng cả không trung

Gió ngoài xa vần vũ mung lung

Mang nắng đến cả một vùng Tam Đảo

Làm ấm lại nỗi lòng giông bão

Cả mùa đông sương gió bay bay

Hà Nội xa sao quên những tháng ngày

Thời mở cửa dạn dày dùng hàng ngoại

Qua cửa kính ngôi sao mai nhấp nháy

Lấp lánh niềm kiêu hãnh trước bình minh

Dù có đi khắp mọi nẻo đường

Vẫn không quên lối về quê mẹ.

Tam Đảo, sáng 25/11/2018.

Nguồn tin: Trần Quang Quý

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây