Nỗi buồn thời Covid-19

Thứ sáu - 03/04/2020 13:07
Thơ Nguyễn Văn Hoan
Nỗi buồn thời Covid-19
Covid-19 đến, người già bị cấm trại.
Mọi giao lưu bị cắt với bên ngoài.
Nuôi dưỡng tinh thần chỉ bằng mắt, bằng tai.
Biểu hiện vui buồn cũng toàn qua cửa sổ.

(Giặc Covid-19 tạo ra muôn đau khổ,
Cho từng người, từng đất nước đến toàn cầu.
Đối tượng nào cũng bị chúng khoét sâu,
Để trong nỗi đau chung, có một nỗi đau riêng biệt).

Bão Covid-19 ngoài kia đang gào thét
Mà trong nhà ta sao tĩnh lặng thế này,
Bao thầy thuốc đang vất vả đêm ngày,
Sao ta lại an nhàn thế nhỉ?

Nhà chức trách bạc đầu tìm phương kế,
Mà đầu ta trì trệ đến u minh.
Covid-19 tung hoành đe dọa đến tồn sinh,
Mà chân tay ta lại hầu như tê liệt.

Kìa Bộ đội phải màn trời chiếu đất,
Kìa nhà trường phải làm chỗ cách ly,
Ký túc xá sinh viên cũng phải dời đi,….
Mà ta vẫn trong nhà mình cố thủ.

Người tử vong, nhói lên, từng con số,
Mà mắt ta ráo hoảnh đến vô hồn,
Cả nhân loại trước hiểm họa sinh tồn,
Mà ta vẫn bình chân như vại.

Thiếu lực lượng để gò Covid-19 lại,
Mà sao ta trở thành người thừa;
Lại là người được chở che, ưu ái,
Khi mọi người phải chiến đấu giữa được, thua.

*

Thì cụ ơi! Tình thế này phải thế:
‘ Ta vì ta còn vì cả cộng đồng’,
Theo báo, đài cũng là cách tiến công,
Ta bất động, chiến đấu cùng Covid-19./.
                                                   30/3/2020

Nguồn tin: Bùi Việt Mỹ::

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây