Thơ Lê Đức Nghinh

Thứ năm - 27/08/2020 05:57
Thơ, Lời bình và Bài hát
Thơ Lê Đức Nghinh


Vũ Xuân Hoát: Bài thơ hay của Lê Đức Nghinh

 

CHỦ NHÂN CÁNH ĐỒNG

      Giữa cánh đồng, sau mùa gặt lúa , hiện lên một chủ nhân với dáng gầy gò, tạo thành bức tranh sinh động , đượm màu ký thác . Thảm tranh quê, không dễ mấy ai tự phác họa . Một bài tranh thơ , làm bằng cảm giác , ngấm trải chất tình bên trong mới đột nhiên cất giọng theo chủ nhân giữa cánh đồng làng. Ấy chính là Mẹ ta, mẹ sinh ra hạt thóc, nuôi con lớn nên người :

Mẹ đi mót cánh đồng đời

Nỗi niềm hạt rụng, hạt rời vẹn nguyên...

      Đồng đời quyện hạt rụng, rời... Mẹ là hiện thân , hóa phận làng. Biết bao nỗi vất vả , nghèo khó in hằn vào sức chịu đựng, để giữ vẹn nguyên chất người đồng chiêm , chuyển tiếp dòng thời gian. Trước cảnh mùa màng , điểm nhấn tượng hình, thơ nghiêng xuống , chớp ánh... những rung động chỉ có ở người con hiếu thảo của mẹ sinh mới nghe, thấy , thấu mà ngộ được :

Tay gầy giũ rối đồng chiêm

 Đêm đêm đèn rạng thắp lên giấc vàng..

     Và , trong giấc mơ thắp ngọn lửa chín nồng tâm thức . Mẹ , dường như gom cả muôn nhẽ đời , đôi chân cắm thửa bùn, hai bàn tay khô nẻ bấm từng đốt vì con . Qua lăng kính biến ảo , tình lục bát thấm đậm vị dân dã ,giàu ý nghĩa tâm trạng , gợi mở, linh nghiệm :

Mẹ gom khắp cánh đồng làng

Con mơ mẹ quẩy trăng vàng về sân

... Quẩy trăng vàng, một hình ảnh được quan sát dưới góc nhìn thật thi vị những bông lúa ánh lên dưới trăng như những hạt vàng đủ nói lên sự nhọc nhằn một nắng hai sương của mẹ.

   Giấc mơ thật giản dị , thả bóng xuống cánh đồng thơ .Mẹ cùng con, hai khoảnh khắc gom lại niềm khát tưởng, sẻ chia...    Thơ muốn gieo xanh quanh kiếp con người . Người chủ nhân trên cánh đồng đời: "Mẹ tôi gom giữa kiếp người nuôi con"

 

Lê Đức Nghinh

THẦM THÌ NHỚ
 
Lần tìm trong nỗi nhớ
Mải nghĩ về em thôi
Nơi từ con phố nhỏ
Cồn cào ngày chưa vơi.
 
Nỗi nhớ chẳng thành tên
Gió buồn không muốn hát
Theo một khúc du ca
Vẫn chưa thôi "dào dạt".
 
Biết còn phải xa em
Heo may buồn buốt giá
Nhớ lặng lẽ âm thầm...
Tái tê xuân... rất lạ...
 
Chắc đêm nay thao thức
Nhớ về day dứt thêm
Yêu thương ơi? rạo rực
Ủ hồng lên môi mềm.
 
Chờ qua cơn giông tố
Lại...
Thầm thì...
Bình yên.
 
 
Vào mùa vu lan mẹ đã xa rồi càng thấy nhớ da diết.
Những ai còn mẹ thật là hạnh phúc. Trân trọng mẹ đã ra đi
và những mẹ đang hiện hữu bên cõi đời này nhé các bạn....!
 
 
NHỚ MẸ
 
Mấy mùa vu lan con vắng mẹ
Người về bên ấy Phật từ bi
Khói hương nghi ngút tìm muôn nẻo
Chỉ cho con đâu?.. lối mẹ về.
 
Lại một mùa xa con không kịp
Đêm nằm chắp lại chuyện ngày xưa
Thấy mẹ mồ hôi loang áo ướt
Chân trần, nón rách lội dưới mưa.
 
Bóng mẹ xanh gầy bên cửa sổ
Đêm đông con ngóng... chỉ gió lùa
Lưng bát cháo hoa nhường em đói
Còn nghẹn lòng con đến bây giờ!...
 
Mái tranh xơ xác đã lâu rồi
Còn là kỷ niệm... giữ buồn, vui
Mỗi bước mẹ dìu con chập chững
Bưng bát cơm quê nhớ!.. ngậm ngùi...
 
Đếm mùa vu lan thêm lặng lẽ
Chỉ đốm hương còng dáng mẹ tôi!...
Dưới mái nhà xưa thêm quạnh quẽ
Thu về nặng trĩu lá buồn rơi!...
 
 
NỖI NIỀM THU
 
 
Thu về khắp nẻo rối bời
Heo may từng đợt, vàng rơi kín chiều
Mưa dầm hóa kiếp rong rêu
Còn ta, ta cứ đánh liều mà xanh.
 
Mặc mưa, mặc gió, tự lành
Bùa mê huyễn hoặc ru mình … lạ chưa
Nhen thêm ít nắng quá mùa
Cho trời ấm buổi gió lùa ngày đông.
 
Đã say như kẻ nhập đồng
Bỗng dưng lại nổi sóng lòng... Đòi yêu...
 
Hồn thơ ngơ ngác cuối chiều
Muộn màng nắng đổ bao điều vu vơ.
 
Ươm vàng óng cả trời thu
Mà sinh nông nổi, ngồi ru bóng... mình
Nỗi niềm...
Ai hiểu...
Lặng thinh...
Kìa em! sao nỡ... buộc mình vào thu?...
 
                           Tranh: (cổng làng của Phan Quang Phúc)
 
 
DƯỚI MƯA
 
Cuối thu mưa khóc hờn như thể
Ghen họa my hay với em tôi?..
Anh đi dưới trời không nón mũ
Từng dòng mát lạnh chảy lên môi.
 
Đèn đường đổ xuống luênh loang bóng
Giá như em đến... ướt cùng anh
Ngắm lá mùa này rơi cũng lạ
Bay quanh ta!.. đang muốn tự tình.
 
Được dắt tay em qua phố nhỉ
Mưa nhòa trong tiếng gọi xôn xao
Mỗi hạt vương vào ta bối rối
Run trong nhau biết tự lúc nào.
 
Anh đã quen những mùa gió lớn
Dấu chân in khắp nẻo phong trần
Ước được bên em …
 
Chiều lẻ bóng
Một mình mơ mộng... một mình Xuân...
 
 
MÙA CŨ.....
 
Chỉ ngại, em đi không nhìn lại
Ta tìm kết nối sợi mong manh
Trăng lạnh phủ thêm nền rêu cũ
Phong hóa tình xưa chẳng kịp lành.
 
Mắt hiền lỡ ướt, buồn ngơ ngác
Từng giọt sầu vương lặn vào trong
Thấm nỗi mơ hồ tìm quá khứ
Đèn khuya lạc lối mãi đi vòng.
 
Anh vớt ánh nhìn lên le lói
Bày cả lòng mình với thơ thôi
Lưu luyến bên người soi vết cũ
Tàn đêm mê sảng giấc qua rồi.
 
Từ buổi mơ, về ôm gối nhớ
Nức nở mùi hương chạm mắt ai...
Ép giấc cuồng si chừng nghẹt thở
Thu buồn gió nổi sợ trăng phai...
 
 
 
MẮT EM
 
Mắt em... dịu chiều nắng
Ánh lên trong ngày vàng
Hoa sữa quen lối cũ
Dắt díu mùa đa mang.
 
Hồ êm chưa lặng sóng
Vỗ về đâu ngọt ngào
Bóng nước tràn thơ mộng
Trăng trẫm mình trên cao.
 
Thầm thì miền cổ tích
Dấu lời thương ở đâu
Nhẹ nhàng từng hơi thở
Trốn tìm đêm chiêm bao.
 
Mỗi khắc anh chờ đợi
Giăng trong, mơ ngày nào
Mắt em dìm ngạt nước
Cả bầu trời đầy sao...
 
 
EM KHÔNG BIẾT
(về giấc mơ)
 
Biết là em chẳng thấy                                               
Ngủ vùi trong giấc thôi
Cảm xúc dâng rất chật
Chở đầy sông thơ bồi.
 
Oằn mình ôm lấy bóng
Bồng bềnh lên sóng trôi
Ước gì em hiện hữu
Cùng giấc tiên bồi hồi .
 
Ngại sông thơ đang khát
Chảy nghiêng dòng bên em
Phù sa đem bồi đắp
Dịu đi bao ưu phiền.
 
Giấc mơ anh rất thật
Dám oán gì em đâu
Trở mình mong manh quá
Sợ thức rồi xa nhau.
 
Ôi giâc mơ!.. kỳ diệu
Sóng sánh đầy ánh trăng
Giá như em biết được
Ta bơi trong cung hằng...
 
LỐI THU
 
Chạm về lối mới - thu chưa...
Ngấm thêm về giấc mơ trưa lạ kỳ
Ngoài vườn tiếng lá thiên di
Sương khuya thức giấc thầm thì ai?... quen...
 
Chiều về lối nhớ gọi tên
Trăng khuya rười rượi ngủ bên lề đường
Nghe đêm - lá vỡ vô thường
Heo may chia nửa vui, buồn sang tôi...
 
Tìm thu trong tiếng lá rơi...
Hồ xanh trong ánh mắt người ta mong
Chiều rồi còn.... nhớ hay không?
Xạc xào tiếng gió thêm trông cạn ngày
 
Em về trở ngược heo may
Thơ - anh chạm lối thu này chưa em?...
 
 
 
THĂM LẠI HANG TÁM CÔ
 
Kính hương hồn các anh chị liệt sỹ ở hang tám cô
 
Đường mòn cũ còn nghiêng chiều mưa đổ
Về nơi đây xin hãy nói nhẹ nhàng
Lặng lẽ nhìn hoa chuối rừng đang trổ*
Lớp lớp sương mù xuống núi lang thang...
 
Đánh thức giấc, Động Thiên Đường đang ngủ
Hang Tám Cô như ríu rít tiếng người**
Tìm ánh mắt lạc nhau trong thạch nhũ
Giữa biển đời neo dấu tuổi hai mươi.
 
Đêm đứng trước cửa hang hun hút gió
Bước chân run bên bóng núi mơ màng
Lòng đá cất những trang đời rất trẻ
Giữ mãi lời ca “ Cô gái mở đường”.
 
Vọng về đây từng câu hò Sông Mã
Nhớ tiếng cười thương dọc dải Trường Sơn
Nghe gió nổi giữ hương đêm lã chã
Mỗi hy sinh cho đất nước trường tồn.

 

**Hang 8 cô tên chính thức là “ Hang 8 thanh niên xung phong). Là di tích lịch sử quốc gia, thuộc xã Tân Trạch, Bố Trạch Quảng Bình

Ngày 14/11/1972 bom Mỹ đánh sập cửa hang lấp 8 người trong hang ( 4 nam và 4 nữ ). Nghe tiếng kêu cứu lúc đó đại đội TNXP đã dùng xe xích để kéo tảng đá lấp cử hang nhưng ko được. Sau những ngày tiếp cháo qua ống dẫn đến ngày thứ 9 ko còn thấy động tĩnh gì. Biết các anh chị đã hy sinh. 24 năm sau tỉnh Quảng Bình đã khai quật đưa 8 hài cốt về an táng tại quê nhà Hoàng Hoá Thanh Hoá.

* Trước cửa hang có một cây chuối rừng. Kỳ lạ là nhiều năm nay cứ đến ngày các anh chị hy sinh thì mọc ra đúng 8 nải chuối như nhắc nhở người đang sống đừng quên.

     
                                                                                                                                                         27/7/2020

ĐẤT QUÊ
 
Quê nghèo có mẹ cưu mang
Lấm lem bùn đất, hèn sang nhọc nhằn
Chỉ mơ lành áo, no ăn
Đất vàng cứ trổ giữa ngằn ngặt thơm
Đêm hè, chín ứa trăng non
Mẹ cùng đất thức, ru con giấc nồng
Mẹ không má phấn, son hồng
Đêm về, bên mẹ hương đồng còn vương
Sáng gội gió, chiều dầm sương
Vết chân mẹ lội trên đường còn nguyên
Dấu quê in bóng mẹ hiền
Nắng mưa phai tóc, đất phèn quấn chân
Mẹ ko có áo tứ thân
Quần thâm, áo gụ, mấy lần vá vai
Cho con được trọn hình hài
Lời mẹ ru, vượt ra ngoài tháng năm
Đất quê nâng giấc mẹ nằm
Mưa nhoè nước mắt, âm thầm gió khan
Khói nhang vương vấn tro tàn
Đất quê ôm mẹ, hương ngan ngát đồng...
 

 

 

Nguồn tin: , bài: NHN::

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây