Mùa này Covid trái ngang. Thơ Hà Huy Hiệp

Thứ ba - 05/05/2020 19:23
Chùm thơ của Hà Huy Hiệp
Mùa này Covid trái ngang. Thơ Hà Huy Hiệp

 

1- NGÀY ĐẦU CÔ VÍT ĐẾN NƠI 


Người thành đại dịch
Làm thực phẩm vỡ trận
Giá cả xông lên
Tưởng đi diệt dịch...


Người không sợ chết
Chỉ sợ không có gì ăn
Bấn loạn bếp núc
Nhiễu điều phủ lấy thịt rau
Nhiều tiền cũng chẳng thương nhau.


Bật chế độ khả nghi
Muốn cái mình ghét cho đi cách ly
Để cái ta ưa
Được tự do ngoài dịch.


Tương lai thì bất định
Do người hay do mình làm ra?
                      7.3.2020




2-TRƯỚC SAU TA VẪN NHƯ NGƯỜI


Trước, ta thương Vũ Hán
Nay, ta thương ta
Sau, ai thương ai
Ai biết...


Trước, là tội của người
Nay, là tội của ta
Sau, tội của ai
Ai tội...


Trước, trách người là ta
Nay, trách ta, trách người
Sau, ai trách ai
Cũng  thế...


Ai không vì ai nên dâu bể.
                              7.3.2020




3- MÌ TÔM ĐÁNH SỐ SAO ĐÀNH


Mấy nghìn năm lịch sử hào hùng
Nghiêng bóng thấy mì tôm thùng
Mới sớm ra đã tranh mua hết.


Ơ là cái con cô vít
Nó về bằng hạng thương gia
Sao nó lại làm ta
Thành anh hùng mỳ tôm hạng chợ.


Dân thủ đô cuống quýt
Đem tiền đi tiêu trừ
Mỳ tôm sốt trên cả mặt báo
Bệnh nhân thứ mười sáu đây ư?
                                       8.3.2020




4-VÌ ĐÂU HẢ DỊCH ,CHO VÌ


Người ơi, ngọt đã bấy lâu
Nay con cô vít bỏ dầu nồi canh.
Đã đành trong chín ngoài xanh
Giờ đây nẫu, nũng hóa thành thối tha.
Không sợ chết lại sợ ma
Cái tham tuột xích xổng ra ngoài đường.
Bao nhiêu cơm gạo tầm thường
Nâng lên thần phật cúng dường xó kho
Dẫm lên nhau để đắm đò
Tội thân những kẻ giả dò thánh nhân
Giành nhau con tạo xoay vần
Để xa cõi sáng, để gần cõi mê


Người ơi, no đủ cõi về
Cõi đi rách rưới, lại về cõi đi.
                                     8.3.2020




5- LẪN LẦM NGƯỜI VỚI PHI NHÂN.


Cô vít hóa thành người
Mới làm ra dịch bệnh
Người hóa thành cô vít
Bí bầu trên giàn sốt ho
Viêm phổi đã từ tâm ra tướng.


Mỗi người là đầu sóng ngọn gió
Không còn đường lùi
Sau lưng thần chết không cười
Đưa ra đề thi sinh tử.


Trong thời khắc hỗn mang
Lấy pháp cách ly làm thượng sách
Nhưng cô vít kia đã biết cách
Niệm phật, tụng kinh và ăn chay.
                               9.3.2020




6- SOI TA ,CÔ VÍT NHỮNG CÙNG


Nhân cơ hội dịch bệnh
Ta mới được ở nhà
Lấy cô vít làm gương
Mà soi các vết nhọ.


Ừ, ta có nhọ thật
Mới nhìn ra mặt sau
Sắc xấu dần lộ rõ
Trước trong như không màu.


Không còn gì để đi 
Chân níu, tay bó lại
Cô vít lập đảng phái
Đòi lên nắm chính quyền.


Sợ dịch bệnh- sợ thiên
Sợ chính ta - sợ địa
Cô vít vốn là khách
Nay đòi làm chủ nhà.
                        9.3.2020




7- CŨ TA, CÔ VÍT MỚI ĐẦU


Đang đi, ta đứng lại
Thế là thành cách ly
Dù ta là F mấy
Hay chưa hề vu vi.


Tự dưng ho với sốt
Thế là thành bệnh nhân
Được đánh số thứ tự
Nổi tiếng xa, sợ gần.


Dịch bệnh luôn bất chợt
Như chợt nhận ra mình
Hai tuần, mà âm tính
Thế là thành bình minh.
                          9.3.2020




8- CÁCH LY CŨNG THỂ LÀ MÌNH


Bên kia là dấu hỏi
Bên này người lo thân
Hôm qua còn chung chân
Hôm nay đường chắn lối.
Ai lấy tù là nhà
Sẽ trở thành dấu hỏi.


Ta bắt đầu trôi nổi
Dù kiên định đảng, đoàn
Ta bắt đầu hoang mang
Trong an ninh tư tưởng.


Bốn hướng đều mặt tiền
Sao đường đi không có?
Bom nguyên tử cô vít
Nổ không hề nhâm nhi
                                  9.3.2020




9- NHƯ N
GƯỜI, CŨNG LẮM ĐI NGANG

Cô vít thì lặng im
Người dềnh lên như sóng
Góc khuất bị chênh chao
Thoảng vương mùi tang tóc.


Cô vít biết lan tỏa
Như người tỏa lòng tham
Có khác nhau cách hại
Nhưng không thua bạo tàn.


Đối đầu nhau sinh tử
Nếu xem là cuộc chơi
Ai  thắng sẽ tồn tại
Còn ai thua, đổi đời.
                      10.03.2020




10-VỚI NGƯỜI, CÔ VÍT NHƯ AI?


Người gọi nó về
Lại bảo rằng nó theo.


Người mời nó đi
Nhưng thiếu thành tâm nên khó tống.


Nó sinh ra từ đất
Để nó đi về trời
Ghé qua cõi người
Mới làm ra đổ nghiệp.


Nó sẽ đi hẳn
Nhưng bài học nó để lại vẫn còn
Bài học về thái độ sinh tồn
Không phải chỉ triệt tiêu cái ác.
                    10.03.2020




11. NHẮN NHƯ NHỦ VỚI LÒNG NGƯỜI.


Cô vít kia ơi
My không cướp của ai cái gì
Chỉ để lại những gì con người muốn.


My không làm ra tội
Tội do người sinh ra
My vốn là con ru ngủ
Vì mất ngủ của người
                           phong my lên ngôi.


My không biết phân biệt
Chỉ người khác nhau mới thấy my đa chiều
Riêng my có một chiều rất thiện:
- Đẩy cái xấu lên đến tận cùng để đổi thay .
                                      10.03.2020




12- HẬU CÔ VÍT PHÚNG ĐÔI LỜI  ĐỂ THÔI.

 Lời thứ nhất
Tuy không là cách ly
Thì vẫn là cô vít
Ta trở lại ngày thường
Không hề có cuống quýt.


Tay trong tay khó khăn
Chân so chân lệch lối
Ta như người nước ngoài tới
Lại như người đi quê hương mới
Tìm đường sinh nhai.


 Lời thứ hai
Ta thôi sợ hãi
Thôi bao ngần ngại
Nhưng chẳng còn gì là xuân.


Ta lại tập quen dần
Như đọc của trẻ con tái mù chữ.


Mong người hãy trở lại đây
Bảo ban như những tháng ngày có nhau
Chăm cây, cho đất mỡ màu
Rèn người, cho thế hệ sau khác mình.


Lời thứ ba
Nơi đã qua thì là hậu
Nơi sắp đến là tiền
Thương nơi đang diễn ra, gọi là điên
Mới hay làm người cũng chẳng báu.


 Lời thứ tư
Sau chiến tranh
Có là chiến tranh?
Hậu cô vít sẽ nói.


Sau dấu hỏi
Sẽ là những câu hỏi?
 Hậu cô vít sẽ có câu trả lời.


Sau đời người
Vẫn là đời người
Hậu cô vít sẽ chọn ra đời quỷ.


Ta chẳng làm gì
Vẫn bị nhiều tai tiếng
Ta có làm gì, ai biết
Hậu cô vít sẽ cân đong.


 Lời thứ năm
Ta học đi lùi về phía trước
Từ thời có cô vít
Nay đi lùi
Không biết có lùi không
Lòng đã nghi lòng
Nghi hai mặt kia có phải từ một mặt?


Không đi cũng phải luyện rèn
Tâm động đã bằng cô vít
Tâm tĩnh mà thiếu phân miêng
Sẽ khởi hành trình luôn tậm tịt.


 Lời cuối
Xin gác cả lên thiên đường
Người ghét thì trời thương.
                                      17.4.2020

Nguồn tin: Bùi Việt Mỹ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây