Truyện ngắn của Vũ Thị Kim Liên

Thứ bảy - 29/08/2020 05:49
Truyện ngắn của Vũ Thị Kim Liên

 

HẠNH  PHÚC MUỘN
Truyện ngắn

  

    Chuyến xe đường trường liên tỉnh Bắc - Nam oằn mình hực lên xì khói phía gầm xe rồi tắt máy bên vệ đường có dải cát chạy dài không một bóng cây.

Nhiều tiếng hỏi nhau lao xao, đây là đâu? Nghỉ ở đây nắng và cát thôi đi đi thôi bác tài ơi.

Xuống xe cho khoan khoái sau một chặng đường dài. Tôi ngồi bên vệ đường lấy trong ba lô gói thuốc lá cuộn rút một điếu châm lửa hút...

- Chào anh, cho tôi xin một hơi , thèm thuốc quá nhưng không kịp mua khi lên xe.

Tôi quay lại giật mình nhận ra người đàn ông vừa xin hút thuốc

- Ô kìa Trung? Ông đi vào Nam có việc gì? Vợ con không đi cùng sao?

Người đàn ông đối diện ngỡ ngàng nhìn tôi giây lát như đang hồi tưởng lại một thời xa xưa rồi chồm đến ôm hai vai tôi lắc mà reo lên :

- Ôi Trà , đại đội trưởng Trà phải không !?

Chúng tôi ôm nhau mừng rỡ sau gần mười năm giải phóng mới gặp lại.

Tôi ngắm nhìn ông bạn tóc lốm đốm bạc, khuôn mặt khắc khổ sạm đen với hàm răng ám khói thuốc... duy chỉ đôi mắt là vẫn sáng rực đầy sức sống là đặc điểm để người đối diện khó quên.

Tôi cùng đại đội với Trung từ năm mậu thân năm một nghìn chín trăm sáu mươi tám. Sau khi giải phóng thì mỗi người đi mỗi ngả không gặp lại nhau. Nay cùng trên chuyến xe Bắc Nam với cuộc tương phùng hội ngộ bất ngờ này.

Xe tiếp tục lăn bánh , chúng tôi đổi giường cho hành khách khác để được cùng bên nhau tâm sự nhắc lại chuyện xưa và nay. Biết Trung, sau giải phóng phục viên về quê đã lấy một cô du kích xã Lai Vu Kim Thành Hải Dương và có hai con một trai một gái. Nay anh vào trong nam là tìm và đón người chị họ bên vợ bị thất lạc từ khi sáu tuổi. Tính đến nay cô ấy cũng sấp sỉ bốn mươi tuổi rồi. Mới có manh mối của người làng làm ăn trong sài gòn cho biết. Nên vào đón về đoàn tụ với gia đình.

Chuyện trò hồi lâu Trung hỏi ?

- Còn ông vợ con thế nào? Vào Nam có việc gì? Các cụ còn hay mất? Cụ có khỏe không?

- Tôi chưa lấy vợ , cha mẹ tôi mất từ khi tôi trong quân đội. Tôi vào Nam tìm đứa cháu con anh trai tôi. Giờ nó đang làm công nhân ở Quận 9. Nghe đâu nó bị bạn cùng phòng tàng trữ thuốc lắc. Công an ập vào khám xét phòng trọ của nó tìm được vật chứng lên cũng bị bắt tạm giam. Tôi vào dự phiên tòa xử vụ án đó vào tuần tới. Buồn quá ông ạ.

- Thế à? Chỉ sợ cháu tham gia thì tù tội không tránh khỏi. Nhưng nó chỉ cùng phòng không dính líu thì họ sẽ trả tự do thôi ông ạ.

- Tôi cũng chưa biết thế nào. Xin vào thăm cháu đã. Mọi việc tính sau.

- Này tôi cứ nghĩ mãi sao ông chưa lấy vợ là thế nào? Ngày xưa trong đại đội ta thì ông đẹp trai sát gái nhất đấy...

Thấy Trung đùa nhắc lại thủa xưa làm tôi bỗng nhớ lại cái ngày bẻ gẫy sừng trâu ấy.

Năm 1968 tôi xung phong lên đường tòng quân vào chiến dịch Mậu Thân lúc đó mới mười bảy tuổi . Gần mười năm gắn bó với quân đội trong chiến trường đã hưởng trọn niềm vui chiến thắng giải phóng dân tộc. Tuy rằng gần tứ tuần rồi mà tôi chưa lấy vợ.. . Thực ra cha mẹ mất sớm. Nhà có ba anh em , anh cả và cô em gái út đã yên bề gia thất. Khi xuất ngũ về làng với sổ thương binh loại 2 ( ngày bị thương mất một phần bộ phận sinh dục) vì thế tôi mặc cảm không dám nghĩ đến chuyện lấy vợ sinh con nữa.

Tác giả Vũ Thị Kim Liên

Gần đây công nghệ khoa học phát triển với máy móc, thiết bị hiện đại. Tôi vào là có hai việc , tìm cháu con anh trai xem sự việc của cháu cụ thể để có hướng giải quyết. Việc thứ hai là vào viện Từ Dũ kiểm tra xem có khôi phục lại bộ phận sinh dục khi bị thương tổn ở cuộc chiến tranh khốc liệt xưa được không...

Xe giường nằm cũng bất tiện vì không ngồi được chỉ nhỏm lên tí cho đỡ mỏi rồi lại nằm xuống. Bên cạnh ông bạn đã gáy pho pho ...

Kí ức xa xưa lại hiện về như mới đây thôi, tôi lại ám ảnh nhớ lại hôm bị thương!

Khoảng gần bảy năm trước sau khi tôi phục viên về làng làm cán bộ xã. Anh chị tôi cùng bà con thôn xóm cũng dắt mối cho vài đám tôi đều chối từ không tiện nói ra hoàn cảnh của mình! Cho đến khi đi dự lễ tôn vinh đảng viên, hội cựu chiến binh hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trên Thành Phố. Thì mọi người vun vén cho tôi với cô Hoa, Hoa ở xã khác, cũng là lính trường Sơn năm xưa. Kém tôi sáu tuổi, người mảnh dẻ, nước da tai tái do di chứng của các trận sốt rét rừng để lại. Mái tóc dài tết thành đuôi sam hai bên trông cô trẻ hơn tuổi. Ánh mắt đằm thắm, ấm áp giọng nói nhẹ nhàng, dễ nghe.

Chúng tôi cũng đã gặp nhau vài lần . Cô ấy không ngần ngại khi chỉ có hai người:

- Anh à ta là lính cả mà, không phải e ngại, anh có thích chúng ta góp gạo thổi cơm chung không?

Không để tôi lên tiếng trả lời cô ấy nói luôn:

- Nếu anh không chê em thì chúng ta báo cáo tổ chức hai xã làm đám cưới nhé?

Em sợ một vài năm nữa trứng lép không sinh nở được thì có tội với tổ tiên lắm.

Nghe cô ấy nói bỗng thấy sống mũi cay cay, tôi thở dốc nói vội

- Cảm ơn em, anh rất buồn vì không thể làm được điều em mong muốn. Em hãy tìm người bạn đời hợp và giúp em hoàn thành sứ mệnh được làm vợ, làm mẹ. Còn anh không thể làm được gì cho em đâu.

Chào em , chúc em hạnh phúc...

Sau câu nói tuyệt tình với Hoa tôi bỏ đi nhanh như chạy bởi không muốn cho Hoa nhìn thấy những giọt nước mắt tuyệt vọng của tôi. Nếu cứ dây dưa thì mãi chỉ là vật cản cho Hoa khi tôi không có chức năng làm chồng được nữa.

Nỗi đau của người lính trở về sau chiến tranh là nỗi đau thể xác và tinh thần không gì bù đắp được...

Vậy là hai tháng sau Hoa đi lấy chồng tận Hà giang sau chuyến du lịch cô ấy may mắn tìm được bến đỗ cho mình. Đến nay bảy năm Hoa đã có hai con rồi, không sợ lỡ thì hết tuổi sinh nở. Đang mải nghĩ miên man về những người con gái đã hi sinh cả tuổi xuân, xuất ngũ về quê lỡ thì họ ở cùng nhau tạo thành thôn xóm không chồng thật đau thương!

Anh trai tôi biết chuyện khó nói đã nhiều lần khuyên cố gắng đi thử vận may xem có bác sỹ giỏi máy móc thiết bị hiện đại sẽ phẫu thuật cấy ghép. Nếu không được thì mới phải chấp nhận. Lần này anh cả róng riết dúi vào ba lô cho tôi bọc tiền cả trăm triệu do anh chị bán ruộng đất đi để lo cho tôi đi phẫu thuật.

Vừa buồn vừa lo thế mà ngủ lúc nào không biết! Chìm vào giấc ngủ ... trong mơ tôi thấy gặp lại cha mẹ như lúc còn sống . Mẹ ôm lấy tôi khóc và thều thào nói : con ơi cố lên cha mẹ luôn bên con tổ tiên luôn phù hộ cho con bình phục để cho dòng họ Lê ta con đàn cháu đống đời nối đời con trai của mẹ nhé... nói rồi cha mẹ bay lên mây để tôi gào gọi thảm thiết vì chưa kịp xin lỗi cha mẹ khi vĩnh biệt thế gian này đã thiếu tôi không về chịu tang được khi tôi đang ở chiến trường.

- Trà , Trà ơi , sao vậy...

Tôi choàng tỉnh vì nghe Trung gọi.

- Ông mơ gì mà gọi mẹ to thế...

- Ồ không có gì mơ thấy mẹ như ngày mẹ còn sống đang nói chuyện.

-Ông ngủ tiếp đi , Mới 4h còn sớm. Trung bật đèn pin xem giờ rồi nằm xuống ngủ tiếp.

Trong tôi ngổn ngang bao suy nghĩ, rồi lại chìm vào giấc ngủ .

Đến nơi rồi, ai có hành lý trong cốp xe thi chờ lấy nhé không quên. Phụ xe nhắc nhở hành khách.

Tôi chỉ có ba lô con cóc thời chiến, nhẹ nhàng bước xuống bến xe cùng Trung.

- Cùng tuyến đường lên tắc xi đi cùng tôi? Tránh lãng phí đi hai xe. Trung sốt sắng hỏi. Tôi trả lời

- Ông cứ đi đi, tôi vào bệnh viện Từ Dũ đã.

Tôi cũng vào đó, lên xe đi hai ta cùng đến một địa điểm.

Tôi ái ngại , nhưng rồi cũng leo lên xe.

- Ông vào khám bệnh hay thăm ai? Tôi vào đó thăm cô em họ làm ở đấy rồi mới đi.

Vài ba câu chuyện xe đã đến nơi. Tôi móc ví lấy tiền trả tắc xi, nhưng Trung gạt đi vừa nói vừa đưa tiền cho lái xe

- Ông cất tiền đi, anh em mình có duyên mới gặp lại đấy, đừng khách sáo thế.

Chúng tôi xuống xe, Trung đi về phòng nhân viên. Tôi vội vàng vào nơi khám bệnh theo yêu cầu. May mà buổi chiều vãn người khám.

Tôi nhanh chóng làm thủ tục và được cô y tá hướng dẫn tận tình.

Đối diện với tôi là một bác sĩ nữ kém tôi chừng chục tuổi, tôi định đi ra vì tưởng nhầm phòng...

Bỗng nghe giọng trầm ấm cất lên

- Xin mời bệnh nhân Lê Thanh Trà vào khám và làm thủ tục nhập viện.

Tôi chần chừ ái ngại không muốn bác sĩ nữ khám.

Cô y tá vui vẻ nói,

Mời anh vào kê khai, tí nữa có giáo sư Trần trực tiếp khám kiểm tra cho anh đừng ngại.

Gần tứ tuần rồi tôi vẫn ái ngại thậm chí còn xấu hổ nữa. Nhưng thái độ ân cần của y bác sỹ ở đây làm tôi bớt mặc cảm hơn. Kê khai theo hướng dẫn. Cô bác sĩ xem tờ kê của tôi rồi viết một loạt giấy xét nghiệm, hướng dẫn qua phòng chụp x quang rồi bảo cô y tá đưa tôi đi cho nhanh.

Tôi đang phân vân là sao chưa khám gì mà bác sĩ đã biết rõ tôi cần làm xét nghiệm gì, thì cô bác sĩ lên tiếng

- Nếu anh không ngại thì tôi sẽ khám cho anh để để có phác đồ điều trị. Giáo sư bận cuộc họp đột xuất vì thế ...

Cô bác sĩ chưa nói hết câu đã ngừng vì vị giáo sư đáng kính đã bước vào phòng.

- Chào đồng chí , tôi có họp đột xuất về việc chuẩn bị đón bệnh nhân thương binh ngoài Bắc giới thiệu vào.

Giáo sư ra hiệu cho tôi vào phòng trong thăm khám.

Qua sờ nắn , thăm khám giáo sư vui vẻ trả lời:

-Các bộ phận bên trong còn tốt , đồng chí nhập viện để chúng tôi phẫu thuật lắp ghép dương vật phù hợp nhất cho đồng chí. Sao tìm về y học chậm thế? Giải phóng gần chục năm rồi đồng chí không đi khám mà chữa để lấy lại quyền làm chồng làm cha ư,?

Tôi chộp vội tay giáo sư hỏi trong nghẹn ngào khó tả:

- Tôi vẫn có thể làm chồng làm cha được sao ạ?

Giáo sư tươi cười :

-Đúng , đồng chí yên tâm, sau phẫu thuật mười ngày vết khâu ngoài da lành. Sau một tháng trở ra sinh hoạt bình thường.

- Dạ, tôi có ngày vui đó sao? Giáo sư? Vâng, tôi tuân theo mọi hướng dẫn.

Giáo sư trao đổi vắn tắt vơi bác sĩ nữ về bệnh của tôi.

Cô bác sĩ trẻ liếc nhìn tôi rồi nói với y tá

- Em đưa bệnh nhân vào phòng nội trú bố trí giường và làm các thủ tục để nhận ưu đãi của viện nhé.

Quay sang tôi cô ấy nói

- Đồng chí đừng ngai, giờ về phòng nghỉ ngơi nhé. Tôi bổ xung thuốc cho đồng chí luôn buổi tối nay. Mai làm tiếp các xét nghiệm sau đó sẽ làm phẫu thuật cấy ghép dương vật.

Tôi gật đầu tuân theo mọi chỉ dẫn tại bệnh viện.

Theo cô y tá vào dãy bệnh nhân chờ mổ .

Tôi thay mặc quần áo viện theo qui định.

Mọi việc tiến triển thuận lợi . Trước ngày mổ tôi xin phép bệnh viện cho đi thăm đứa cháu con anh trai ...

May mắn tôi kịp gặp phiên tòa xét xử vụ thuốc lắc mà đứa bạn cùng phòng trọ cất giấu khi đi sinh nhật bạn về. Cháu tôi được tòa trả lại tự do khi cháu không dính níu vụ này công an chỉ bắt tạm giam đã điều tra rõ.

Sau khi đưa cháu trở lại cơ quan làm việc và thay đổi chỗ ở mới cho cháu. Tôi quay về viện ngay để hôm sau phẫu thuật.

Ca phẫu thuật thành công mỹ mãn, tôi được bệnh viện tận tình chăm sóc.

Một tuần sau thì cắt chỉ, được bác sỹ chỉ dẫn từ khâu ăn uống, khâu vệ sinh ...

Sau hai tuần đã được rút ống hút dịch và ống đái...

Lần đầu tiên cầm vào của mình sau gần mười năm không có nó... tôi sung sướng thấy nó động đậy theo cảm xúc và giúp tôi đã xả nước được như xưa thì mắt tôi lại rưng rưng lệ.

Cảm phục đội ngũ giáo sư bác sĩ Việt Nam ta quá.

Nằm viện một tháng khi ổn định được giáo sư thăm khám rồi cho ra viện. Tôi ngỏ ý muốn ủng hộ một phần nhỏ món tiền mà anh chị đã bán đất cho tôi vào chữa trị. Nhưng các y bác sĩ đều từ chối và chúc mừng tôi dành số tiền đó về lo cưới vợ.

- Chúc mừng đồng chí, mọi việc thuận lợi . Chỉ cần đừng bắt " cậu bé " làm việc quá tải, tránh làm gẫy là tuyệt vời. Tốt nhất chỉ dùng theo kiểu truyền thống nhé.

Tôi vui vẻ tiếp thu mọi ý kiến lời khuyên của vị giáo sư già căn dặn. Gọi điện về nhà thông báo cho anh chị tin vui là tôi có thể lấy vợ...

Trải qua bao năm thăng trầm của đời người, tôi lại trở về hình tượng của người đàn ông thực thụ. Mấy tháng sau tôi đã kết hôn cùng cô giáo làng bên mà chị dâu tôi đã tìm và nhờ người mai mối. Nay tôi đã có hai đứacon gái xinh đẹp . Cháu lớn mười lăm tuổi cháu bé mười hai tuổi.Tôi rất hạnh phúc mỗi khi nhớ lại ngày đầu làm chuyện ấy ...

Vâng, đêm tân hôn, tôi rất mặc cảm vì nghĩ " đồ giả" sẽ làm nửa kia của mình mất đi cảm hứng và hụt hẫng...

- Hôm ấy nghe vợ gọi anh đi tắm đi, nước em pha rồi ạ.

Nghe giọng nói dịu dàng của vợ tôi bối rối gật đầu. Ngồi đối diện với Huệ - vợ tôi,tôi đã ấp úng nói thật cho nàng biết tôi đang dùng dương vật mới được cấy ghép, dương vật thật đã bị mảnh bom B52 phạt mất rồi... không biết có mang lại xúc cảm và hưng phấn cho vợ được không...

- Đừng lo anh ạ, để em giúp anh nhé!

Sau đêm tân hôn mặn nồng đó, chính vợ tôi đã làm tan biến mặc cảm ấy... nàng đã khơi dậy sự khát khao trong tôi, nàng chủ động làm mọi cách để tôi quên đi cái mặc cảm của người lính trường sơn năm xưa mang trong mình nỗi mất mát! Nhất là nỗi đau về tinh thần.

Sau cưới một năm chúng tôi sinh con đầu lòng đặt tên con là Lê Hoài Thơm, sau ba năm sinh tiếp con gái nhỏ đặt tên là Lê Hạnh Phúc

Vì : ThanhTrà (tên tôi)+ Minh Huệ ( tên vợ)+ Hoài Thơm + Hạnh Phúc! Trà Huệ Thơm Hạnh Phúc mà...

Ngôi nhà vuông hai tầng đầy ắp tiếng cười và không ai biết thương binh như tôi trải qua cuộc chiến tranh ! Tiếp tục chiến đấu với mặc cảm bản thân để giành cho mình hạnh phúc , vâng hạnh phúc đã mỉm cười với tôi, tôi đã tìm được tương lai, tình yêu mà tạo hóa đã bạn tặng. Cảm ơn các chiến sĩ áo trắng đã cứu cánh cho tôi thực hiện vai trò làm chồng làm cha để hòa nhập cộng đồng. Cảm ơn Vợ đã cho tôi thụ hưởng khoảnh khắc vượt lên chính mình để đón nhận yêu thương! Ôm hai thiên thần bé nhỏ vào lòng , tôi càng thêm yêu cuộc sống và cũng cảm ơn đời đã cho ước mơ thành hiện thực - Tình Muộn, hạnh phúc đến muộn nhưng chắc chắn trọn vẹn.

 

                                                                                              Đêm Hè 2015. VTKL


   ĐÊM ĐỊNH MỆNH
    Truyện ngắn

    Đúng như tôi dự đoán, Vạng đã phải tự mình về quê trình bày với cha mẹ cùng anh em họ hàng về sự việc đã xảy ra với Huệ, sau đó cả gia đình gồm bảy người cùng đi ra mỏ xin cơ quan giúp đỡ vì nghe tin Huệ đã thẳng thắn khước từ về làm vợ Vạng. Cha mẹ Vạng nghe tin vậy thì nóng mặt, bắt Vạng xin lỗi, hứa hẹn phải đối xử tốt với cô con dâu tương lai của họ, không sẽ từ Vạng. Thế là Vạng ta bắt buộc phải vào bước chân vào công cuộc chinh phục tình yêu nơi Huệ, để được Huệ chấp nhận đồng ý đi đăng ký kết hôn và tổ chức cưới, thật ngoạn mục!.. Sau cưới ít ngày thì Huệ lâm bồn sinh con gái. Từ một thanh niên nổi tiếng đào hoa chuyên đi chim các cô gái trẻ, sau khi cưới Huệ, tính ong bướm trăng hoa của Vạng có giảm đi hay theo thời gian sẽ ngày một nặng thêm, nếu nặng thêm thì đời Huệ sẽ khổ, những gì tôi đã làm giúp cho đôi lứa Huệ Vạng này sẽ trở thành nỗi ám ảnh suốt đời!...

Huệ dắt con sang bên nhà tôi vào một ngày áp Tết để thông báo cho tôi tin vui rằng bên tổ chức mỏ đã cho Vạng và Huệ chuyển về đơn vị mới, tạo điều kiện cho gia đình trẻ cơ hội gây dựng cuộc sống gần gũi bên nhau. Tôi vui vẻ chúc mừng gia đình họ, lại nhớ lại cái đêm định mệnh khi tất tả chạy khắp bờ suối gào gọi tìm cô Huệ ngây thơ, cả tin đến độ liều lĩnh, nếu không có tôi đi tìm, chắc Huệ dám quên cả tính mạng của mình trong đêm đó.
                                                            
  Vừa xuống xe ô tô, tôi khệ nệ bê bao tải tiền xuống.

- Để tôi khiêng giúp cho cô? Người lái xe nói.

- Dạ, em bê vào phòng quỹ được. Cảm ơn anh nhé! Anh về đi kẻo chị mong. Hôm nay muộn quá. Em phải gọi bảo vệ và lãnh đạo trực vào niêm phong két tiền.

- Cô cẩn thận thế là đúng.

Lái xe về trước, tôi thận trọng khóa trái cửa phòng quỹ, mở két cất tiền vào két của mỏ. Chật cứng két với số tiền lương và tiền tết cho công nhân.

Tôi mệt mỏi khóa phòng quỹ, rồi đi lên văn phòng tìm sếp và bảo vệ trực.

- May quá, chú và anh hôm nay trực ạ? Đến niêm phong phòng tiền giúp cháu với.

- Vào đây cháu, chú đóng dấu niêm phong và ký vào đã.

Nhìn ông phó giám đốc thân hình gầy gò khắc khổ với đôi mắt thâm quầng do phải đảm đương nhiều công việc của mỏ dịp Tết, lại thêm chuyến về lo hậu sự cho mẹ đẻ mới mất ở quê, vừa đặt chân lại cơ quan là trực luôn. Tôi cùng Phó giám đốc và bảo vệ trở lại phòng tài vụ.

Theo nguyên tắc, tôi mở két cho lãnh đạo cùng bảo vệ xác nhận hiện vật bên trong và dán niêm phong két, dán niêm phong khóa phòng tài vụ, rồi lập biên bản và ký xác nhận. Xong hết các việc tôi mới về khu nhà tập thể dành riêng cho cán bộ công nhân viên phòng ban ỏ dãy nhà gần khu bếp nấu của ngành đời sống mỏ!

- Con chào bố, hôm nay phải chờ xe của mỏ đến chở tiền về quỹ, con về muộn so với mọi ngày hơn một tiếng. Bố chịu đói một hôm nhé.

Tôi vừa nói với cha chồng vừa đón cậu con trai đang khát sữa thấy mẹ về khóc ré theo mẹ.

- Không đói con à trưa nay có cô nhà bếp mang suất ăn cho bố. Vừa nãy cô ấy qua lấy đồ đựng cơm buổi trưa, biết con chưa về lại bưng hai chậu cơm canh và bát thức ăn, tất cả còn nóng hổi kìa không phải nấu nữa con à.

Nghe cha chồng nói thế tôi mới nhìn ra bàn ăn. Tôi nói:

- Vâng bố ăn trước đi, con cho cháu bú rồi ra ăn sau ạ. Chồng con phải làm xuất khẩu, ăn trên vỉa, hôm nay về muộn ạ.

Miệng nói tay bế con vào phòng của vợ chồng tôi, cho con trai bú, nó khát sữa suốt ngày nay vì tôi phải chờ duyệt tiền. Thương con quá thôi. Những năm thập niên đó thì cơ quan dùng chậu nhôm, bát i nốc phát cơm canh cho công nhân mà. Lúc đó còn bao cấp không có đa dạng sữa như bây giờ. Duy nhất có sữa ông Thọ.

Đêm về, con trai tôi ngủ yên trong phòng. Ngoài phòng khách vẫn thấy cha chồng thức đợi cửa con trai.

- Bố ơi đi ngủ đi. Chồng con làm xuất khẩu xong mới theo xe về, chắc là muộn lắm, để con chờ cửa cho.

Bê chậu quần áo của cả nhà ra con suối sau khu tập thể vào ban đêm tôi thấy sợ nhưng vẫn phải làm thôi.

Đêm về, sương sa làm nước lạnh buốt tay, tôi vò nhanh, giặt vội để về vì sợ con trai tỉnh giấc không thấy mẹ đâu...

Vừa vắt kiệt nước tấm chăn của con tôi bỗng nghe tiếng khóc của ai đó vọng lại... Hoảng hồn, nhìn ngó xung quanh với nỗi sợ sệt đang xâm chiếm dần trong đầu, tôi cố trấn tĩnh lắng nghe cho rõ hơn… ai khóc nhỉ? Vì sao họ lại ra nơi vắng vẻ trong đêm mà khóc? Rợn hết cả người, chẳng kịp nghĩ thêm gì nữa, tôi bê chậu quần áo chạy thục mạng theo lối đường mòn về nhà. Qua khu nhà bếp tôi rẽ vào phơi nhờ cho mau khô.

Phơi xong, khép phòng bếp chuẩn bị ra về, trong đầu tôi lại vẫn văng vẳng tiếng khóc có vẻ oan ức khiến tôi thắc mắc mà chưa thể giải đáp ngay được. Đưa mắt nhìn quanh phòng bếp, thấy trên bếp lửa đỏ hồng vẫn nguyên nồi cháo gà to đùng nấu phục vụ cho công nhân làm xuất khẩu than làm ca đêm về ăn. Tìm mãi không thấy ai, sợ cháo bén nồi, tôi phải một mình vần xoay, xê dịch cho nồi cháo lui ra cạnh bếp rồi mới về nhà. Liên tưởng chuyện tiếng khóc ngoài suối với những hình ảnh bắt gặp trong khu bếp làm tôi ngồi bật dậy, khóa vội cửa, vắt chân chạy nhanh ra bờ suối... vừa chạy loanh quanh vừa tìm kiếm... Tôi đã nhận ra tiếng khóc đó là của Huệ - đầu bếp của mỏ này, tôi tin chắc như vậy và lên tiếng gọi.

- Huệ ơi… Huệ ơi… em sao đấy?

Tiếng khóc giờ đã im bặt, chỉ còn tiếng giun dế kêu thảm thiết gọi bạn tình trong nỗi tuyệt vọng xót xa... Huệ chưa thể về vì khi chạy ra đây qua khu bếp tôi vẫn thấy mọi thứ y nguyên lúc tôi về nhà… lại mê mải lục sục tìm từng ụ đá lòng suối cuối cùng cũng tìm được nàng ta đang gục mặt dưới đám đá hộc nhấp nhô giữa lòng con suối chảy từ núi Yên Tử ra!




Huệ ôm chầm lấy tôi khóc nức nở, hai tay lạnh cóng...

- Sao em ra đây ngồi khóc? Nồi cháo cháy rồi... Huệ vùng dậy chạy về, tôi vội chạy theo túm áo Huệ an ủi - Đừng lo, chị vần ra ngoài rồi.

Huệ vẫn còn thút thít, túm tay tôi cùng về.

- Thôi, muộn rồi chị về với cháu kẻo nó dậy không ai bế, bố chồng chị ngủ rồi. Anh xã nhà chị chưa về.

Huệ cầm tay tôi không muốn rời. Ngập ngừng, Huệ nói với giọng xót xa, tuyệt vọng:

- Em cần chị, chị ơi. Em muốn chết lắm, hu hu…!

Tôi vội thanh minh:

- Chị về xem cháu ra sao đã rồi lại sang em nhé. May quá, chồng tôi theo xe than đã về sớm đang trong phòng tắm, anh nói vọng ra:

- Em đi đâu để con nằm một mình thế?

Tôi cuống quýt vào ngó cậu quý tử ngủ ngon rồi mới đáp:

- Em đi giặt và phơi nhờ bên nhà bếp cho khô. Anh trông con nhé. Em sang phụ cái Huệ một chút. Hôm nay nó làm ca 3 một mình.

- Ừ, em đi đi. Cầm chậu và bát i nốc của mỏ sang trả cho nhà bếp giúp anh.

Tôi vội vàng cầm mấy thứ sang bếp, lúc này Huệ đã ổn định tinh thần hơn khi nãy:

- Chị ơi, sao chị biết em ở suối? Sao chị vần được nồi cháo to đùng ra ngoài được đấy?... Ôi may mà chị không bị bỏng...

- Hôm nay chị đi ngân hàng về muộn. Thấy bố chồng bảo có cô cấp dưỡng mang cơm buổi trưa cả chiều tối vào thì chị đoán ra em! Vì trưa nay chị không về được, chị nhờ Tâm mua cơm cho bố, nó bảo em trực đêm phục vụ công nhân làm xuất khẩu. Khi vào phơi quần áo rồi về ngủ chợt nhớ là nếu em trực thì đi đâu? Chỉ ra suối rửa bát đĩa... chị vùng chạy ra tìm em, chị đoán em có chuyện buồn từ tháng trước...

- Chị ơi em muốn bỏ mỏ và đi thật xa không muốn ở đây nữa... hu hu hu! Hai vai Huệ rung rung thổn thức, rồi Huệ kể cho tôi nghe tất cả, giọng sầu não chán nản! Tôi đã trắng đêm thức cùng em để lắng nghe, để ngậm ngùi xa xót cho em...

Huệ là cô bé ưa nhìn, có hàm răng trắng với chiếc răng khểnh rất duyên. Cô bé sống ôn hòa kính trên nhường dưới, vào mỏ làm được gần một năm nay, Huệ yêu anh chàng tên Vạng bên xây dựng mỏ, người cùng cơ quan, dáng dong dỏng cao, nước da đen giòn, cặp mắt to sáng, miệng tươi luôn thường trực nụ cười. Ngoại hình thì hấp dẫn vậy nhưng tính nết lại thất thường, hay thay đổi, nhất là từ dạo được giám đốc giao cho làm đội phó đội xây dựng, có tí chức vụ nên rất gia trưởng. Huệ đem lòng yêu Vạng ngay buổi đầu được phân công đến lán của đội xây dựng kè cống thoát nước trên vỉa này để phục vụ cơm cháo cho đội.

Huệ kể hôm đó trời đổ mưa như trút, lán của nhóm thợ bị mưa táp dột như ngoài trời. Công nhân xây dựng ùa xuống điểm có xe chở than xít về bãi xin về hết. Huệ không dám về vì còn nồi niêu xoong chảo dụng cụ nhà bếp không biết gửi ai. Một mình co ro trong lán mà cánh thợ dựng sơ sài đó. Đêm về, mưa càng lớn nước tràn úng lụt tắc đoạn đường vì thế phải chờ nước rút xe ngoài Mỏ mới vào vỉa được! Vạng xuất hiện bên Huệ trong thời khắc ấy. Anh nói với giọng rất tình cảm:

- Chào em gái xinh. Sao không về? Hay chờ anh? Miệng nói, tay Vạng quờ túm ôm Huệ.

Huệ vùng ra, bật vội đèn ắc quy chiếu sáng. Vạng liếm môi, nuốt ực nước miếng trong cổ họng:

- Em ơi…Vui chút đi… Trong này mọi người về hết rồi... Đừng sợ. Anh yêu em mà!

Huệ trả lời yếu ớt:

- Không được đâu! Em không dám đâu. Anh ra chỗ bảo vệ mà ngủ...

- Anh đói lắm không ngủ được, ngồi dưới trạm không thấy em về anh mới đi lên chứ? Chả nhẽ anh bỏ em một mình để cho bọn than thổ phỉ nó lên thì em chạy đi đâu? Ngoan, nghe anh tháng sau anh đưa em về ra mắt bố mẹ anh em.

Huệ im lặng đi nấu mỳ tôm hai người cùng ăn và tâm tình.

Vạng ôm chầm Huệ hôn lấy hôn để. Bàn tay Vạng sờ nắn bộ ngực tròn căng của Huệ trong nỗi khát thèm!

- Đừng anh! Không được đâu… Em không đồng ý...

- Anh yêu em. Mình sẽ cưới mà em!

Cả thân hình vạm vỡ của Vạng đã gắn chặt vào Huệ, trong cơn đam mê Huệ co rúm lại... rên đau đớn!

Đêm đã tạnh mưa chìm vào khoảng lặng. Hai người không nói gì sau cơn cuồng loạn đó. Huệ khóc thút thít khi bị Vạng cướp đi cái ngàn vàng trong bối cảnh đen tối đầy tội lỗi. Huệ thiếp đi vì đau vì mệt. Gần sáng, Vạng lại đè ngửa Huệ ra quan hệ liên tiếp cuồng nhiệt đầy thú tính!

Huệ chỉ biết im lặng chịu trận. Có kháng cự cũng vô ích. Sáng ra Vạng chỉ nói một câu ráo hoảnh:

- Anh về xí nghiệp nhé. Anh xuống trước, em xuống sau đừng để mọi người dị nghị.

- Anh ơi. Sao anh nói đưa em về ra mắt gia đình anh mà? Hai ta đã như vợ chồng rồi. Em đã trao cả đời con gái cho anh. Sao anh lại tránh em?

Vạng nói:

- Tôi mệt rồi. Tôi chưa có ý định lấy cô. Cô mà bép xép chuyện đêm qua với ai thì đừng trách tôi.

Vạng vùng vằng đi xuống núi vội vã như chạy trốn.

Còn lại một mình Huệ đau đớn tủi nhục! Cô ngồi xụp xuống nền đất ẩm ướt khóc tấm tức...

Năm ngày sau, Huệ được lãnh đạo điều ra cảng nấu ăn vì lý do không hoàn thành công việc với khuyết điểm nấu cơm nát, canh mặn, cả đội xây dựng đồng lòng ký xác nhận không đồng ý để Huệ nấu ăn cho họ nữa. Huệ tìm gặp Vạng nhiều lần không gặp được. Cô biết Vạng là tên khốn đã phá nát đời cô, rồi trả cô về phòng đời sống xin người khác phục vụ đội của hắn.

Sau ba tháng ra cảng làm, Huệ héo mòn đau khổ, ân hận tự trách mình thì đã quá muộn. Huệ có thai tháng thứ tư. Kinh sợ, Huệ đã tìm Vạng báo tin mình có thai.

Vạng buông một câu cạn tình.

- Chắc gì con tôi, cô dễ dàng cho tôi thì chắc chắn sẽ cho bọn người khác chơi được. Dẹp đi, đừng tìm tôi nữa!

Huệ không dám về quê với cái bụng chửa hoang. Đành lòng xin với trưởng ngành nấu ăn cho làm vào ban đêm để ban ngày đi chữa đau dạ dày! Đến nay cái thai đã gần 7 tháng.

Huệ nức nở nói:

- Em không biết có thai. Khi đi khám họ nói thai đã hình người rồi. Em phải làm sao đây chị ơi!

- Em nghe chị nói đây, không khóc gì, ăn tốt vào, nhiều người làm mẹ đơn thân cơ mà. Chị sẽ có cách để cho nó cưới em. Ba ngày nữa nó phải xin lỗi em và cưới em.

Tôi nói khuyên Huệ thế nhưng thực lòng ngay lúc ấy chưa thể biết giúp Huệ bằng cách nào.

Tôi quyết định vào báo cáo với ban lãnh đạo mỏ việc của Huệ và Vạng, Công đoàn và Nữ công cũng được tôi vận động vào cuộc cùng ban giám đốc để giải quyết dứt điểm việc này. Giám đốc ngay lập tức chỉ đạo ra quyết định đình chỉ công việc của Vạng và yêu cầu cả hai bên tường trình lại sự việc. Sau đó họp Ban lãnh đạo và các phòng chuyên môn biểu quyết nếu hai người không lấy nhau thì xét kỷ luật cảnh cáo toàn xí nghiệp và buộc thôi việc. Ban Nữ công vào cuộc phân tích cho Vạng và Huệ hiểu rõ tầm quan trọng về tình yêu, về hôn nhân gia đình, về tình người và trách nhiệm mỗi người đối với đứa con trước hôn nhân.

 

    Thấm thoắt thời gian thoi đưa, con gái Huệ cưới chồng cũng vào dịp áp Tết, Huệ về mời đám cưới, tôi và các anh chị cùng cơ quan đã nhiệt tình đến giúp từ hôm trước. Riêng tôi thật hạnh phúc khi cô con gái của Huệ sà vào lòng nũng nịu:

- Bác ơi cháu yêu bác, cháu có hạnh phúc trọn vẹn hôm nay là nhờ có bác thương cháu từ trứng nước... tôi kinh ngạc nói:

- Ô hay, bác có giúp được gì đâu? Khi mẹ cháu sinh cháu thì bác đón bế cháu về nhà thôi. Có giúp được nhiều đâu?

- Chị ơi, do em kể cho con em nghe từ khi bé mà. Ngày đó không nghe chị khuyên tha thứ cho bố nó thì bây giờ em sao có hạnh phúc như ngày nay.

Huệ lại nằm ôm tôi như 24 năm về trước, thầm thì:

- Sau lần được ban lãnh đạo mỏ giúp đỡ và "dọa" anh ấy, em về ở cùng cũng thiết quân luật "hắn" thế là hắn luôn chiều mẹ con em. Nhìn con, anh ấy luôn cưng nựng… mãi đến khi con gái em lớn 5 tuổi thì em mới "tân hôn" lại sau đêm định mệnh đó chị ạ.

- Thế à? Chú ấy giữ lời nhỉ, đang ghê gớm chơi bời thế, mà chú ấy bỏ thói xấu yêu thương vợ con là có tâm đấy. Mà em khéo sinh liền hai cô “con gái giống cha giầu ba đụn”… hi hi…

- Chị ơi khi đăng ký kết hôn xong và cưới được năm hôm em lên viện. Sang ngày thứ sáu sau ngày cưới em sinh con. Lão ta đã để em nhục thế, em điều trị cho biết tay. Sau khi có hai con, anh ấy chăm sóc và yêu thương mẹ con em hơn nữa chị ạ. Ơn trời Phật, ơn chị và lãnh đạo mỏ mình lắm.

- Thôi ngủ đi em mai làm mẹ vợ cho xinh đẹp.

Huệ thiếp đi trong hạnh phúc đong đầy với nụ cười viên mãn!

Tôi thầm nghĩ rằng là con gái ai cũng phải nếm và trải qua cái đêm định mệnh của riêng mình!

 

                                                                                                                                                 Đêm Thu 2017. VTKL

 

Nguồn tin: bài: Y Ban:

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây