Sáng tác của Võ Văn Thọ

Thứ hai - 22/06/2020 12:19

   

Tạp bút: Nhớ kẹo ú tuổi thơ!

                                                                                      Võ Văn Thọ

Nhìn mâm kẹo ú chạnh nhớ cách đây đã hơn 40 năm, hồi đó còn học cấp 1,2 cứ mỗi lần mẹ đi chợ Việt An chưa về là chị, em tôi lại lóng nga, lóng ngóng, bồn chồn; trông ngắn, trông dài ngó bắt dài cổ, xem thấy bóng mẹ về chưa, để được nhận quà là mấy cây kẹo ú gói trong lá chuối xanh.

Hôm nào mẹ có quà là chị, em tôi nhảy cẫng lên vui mừng, tươi cười vì có quà, hôm nào mẹ quên không mua, là chị, em tôi buồn thiu như người mất sổ gạo.

Nhớ hồi đó, một tuần mẹ mới đi chợ một lần, vì đường lúc đó còn khó đi, và mỗi lần đi là mẹ gánh một gánh nặng gồm buồng chuối, bắt chuối, đu đủ; đến mùa mướp, bí xanh, bí đỏ sau khi thu hoạch thường đem cho ( biếu) bà con xóm giềng, còn lại lựa những trái đẹp đem ra chợ bán, còn những trái xấu, ong đú cong queo mới để nhà dùng...

Chợ quê cũng rất thất thường, có hôm mẹ may mắn thuận mua vừa bán, thì mẹ được về sớm; cả gánh hàng quê nặng trĩu đòn gánh, nhưng cũng chỉ được vài đồng tiền xu, mẹ thường mua rổ cá cơm, cá chỉ vàng hay cá nục, cá chuồn nhỏ để về kho thật mặn, cả nhà tôi ăn dè cả tuần; còn lại vài đồng thì tiết kiệm để lo lúc ốm đau, phải không...Buồn nhất là phiên chợ ế, không có người mua, mẹ phải chờ đến 11, 12h trưa, rồi bán tháo để về, chứ cũng không thể gánh về nhà được vì từ nhà đến chợ cũng hơn 4 km. Và hôm đó cũng có nghĩa mẹ không mua kẹo ú; cứ mẹ về nhà quá trưa thường không có kẹo ú; cũng đồng nghĩa thèm đến nhỏ cả dãi...

Ngày ấy, cứ thấy mẹ đi chợ về với nụ cười trên môi là y rằng có kẹo ú, hoặc sang hơn là có vài cây kẹo ga; còn mẹ không cười nỗi, là y chang có chuyện buồn, bán không được hàng. Và không có kẹo. Nhưng mẹ sợ chị em tôi buồn nên thường nói, hôm nay mẹ quên, mẹ xin lỗi các con, để lần khác mẹ mua bù.

Ngày đó, mẹ tôi cũng rất duy tâm, mẹ đi chợ có hôm vừa bước ra ngõ gặp đàn bà, hay người vía nặng là mẹ quay về không đi nữa, vì biết thể nào hôm đó khó bán, nhưng có hôm mẹ vẫn phải đi vì cuộc sống, mẹ còn nói: vía bà ấy nặng quá, người mua cứ kỳ kèo mãi, đến khi họ mua rồi thấy mừng, nhưng rồi họ lại trả lại vì sợ đắt. Thế là hàng của mẹ hôm đó bị ế không bán được. Có hôm mẹ tiếc của đời, quyết không bán như cho, vì công sức không được trả đúng mức, nên mẹ gánh cả gánh chuối về, thấy mẹ mệt lã người, thế là tuần đó cả nhà ăn cơm chay với muối hầm, không có cá, nắm...Càng thấy thương mẹ, cha hơn!

Chuyện kẹo ú, đã ăn sâu vào tiềm thức tuổi thơ tôi với những tháng ngày thời còn bao cấp, với bao khó khăn thiếu thốn, nhưng đó cũng là kỷ niệm không bao giờ quên. Nó luôn nhắc nhở ta biết trân quý, công lao của cha mẹ, dù năm tháng thời gian đi qua không bao giờ quay trở lại, đó cũng là quy luật tất yếu của cuộc sống. Và có lẽ kẹo ú hôm nay chỉ còn trong hoài niệm.../

Tam Kỳ, đêm 17.11.2019

          VVT

          Tạp bút: Nhớ chuyện đi buôn!

                                                                                                Võ Văn Thọ

 

Hồi còn học cấp 2 năm 1981- 1986, tôi và một số bạn nam như Nguyễn Mậu Lanh, anh Nguyễn Văn Tư...cùng cảnh ngộ, cứ dịp nghỉ hè là cùng nhau rủ đi buôn sắn lát khô, lúa, trái dầu lai, trái bồ (chùm) kết khô...Với mong muốn có thêm thu nhập, để sắm quần áo, sách vở trước khi bước vào năm học mới.

Phương tiện đi buôn là chiếc xe đạp dùng để đi học, nhưng được cải tiến như thay vành và nan hoa (tăm xe) bằng vành tăm xe thồ, bó thêm 2 miếng nẹp tre vào thân xe cho chắc chắn, và 1 cây tre khoảng dài khoảng 1,5 m bó vào chổ gần yên xe theo phương thẳng đứng, để có thế dựa đẩy hàng (bao đựng sắn, lúa...) cho có thế khi đẩy xe đạp thồ lên dốc cao. Nói vui không khác gì xe đạp thồ vận chuyển hàng hóa vào trận Điện Biên Phủ năm xưa; chỉ khác là không có súng đạn.

Vốn đi buôn thời điểm đó chỉ cần trên dưới 100 ngàn đồng, do mấy anh em đi buôn góp lại với nhau (mượn của gia đình ba, mẹ bán được con heo, con bò chưa sử dụng) và 1 cái cân tay 50 (có trọng lượng khoảng vài chục kg). Lúc đó địa bàn đi buôn chủ yếu ở các xã trong huyện gần thì lên thôn 4, thôn 6 xã Quế Thọ qua Cầu Máng, cầu dài gần cả cây số (gần 1 km), xa hơn là lên các xã miền núi như: Thăng Phước, Bình Sơn hoặc xã Quế Bình, Quế Lưu (cũ) của huyện Hiệp Đức. Lộ trình đi, từ đường tỉnh lộ 14 E (nay là quốc lộ 14E - lúc đó đường chưa rải nhựa), thì đến đường làng, băng rừng, lội sông, suối, đồng ruộng, mới vào đến từng nhà người dân, để mua được hàng nông sản như sắn khô, lúa, hạt dầu lai, trái chùm kết...rồi vận chuyển đem về đến Cây Cốc, Phú Bình hoặc chợ Việt An (nơi có trạm thu mua của người dân buôn) bán lại, để hưởng hoa hồng, hưởng chênh lệch. Ví dụ 1 kg sắn khô vào nhà người dân mua 1 đồng, thì về bán lại, 1,2 đồng. Không phải người dân không biết giá bán, nhưng vì họ bận nhiều việc, không đem đến điểm thu mua được, nên bán rẻ hơn tí chút, vì có người vào tận nhà để mua hàng nông sản do người dân sản xuất ra; người dân cũng cần tiền để sử dụng cho việc mua phân bón, tái sản xuất và mắm, muối, thức ăn, cho cuộc sống hàng ngày đều cần phải có tiền mặt; nên người dân phải bán nông sản, sản xuất ra.

Thời điểm đó, xe đạp thồ anh em tôi hay nói vui là “con ngựa thồ” của tôi chở tối đa cũng được 2 tạ lúa, sắn khô...tức 4 bao tải (mỗi bao 50 kg); nhưng nhiều làng người dân ở sâu, xa cách trở, không thể đưa con ngựa thồ vào được tận nơi, nên đành phải để xe ở ngoài và phải đi bộ vào làng; khi mua lúa, sắn xong phải đóng bao và phải dùng hết sức mình, ráng sức vác bao lúa, sắn nặng đến 50 kg vượt đồng ruộng, vượt cầu Máng giữa trưa hè oi bức, để ra ngoài đường làng mới chất lên xe đạp thồ, đẩy về nơi thu mua; còn đi hướng xã Thăng Phước, Bình Sơn thì phải qua đường đèo, núi, đồi rồi phải băng qua 2 sông mới đi đến được với người dân (thời điểm đó chưa có cầu bắt qua Sông Thăng Phước), thông thường buổi chiều nước thượng nguồn đổ về, nên lòng sông nước lên bất chợt, do vậy vận chuyển hàng qua sông phải buổi trưa trước 12 giờ (buổi sáng), nên rất nguy hiểm và vất vả, nếu không thì nước lũ xuống sẽ cuốn phăng người và xe đạp thồ hàng; biết nguy hiểm là vậy, nhưng vì cuộc sống, mưu sinh thì không còn cách chọn lựa nào hơn. Còn đi lên xã Quế Bình, Quế Lưu thì chỉ mua hạt dầu lai, hạt tiêu cho nhẹ hơn, vì đường xá xa xôi.

Nhớ lại, thời điểm đó, tôi chỉ nặng 45-46 cân, mà khi vác bao lúa nặng 50 kg, vẫn phải ráng vác trên vai băng qua Cầu Máng, để qua bên kia cầu mới đạt bao lúa xuống, vì cầu cao và cheo leo, không thể dừng nghỉ giữa chừng được; qua hết cầu mà chưa hoàn hồn, vì hai chân cứ run cầm cập; Chuyện đi buôn không xuôi buồm, thuận gió, có hôm không lời được đồng nào mà còn bị lỗ, vì: Khi vận chuyện lúa, sắn... từ trong làng ra ngoài đường, phải gửi lại nhà dân quen biết ở gần đường, có hôm mua được 6-7 tạ lúa, sắn khô, thì buổi chiều phải vận chuyển ra nhà dân gửi lại, sáng hôm sau mới đến vận chuyển đi đến nơi bán; nhà người dân cho gửi ở ngoài hiên nhà là tốt rồi, nhưng sáng hôm sau đến kiểm tra thì mất 1 bao lúa, sắn 50 kg, không có cánh mà bay; hỏi người dân thì họ không biết, cho là chắc có ăn trộm; vậy nên tôi và bạn tôi buồn thiu; như vậy là công cốc, đi buôn không lời mà còn lỗ te tua; nhiều lần muốn bỏ cuộc; nhưng rồi anh em tự động viên nhau, thôi mua được chừng nào bán chừng đó, dù lời ít, còn hơn “làm ăn lớn”, thuyền to, thì sóng lớn, khi mất thì cả chì, lẫn chài.

Kết thúc, chuyến đi buôn mấy tháng trời dịp nghỉ hè cũng chỉ dư lại khoảng được 50 ngàn đồng là hạnh phúc lắm rồi, số tiền ấy dùng chi phí sơn sửa lại xe đạp, mua được bộ quần tây, áo sơ mi trắng và chục cuốn vở để bước vào năm học mới với bạn bè là niềm vui và hãnh diện lắm, vì bản thân đã tự làm ra được đồng tiền, nên quý trọng vô cùng!

Giờ viết lại, để nhớ về một thời bao cấp, mình đã sống như thế, nên không thể nào quên...

 

                                       Quê nhà, 22.11.2019
                                                                                                                                                           VVT



Thơ Võ Văn Thọ

 

NHỮNG BÔNG HỒNG TRẮNG!

(Kính tặng 10 cô gái - Thanh niên xung phong
 hy sinh ở ngã ba Đồng Lộc)

Thương tiếc mười cô gái xung phong
Mãi còn trong trắng hồn tinh khiết
Nằm lại đất này tuổi thanh tân
Mười bông hồng trắng dâng tổ quốc

Đất nước lặng thầm rỉ máu xương
Nửa thế kỷ rồi vẫn nhói đau
Chiến tranh đã cướp đi hạnh phúc
Của những bóng hồng không nhạt màu

Thương lắm mười cô gái xung phong
Trái tim bằng thép, mắt cười duyên
Chưa được hôn người tình trong mộng
Đã phải về đất mẹ thiêng liêng!

Cảm ơn những linh hồn tiên nữ
Những bông hoa đẹp nhất trên đời
Nén hương thơm xin gửi về nơi ấy
Những bông hồng và nụ cười tươi...

                           Ngày 30.04.2020
                   

THU PHỦ DỤ...

Nắng vàng cuối hạ vàng ươm
Thu về góc phố. Tình rơi rụng?
Đừng dẫn dụ bằng mùa thu trầm mặc
Cơn gió không thể gửi nỗi nhớ về bên Hồ Tây
 
Anh còn nợ em câu trả lời hai mươi năm ấy
Mắt em long lanh, nụ tình căng giấc mộng
Trời thu Hà Nội lãng mạn đến ma mị
Khát được thêm một lần em bỏ bùa anh!...
 
Hai mươi năm xa mùa thu Hà Nội
Có nghĩa, em mặn nồng, phố bỏ rơi anh?
Ừ he. Thằng nhát gan...Không xứng trong tim thu hoài vọng...
Em có biết rằng với anh - Hà Nội bốn mùa đều thu!
 
Ước thêm một lần được mùa thu phủ dụ
Ngày ấy! Đôi mắt em nồng màn, chờ đợi
Anh lẩn tránh thu. Giờ sao tìm lại được?
Lỡ để thu đi...phiêu bạt phương nao...
 

     Thu 2020

 

HÀ NỘI!
 

Hà Nội trong tim ai
Hoa hồng xanh sắc thắm
Tháp bút đẹp lung linh
Mặt Hồ Gươm soi bóng
 
Em mặt hồ yên ả
Sóng dậy trong lòng anh
Ai yêu hoa hồng xanh
Niềm tin yêu hy vọng!
                                Tháng 3.2018
 
MIÊN TRƯỜNG...
 
Chẻ đôi nỗi nhớ thành hai sợi
Hong phơi trong nắng gió trời
 
Sợi buộc tình trôi vào quá khứ
Sợi trói trùng khơi, sóng ru hời...
 
Miên man câu hát gọi đò
Vầng trăng gối chiếc, còn không hẹn hò?
 
Đêm nhọc nhằn giấc ngủ
Đếm bao nhiêu mới ngọt giấc nồng
 
Tình trôi lạc bến, lạnh căm
Thu rơi chiếc lá xiên tim nỗi niềm
 
Thức đêm buộc lại miên trường
Hong khô nỗi nhớ tình sầu thiên di...

 

Đêm 21.7.2020

 

NHỚ HÀ THÀNH!

                   Tặng một người!
 

Đêm nay chạnh nhớ Hà Thành
Mười lăm năm trước dạo quanh Tây Hồ
Bây chừ biết đến khi mô
Se se giá lạnh…thấm vô nỗi buồn
Đôi khi tâm trí bồn chồn
Muốn về nơi ấy gửi hồn gió mưa
Nỗi niềm bất chấp sớm trưa
Ước gì ta được đón đưa em về…
Cà fê giọt đắng tái tê
Một thời ai đã đam mê đất lành
Giờ đây chiếc lá lìa cành
Phía nào em gửi ngọt lành cho nhau!?

                                           Đêm mùa đông 2016

 

                                          ĐÔI BẠN THÂN

                                                                                  Truyện ngắn của Võ Văn Thọ

     Hằng có dáng vóc đài cát, nước da trắng hồng, sống mũi dọc dừa, chân mày lưỡi liềm, đôi mắt đen, hàng lông ni dài hơi cong lên, hiện rõ trên khuôn mặt trái xoan trông rất xinh xắn. Ở tuổi mười tám, linh cảm con gái bắt đầu thích người khác phái thể hiện khá rõ, mỗi khi bắt gặp ánh mắt của những thanh niên đang để ý, săm soi. Hằng chỉ cần liếc mắt, khối trai làng tim đập loạn nhịp…

   Khác với Hằng, Lê không xinh, dáng vóc không cao, nước da bánh mật, nhưng được cái Lê có nụ cười rất hiền hậu. Mỗi khi Lê cười để lộ hàm răng trắng muốt, hai má lúm đồng tiền, đôi mắt đẹp rất có hồn; luôn nhìn trực diện khi tiếp xúc, làm cho Lê thêm phần đoan trang, chân thật. Lê ít nói, nhưng câu nào nói ra rất sâu sắc, có lý, có tình. Nên đám con trai cùng lớp rất thích trò chuyện với Lê, bởi sự thông minh hơn người, chứ không giữ ý như với Hằng.

Đôi bạn gái tưởng như trái ngược nhau về tính nết ấy lại rất thân với nhau như hình với bóng. Chỉ khác, Hằng xuất phát từ tầng lớp trung lưu. Cha, mẹ Hằng đều công chức nhà nước ở một tỉnh lẻ, nhưng được cái hái ra tiền, vì mẹ Hằng rất giỏi kinh doanh bất động sản, chứng khoán. Nên Hằng ăn diện theo mốt, theo thời. Lê giản dị hơn, nhưng không vì vậy mà Lê kém sự hấp dẫn…

12 năm thấm thoát trôi nhanh, Hằng, Lê đều là học sinh học lực khá cứng, sau khi tốt nghiệp cấp 3, thi vào Đại học đều đỗ với điểm cao. Đám bàn bè cùng lớp có chung nhận xét: Hằng, Lê sau khi tốt nghiệp đại học ra trường, sẽ làm việc nhà nước, cuộc đời của đôi bạn sẽ suôn sẻ, hạnh phúc. Vì khả năng và kiến thức hiểu biết của họ bẩn sinh, chứ không phải hết cấp 3 là lên cấp má như một số bạn gái khác học lực kém hơn, có tư tưởng an phận thủ thường.

 Hằng nghỉ học thật bất ngờ, không nói lý do, Lê cứ ngỡ, chắc nhà Hằng có việc gì khá quan trọng, nên mẹ Hằng gọi về như một số lần trước. Lần này, Hằng bỏ học không xin phép đã 3 hôm, điện thoại di động không gọi được; Lê cùng một số bạn trong lớp ruột nóng như có lửa. Lê tính xin phép thầy giáo quản nhiệm lớp, về nhà có việc đột xuất, để nắm tình hình của Hằng, nhưng nghẹt nỗi, lịch dạy kèm cho học sinh của Lê đã kín. Lê dạy kèm có uy tín, nên tìm người khác dạy thay, học trò nó ứ chịu học, phụ huynh chưa chắc đã đồng ý cho người khác thay. Vì họ đã chọn mặt gửi vàng.  Ngoài việc dạy thêm, thậm chí Lê còn chạy bàn cho một số quán nhậu. Lê phải làm thêm để có tiền trang trải cho các khoản chi như: Tiền nhà trọ, học phí, ăn và sinh hoạt hằng ngày, chả mong mà nó cứ tìm đến…

Khi mặt trời xuống núi, nhé nhem tối, hoàng hôn vội vã bao trùm không gian của Hà Thành, đèn điện hai bên đường đã được bật, những chiếc ô tô qua đường quét vệt đèn pha sáng loáng soi rõ mặt đường phố đông đúc, dài sâu hun hút. Với chiếc xe đạp cộc cạch, Lê tăng tốc đạp dù người mệt lã, đến phòng trọ khoảng 22 giờ 30’. Trong lúc đầu căng lên như sợi dây đàn, đang trong nhiều dòng suy nghĩ. Lê thiếp đi khi đặt người lên gường, bất ngờ điện thoại reo. Bốc vội chiếc điện thoại đặt vào tai, Lê nói ngay như tình nhân có hẹn trước. Hằng đó phải không! đang ở đâu? Trả lời Lê không phải là Hằng, giọng của người con trai nghe rất quen, hình như Lê đã gặp trước đó:

    - Là bạn của Hằng, Lê khỏe không! Mình có chuyện muốn nói…Vì biết Lê là bạn thân của Hằng, nhưng phải hết sức bình tĩnh nhé. Do mong tin Hằng đã mấy hôm nay, nên Lê bỏ qua ý định muốn xin lỗi, hỏi bạn trai đó tên gì? có lẽ bây giờ không cần khách sáo nữa, như người chết đuối vớ được cọc, Lê hỏi ngay:

   - Hằng làm sao, có sao không, cho Lê biết đi?

   - Không phải Hằng, là mẹ Hằng!

   - Lê buộc miệng giục trong điện thoại, mẹ Hằng làm sao, gặp chuyện gì?

Giọng người đàn ông: Không phải tai nạn xe cộ, là tai nạn chuyện làm ăn, cũng khá nguy hiểm, rất may thoát chết, nhưng đang hôn mê, Hằng thì đang lo cho mẹ. Chuyện dài lắm, không thể nói qua điện thoại, khi nào có điều kiện tâm sự, Lê cứ yên tâm, đã có mình và Hằng lo cho Bác. Lê thầm trách sao lại đoãn trí vậy, quên hỏi người bạn ấy là ai?

Đêm dần buông xuống, ánh trăng thượng tuần vẫn còn sáng tỏ, những hàng cây bên đường ngả đầu vào nhau tâm sự. Cả Hà Thành như chìm trong cơn mộng mị, do đã khá lâu mới có trận mưa rào. Thế nhưng, Lê không sao ngủ tròn được giấc, cứ chợp mắt lại mơ thấy Hằng khóc, linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành? nói ác miệng, hay mẹ Hằng không qua khỏi, không còn ở trên đời nữa, phải sang thế giới bên kia…Nghĩ vậy, đầu óc Lê rối như tơ vò. Lê tự trách vu vơ. Sao không hỏi kỹ hơn? Sáng hôm sau đến lớp, Lê không còn tâm trí để tập trung. Lê quyết định đạp xe ra bến, bắt xe về quê tìm hiểu sự tình.                                                                      

    Chiều tối, những tia nắng cuối cùng đã chui xuống dưới rặng núi quen thuộc, xa xa những đàn cò trắng hối hả bay về tổ ấm, không khí êm ả, tĩnh lặng của vùng quê ngoại thành vẫn không có gì khác trước đây. Xuống xe, Lê đi thẳng đến nhà Hằng nhanh như chạy, y hệt có ai đuổi theo sau lưng. Nhà Hằng vắng ngắt, cửa đóng, then cài. Hỏi bác hàng xóm nhà bên cạnh được biết đại khái: -Mẹ Hằng bị ngộ độc thức ăn phải đi viện. Có người còn độc miệng xầm xì, đúng là tham thì thâm, ăn của người, nên trời bắt tội. Lê không muốn nhét vào đầu, nhưng vẫn lọt vào tai, càng thêm lo lắng, tò mò? Lê quyết định thuê xe ôm tìm đến bệnh viện X (cách nhà gần chục cây số), vào ngay phòng cấp cứu, linh tính mách bảo cho Lê, mẹ Hằng có chuyện chẳng lành.

Hằng hai mắt đỏ hoe, hốc hác, khóe mắt như rỉ máu, Lê đoán biết: thương mẹ, Hằng đã khóc hết nước mắt, ngồi bên mẹ, không nói lên lời, mẹ Hằng nằm bất tỉnh, đang được Y, bác sỹ truyền nước, thở ô xy… Lê động viên Hằng hãy bình tĩnh, Lê không dám hỏi câu nào, sợ đụng vào nỗi đau của Hằng, một lúc sau Hằng nắm tay Lê bước ra cửa nói đứt quãng:

- Mẹ…Hằng, tự..tử bằng…thuốc trừ cỏ…May mà, Ba Hằng phát hiện sớm. Hằng nói và òa khóc. Lê động viên Hằng hãy bình tĩnh để xử trí, nếu không thì lăn ra bệnh, sẽ không có ai chăm sóc cho mẹ. Như hiểu được sự chia sẻ của người bạn thân, nên Hằng cố nén nước mắt vào sâu lồng ngực. Vài phút sau lấy lại thăng bằng, Hằng tâm sự:

 - Mẹ Hằng bị mất một khoản tiền khá lớn, toàn bộ gia tài kinh doanh bất động sản của gia đình ba, mẹ Hằng đã tích góp mười mấy năm nay, mẹ Hằng lén lút đem đầu tư hụi (*), nhưng giờ thì trắng tay. Người hốt hụi đã cao chạy, xa bay, không biết ở phương trời nào. Mẹ Hằng tiếc tiền của đã nghĩ quẩn, tìm cách quyên thân bằng loại thuốc diệt cỏ.

Đêm ấy, Lê thức trắng cùng Hằng bên giường bệnh, phụ chăm sóc cho mẹ Hằng, an ủi bạn. Sáng hôm sau mẹ Hằng tỉnh táo hơn, bác sỹ cho phép người nhà cho bệnh nhân uống nước cháo. Lê phải quay về Trường. Hằng có dặn nhỏ Lê, nhớ báo cáo giúp Hằng với thầy quản lớp là mẹ Hằng bị ngộ độc thức ăn. Lê thầm nhủ, nếu Hằng không nói ra, thì ý định của Lê như vậy, chứ không thể nói thật lý do, vì Hằng còn giữ thể diện với bạn bè.

Sau một tuần nghị học, Hằng đến trường nhưng ít nói hơn. Trên nét mặt xinh xắn, trắng hồng của cô gái thư sinh dáng Kiều ngày nào, giờ hiện lên nét xanh xao, như người ốm dậy, luôn có những nỗi niềm riêng khó tả, Hằng học sa suốt hẳng. Lê luôn tìm mọi cách động viên Hằng: - Hãy cố lên! vì năm cuối của đời sinh viên, nhưng hình như mọi sự an ủi động viên của Lê, thời gian đầu có làm Hằng yên tâm phần nào, nhưng không có tác dụng như mong muốn.

Hình như ông trời đã sắp đặt từ trước, Hằng vốn quen bản tính sống phóng khoáng, biết tiêu tiền, ăn mặc đẹp, giờ đây lâm vào cảnh túng quẫn, nên Hằng không chịu đựng được. Hằng giấu Lê đi làm đêm ở những quán bar, vũ trường, hộp đêm và cái gì đến đã đến. Có đêm Hằng về quá khuya, dáng đi nghiêng ngã, ăn mặc hở hang, miệng sặt mùi bia, rượu đắt tiền. Hằng không sao đến lớp đúng giờ, bởi dư âm của những lần đi làm đêm. Lê tìm mọi cách can ngăn, nhưng như nước chảy đầu vịt, Hằng như con thiêu thân, cuốn theo vòng xoáy cuộc đời. Lê rất buồn vì Hằng bế tắt không lối thoát, thôi thì phó mặc cho số phận. Lê đâu có hơn gì Hằng, chẳng qua hơn Hằng - gia đình Lê nghèo nhưng ba, mẹ tần tảo, chịu thương, chịu khó bươn chải với ruộng đồng để nuôi Lê và các em; nên Lê tự hứa lòng mình, không thể phụ tình cha mẹ. Lê còn là chổ dựa vững chắc cho các em.

                                                                        *

Từ ngày mẹ Hằng từ viện trở về, mẹ Hằng bỏ việc cơ quan, tính chuyện xoay xở gỡ lại…, nhưng kết quả vô vọng, lực bất tròng tâm, ít lâu sau mẹ Hằng bỏ nhà đi vào tận Sài Thành, không liên lạc về nhà nữa. Ba Hằng, buồn chán, tuy không nói ra, xong việc cơ quan, ông lại tìm bạn để lai rai, chia sẻ nỗi niềm… có hôm không có bạn, ông vẫn đến quán cóc, ngồi suy ngẫm sự đời, thế rồi chẳng bao lâu ông đã lao vào con đường nghiện ngập, bỏ bê công việc chính ở cơ quan. Thời gian không lâu, ông lâm bệnh nặng, bệnh ung thư gan đã cướp ông đi ở cái tuổi 53 vì nát rượu, bia không có tiền để chạy chữa.

Nỗi đau ập đến với Hằng liên tiếp. Hằng vì buồn, cả tin, cần tiền, đã trót có thai với một gã Việt kiều dỏm tên Khanh. Hắn hứa đủ điều về tương lai và kết cục Hằng đã hiến dâng sự trong trắng của lứa tuổi sinh viên, đày mơ mộng cho Hắn trong một lần Hắn mời Hằng đi vũ trường. Giờ không liên lạc được, Hắn lặn không tăm hơi. Lê thầm trách: - Cớ sao ông trời lại đối xử không công bằng với Hằng. Lê thầm trách, tại Hằng không chịu nghe lời khuyên, nên mới ra nông nỗi này. Lê dùng tình cảm, lý lẽ khuyên Hằng đi bệnh viện, bác sỹ tư vấn, Hằng mới có thể tiếp tục sống với con đường còn dài của mình, một khi Hằng nhận thức quay đầu là bờ.  

Ngày Hằng sinh con, vì sức khỏe kiệt quệ, lại phải sinh mổ, mặc dù các Y, bác sỹ đã rất nhiệt tình cứu chữa, mhưng không kịp, Hằng rời xa cõi đời này, bỏ dở tất cả mọi ước mong cho dù là nhỏ nhoi nhất, là được làm mẹ. Lê hai hàng nước mắt rơi, vừa xót thương cho thân phận xấu số của Hằng, hồng nhan nhưng bạc mệnh. Lê đã quyết định, chính thức là mẹ kế của cháu bé. Lê ẳm cháu bé trong tay nhìn ra ngoài trời, hình như cơn mưa đã tạnh, những vì sao hôm lấp lánh trên không gian đầy huyền bí. Những giọt nước mắt nóng hổi, tủi buồn cho người bạn gái cứ lăn tròn trên hai gò má Lê!

Không lâu sau, Quang là kỹ sư xây dựng công trình đã tìm đến Lê, vì biết Lê là người con gái tốt, có lòng thương người, chung thủy với bạn bè, để động viên, chia sẻ, giúp đỡ Lê nuôi con của bạn và xin được việc làm ổn định cho Lê. Quang chính là người đã gọi điện cho Lê khi mẹ Hằng vào viện...

 Thời gian không lâu sau, tình cảm giữa Quang và Lê nảy sinh. Đúng là cái duyên trời định. Họ là một cặp đôi thật hạnh phúc. Ông trời không phụ lòng những người tốt bụng!

Ghi chú: (*) Là hình thức huy động vốn quay vòng của một nhóm người kinh doanh.

                                                                          Tam Ngọc, chiều thu 2011

                                                                                       

       HOA QUỲNH

      Hoa quỳnh thuộc họ xương rồng là loài hoa được mệnh danh nữ hoàng của bóng tối, hoa quỳnh biểu hiện cho sự dung dị nhưng thanh cao, tao nhã, tình yêu trong trắng và chung thủy; hoa không nở dưới ánh bình minh, nhưng nở về ban đêm, nhất là khi có ánh trăng vàng, càng tôn thêm vẻ đẹp quyến rũ của hoa quỳnh. Hoa quỳnh biểu đạt cho sự đợi chờ, khát vọng…cũng giống như tình yêu cần có thời gian, thử thách, để minh chứng cho sự thật lòng của mối tình và cần có sự kiên nhẫn, thì tình yêu sẽ đi đến được bến bờ tương lai, hạnh phúc…

 

***

   Nhà thơ Nguyễn Thị Xuân Hương trong bài Quỳnh nhớ đã viết:

  Trăng vàng rờ rỡ trên cao/ Ngắm quỳnh hoa nở thơm ngào ngạt hương/ Nhớ ai vò võ canh trường/ Nâng niu tôi giữ chút hương tình đầu...

 

   Lần đầu tiên tôi biết hoa quỳnh là từ những năm còn học cấp 3, trong khoảng thời gian (1989-1991), khi còn ở trọ tại nhà Bác Nga tại thị trấn Tân An, huyện Hiệp Đức, khi ấy Bác Nga ngoài nghề thầy thuốc gia truyền chữa đau trặc xương, khớp ra, ông còn là người yêu, hiểu biết về hoa, chơi hoa, rất tao nhã. Nhà Bác lúc đó, ngoài các loại hoa dân giã như: Hoa trang, hoa vạn thọ, hoa cúc, hoa hòe, thì bác còn có trồng một số chậu cây hoa quỳnh.

 

   Ấn tượng là lần đầu tiên khi tôi phát hiện ra tại phiến lá của cây quỳnh nảy ra một cái búp nhỏ xíu màu xanh lá cây, sau vài ngày cái búp đó lớn hơn và có màu hồng, khoảng 3 tuần thì cái búp đó lớn to ra và sắp nở thành bông hoa; lúc đó tôi thấy là lạ vì tất cả các loại cây có hoa đều trổ nụ ra hoa từ ngọn và cành cây, còn đối với cây hoa quỳnh lại trổ nụ từ cạnh phiến lá…Do tính tò mò tôi hỏi Bác Nga khi nào hoa sẽ nở? chắc hoa nở đẹp lắm phải không bác?...

 

   Bác Nga sau một hồi trầm ngâm im lặng, ngắm cây hoa quỳnh có 1-2 cái nụ to màu hồng sắp nở, rồi bác trả lời tôi: - Đây là loại hoa hiếm và đặc biệt, chắc cháu chưa từng thấy bao giờ phải không? Hoa này chỉ nở vào thời gian rất đặc biệt tức vào nửa đêm, hoa bắt đầu nở từ khoảng 9-10 giờ tối và đến giờ Tý tức 12 giờ đêm là hoa nở bung ra to nhất, đẹp nhất, hoa có nhiều cánh trắng trông rất đẹp; thêm nữa, nhụy hoa màu vàng có hình như chiếc thuyền buồm và có mùi thơm nhè nhẹ, rất quyến rũ…Bác đã trồng và chăm sóc nó mấy năm nay rồi, mỗi năm hoa chỉ nở 1 đến 2 lần. Tối nay cháu có thức được thì Bác, cháu ta cùng ngắm, xem hoa quỳnh nở. Bác có mời một số khách - là bạn bè của bác đến chơi. Họ đều là những người yêu hoa, yêu cuộc sống và có năng khiếu thơ phú! Cùng uống trà đàm đạo văn chương và trò chuyện về các bài thuốc hay của ngành Đông Y chế xuất từ các loại hoa quý.

 

   Ngoài ra, tôi quan sát thấy buổi chiều hôm đó bác Nga đã làm công tác chuẩn bị rất chu đáo như: Bác tự tay kê cái bàn tròn với mấy chiếc ghế, để chậu hoa vào chính giữa bàn và có gọi điện thoại bàn mời một số bạn bè thân của bác, hẹn tối đến uống trà và ngắm hoa quỳnh nở.

 

   Tôi rất háo hức muốn được thấy hoa quỳnh nở để xem tận mắt chứng kiến thực hư về lời bác nói, nhưng rồi tối hôm đó học bài xong tôi đi ngủ sớm, ý định đêm thức dậy xem hoa quỳnh nở, nhưng rồi tôi đã ngủ quên. Và sáng ra tỉnh giấc chạy vội ra bàn xem, thì chỉ thấy hoa đã tàn bên bộ ấm chén trà ráo hoảnh. Tôi rất luyến tiếc vì đã bỏ lỡ cơ hội hiếm quí, không được ngắm hoa quỳnh nở về đêm…

 

  Thời gian thấm thoát thoi đưa, 3 năm cấp ba cũng đã kết thúc. Chia tay gia đình bác Nga, sau đó tôi bước vào quân ngũ, hoa quỳnh với tôi chỉ còn là hoài niệm để có lúc mình nhớ nhớ, quên quên, sau này khi ra trường công tác và lập gia đình sống tại quê vợ ở thị xã Tam Kỳ, tôi có tìm và xin được cây hoa quỳnh về nhà trồng trong chậu kiểng, nhưng 7 năm ở tại nhà Ba mẹ vợ, cây hoa quỳnh lên tươi tốt nhưng chờ mãi vẫn không trổ nụ, ra hoa…

 

   Tuy nhiên, tôi vẫn kiên trì chờ đợi, thế rồi sau đó năm 2008, tôi chuyển nhà lên xã Tam Ngọc, thành phố Tam Kỳ để mưu sinh, tôi vẫn không quên đem mấy chậu quỳnh theo và coi như gia tài quí giá của mình vậy. Thật may mắn, năm 2009, cây hoa quỳnh trổ nụ và ra hoa lần đầu tiên và sau đó, tôi có chiết cành ra trồng thêm vài chậu nữa và cứ như vậy từ năm ấy đến nay, năm nào từ hai đến ba chậu cây quỳnh của nhà tôi cũng cho nụ, nở hoa từ 1 đến 2 lần vào ban đêm của các tháng 6, 7 và tháng 9 hoặc 10 hàng năm.

 

   Mấy năm trở lại đây công nghệ thông tin phát triển đến chóng mặt, nhiều người sử dụng fecbook, zalo…nên tôi cũng không nằm ngoài qui luật phát triển chung đó, tôi tham gia fecbook, zalo với mong muốn để kết nối, chia sẻ tình cảm với bạn bè gần, xa và còn để khoe nữa, vì người Việt Nam có câu: “tốt thì khoe, xấu thì che”; có lẽ tôi cũng vậy! Và điều đáng nói, tôi cũng hay tập tành mần thơ con cóc mỗi khi được ngắm hoa quỳnh nhà nở, xin được mạo muội:

 

  Đêm đông quỳnh lại nở hoa/ Thoảng hương thơm nhẹ vườn nhà, ngõ quê/ Cuộc đời xấu, tốt, khen, chê/ Riêng ta rất thích đam mê hoa quỳnh/ Bởi hoa khắc họa bóng hình/ Người con gái đẹp, tự tình tương tư...  Hoặc có đoạn tôi viết:  Hoa quỳnh nhẹ thoảng thơm hương/ Đêm nay hoa nở cho vương mắt tình/ Cánh hoa trong trắng lung linh/ Khoe duyên e ấp chút tình đơn phương...

 

   Giữa không gian tĩnh lặng về khuya khi bước vào mùa đông, vầng trăng hạ tuần đêm ấy đã khuyết, nhưng hoa quỳnh thì vẫn như xưa, đẹp lung linh, hương thơm dịu nhẹ, gợi cho tâm trí những cảm thức yêu thương, trân quý và giúp cho tâm hồn ta không khô cứng trước tuổi tác, thêm lãng mạn, thi vị với cuộc sống đời thường:

 

Hoa quỳnh nở muộn về đêm/ Mình ta xao xuyến lại thêm nhớ người/ Hương hoa thoang thoảng gọi mời/ Gửi vầng trăng khuyết ngàn lời mến yêu!

Và:

Hoa không khoe sắc bình minh/ Ngắm hoa lặng lẽ một mình tơ vương/ Đêm về chạnh nhớ, mùi hương/ Một thời vụng dại lỡ thương...hẹn hò!

 

 Lý giải vì sao tôi lại thích một mình lặng lẽ ngắm hoa quỳnh về đêm, là vì: Do tính cách của hoa lặng lẽ, không nở về ban ngày, mà chọn thời điểm đêm khuya thanh vắng, trăng thanh, gió mát, hay đêm  mùa đông tiết trời se lạnh, để tỏa hương thơm và vẻ đẹp quyến rũ, mê hoặc, kín đáo...Do vậy, tôi luôn tôn trọng hoa, nên lặng lẽ một mình thưởng thức, để mong cảm nhận được trong nội tâm, sâu kín của hoa những điều mới lạ, nhưng tôi chưa cảm nhận hết được, chứ không phải ích kỉ...

                                                                      

                                                                ***

 

    Hằng năm, khi Xuân về, Tết đến, với nhiều loài hoa thi nhau khoe sắc màu đón chào năm mới, riêng cây hoa quỳnh vẫn lặng yên ngắm, nhìn cách biểu lộ tình cảm của muôn loài hoa trước thềm xuân mới. Chỉ riêng hoa quỳnh không nảy may ý định ganh tị, hơn thua. Với niềm tin yêu hoa quỳnh trong tôi không thay đổi, có lẽ vì đặc trưng cá tính, dung dị và cách biểu cảm riêng của hoa quỳnh có phần sâu kín hơn chăng? Có lẽ vì thế, nhà thơ Trịnh Thanh Hằng đã viết trong bài Quỳnh hoa: Tấm thân trong trắng ngọc ngà/ Ẩn trong bóng tối thướt tha yêu kiều/ Ánh trăng mờ ảo liêu xiêu/ Nhẹ nhàng e ấp trống chiều hẹn đêm.... Vâng. Đúng như vậy quỳnh hoa ơi!...

                                                                                                                   Tam Kỳ, đầu thu 2020

                                                                                                        

    Tâc giả Võ Văn Thọ

     Nhớ về hương hoa sữa

    Lần đầu tiên hắn đặt chân đến đất Hà Thành gói ghém đã 23 năm, vào dịp cuối thu 1997, với cảm xúc dâng tràn, niềm tự hào vì từ khi cha sinh, mẹ đẻ đến nay mới có cơ hội đến vùng đất Thăng Long- Đông Đô - Hà Nội, là trái tim của cả nước. Mười năm sau đó, hắn mới lại có dịp quay lại Hà Nội, dù chỉ là những chuyến đi cưỡi ngựa, xem hoa. Tuy nhiên, niềm tin yêu lại như sống lại trong lòng hắn với những suy tư, hoài niệm và cả những những phút xao lòng khi chạnh nghĩ về bóng dáng cô sinh viên sư phạm Hà Thành, mà một thời đã làm hắn thiếu ngủ, quên bữa, khi lỡ để trái tim loạn nhịp...

Ngày ấy, trên chiếc xe đạp cà tàng, hắn đã lùng sục khắp 36 phố phường, từng góc phố, con đường đều đã ghi sâu vào bộ nhớ của hắn; tìm hiểu từng nét riêng của từng con đường, góc phố mà hắn đã được học qua văn học, lịch sử từ thời còn phổ thông ở quê hắn... Thật đúng như vậy, Hà Nội là nơi có nhiều di tích, chiến tích lịch sử - vùng đất với hàng ngàn năm văn hiến, đã đi vào lịch sử, thơ ca; chính vì vậy, trong mỗi người con Việt Nam thân yêu, ai không một lần lại không ước ao được đến Hà Nội.

Mùa thu năm ấy, hắn và nhóm bạn bè miền Trung - Nam đến Hà Nội trong tiết trời se se lạnh, với cơn gió nồng nàn mùi hoa sữa thơm lừng, thời tiết mùa thu Hà Nội đẹp và lãng mạn, đã đi vào thơ ca, nhạc họa với những ca khúc thiết tha và lưu luyến, làm lay đọng hàng triệu trái tim người…có lẻ nó sẽ mãi hiện hữu, vẫn còn sống mãi với thời gian, không gian của thủ đô yêu dấu! Hắn ước mơ khi đặt chân đến Hà Nội lúc đó là được đi thăm Lăng Bác, Chùa Một Cột, Viện Bảo Tàng, Gò Đống Đa, Đền Ngọc Sơn, Hồ Gươm, Hồ Tây, Công viên Lê Nin, Công viên Thủ Lệ… đã có kế hoạch sẵn trong đầu, càng thôi thúc ước mơ nóng bỏng trong hắn từ ngày còn thuở xưa…vì được học qua sách vở. Và nay hắn được thỏa nguyện, chứng kiến tận mắt, vì ước mơ thành hiện thực.

Hồi đó, trường (HVKHQS) hắn kết nghĩa với trường Đại học Sư phạm Hà Nội, nên là cơ duyên thuận lợi cho hắn được tiếp xúc với những cô sinh viên tuổi đời 19, 20 đang tràn đầy năng lượng, là bông hoa tươi đẹp nhất của lứa tuổi thần tiên khi bước vào ngưỡng cửa sổ tình yêu.

Còn nhớ, có lần mới nhận lương (lương Thiếu úy của hắn hồi đó khoảng 300 ngàn đồng), chi phí các khoản cá nhân, hắn vẫn còn 200 ngàn đồng nhét ví, nên hắn phóng khoáng mời cả tiểu đội sinh viên sư phạm đi xe đạp ra Hồ Tây ngắm cảnh, đến bên quán giải khát gần bờ hồ Tây, thấy bán kem, các em sinh viên nhìn thấy reo lên, đề nghị chú bộ đội chiêu đãi kem!

Hắn cao giọng nói: “Hôm nay các em cứ dùng kem thỏa mái, anh sẽ chiêu đãi tất”!

Các em Hồng, Hoa, Hương, Kiều, Diễm, Huyền...đồng thanh hô: “Hoan hô chú bộ đội!” Hắn thấy lòng mình như phơi phới thanh tân...

Các em mỗi người một cây, vừa nếm vừa thưởng thức kem, đôi mắt các em nhìn hắn như với lòng hàm ơn, rồi khi que kem hết, hắn bảo các em tiếp tục.

- Nhỏ Hương liếc mắt nhìn hắn tỏ vẻ tinh nghịch, rồi nói nhỏ, anh có đủ money để chiêu đãi bọn em không, mà bảo tụi em thỏa mái vậy!

Lúc này hắn giật mình nghĩ, ở quê hắn hồi còn nhỏ cái thứ kem que chỉ 500 đồng/ que, Hà Nội cao lắm là hai đến ba ngàn đồng/ que, thì với số tiền trong túi hắn chả lẽ không mời được gần tiểu đội sinh viên một bữa kem ra trò!?.

Đang trong suy nghĩ, nhỏ Hương lại ghé tai hắn nói nhỏ: “18 ngàn đồng một que đấy anh! Vì là kem Ngoại (Mỹ)”.

 Tưởng đâu Hương đùa, nên hắn nhanh trí hỏi tiếp: “Em nói lại cho anh nghe. Vì anh hơi bị nặng tai”. Rồi hắn tươi cười!

 Nét mặt Hương nghiêm túc hơn, nói với giọng nhỏ nhẹ: “18 ngàn Việt Nam đồng/ 1 que anh nha”! Cũng lúc ấy, các bạn của Hương phát hiện, đều ùa cười và nói:

“Thôi tụi em ăn mỗi người một cây để thưởng thức, vì bộ đội tụi anh cũng không phải đại gia để chúng em khai thác kho thóc của Nhật! Sinh viên chúng em và Học viên đi học như anh cùng cảnh ngộ, lấy đâu ra nhiều money nhỉ”?

Hắn rút ví ra thanh toán tiền kem hết tổng cộng 180 ngàn đồng, còn lại 20 ngàn đồng trong ví. Hắn lại chạnh lòng nghĩ: “Chết M rồi. Chắc cả tháng này ăn “mỳ tôm ở truồng” (*) cũng nên”!...

Nhưng hắn lấy lại cảm xúc ngay sau đó, vì: Không vào hang cọp sao bắt được...!  Với lại, hắn đã làm được một việc mà lòng hắn thấy rất hạnh phúc, lâng lâng...

 

                        ***
   Hắn đã đôi lần phải lòng những em gái sinh viên Sư phạm xinh như Thúy Kiều, Thúy Vân, rồi hắn cao hứng làm thơ, đọc thơ tặng cho người hắn thích! Lúc đó, rất nhiều em nhờ hắn chép thơ vào sổ để làm kỷ niệm, giờ vẫn còn nhớ như in:

Hà Nội trong anh một chiều đông vắng/ Cái lạnh ngoài trời sao sánh lại lạnh trong anh/ Và em đó sinh viên sư phạm/ Dáng yêu kiều trong áo lụa Hà Đông/ Anh bắt gặp trên đường cầu Giấy/ Ngước mắt nhìn, lòng cứ tơ vương/ Có phải chăng em là tiên nữ/ Giáng xuống trần, anh thầm nhớ, trộm thương!...

Nghe hắn đọc thơ, các em tròn mắt và hỏi lại, thơ của ai vậy ta? Sao mà hay nhứt xương luôn anh ơi?...Hắn chỉ cười trừ, không trả lời thêm! Để các em thêm tò mò, thích thú... Nhưng với bản tính thông minh, ranh mãnh: nhất quỷ, nhì ma, thứ ba là sinh viên, khi phát hiện ra hắn là chủ nhân của bài thơ, nên các em lại ca ngợi, thần tượng hắn: “Ai bảo bộ đội là khô khan nhỉ? Tình còn như Xuân Diệu”!...

Thông thường, cứ sau một tuần học tập tối thứ 6 hoặc 7 cuối tuần, học viên tụi hắn lại cắt cơm, bơm xe, để đến thăm bạn gái, hoặc người yêu tại Trường Sư phạm hoặc các trường khác tại Hà Nội; trước khi vi hành đến thăm các em, thì các bạn hắn đều tắm rửa sạch sẽ, cho tự tin. Mùa đông lạnh quá thì ít ra cũng phải cọ, rửa bộ ấm chén cho sạch sẽ, thì pha chè mới ngon!...

Hắn còn nhớ bạn bè hắn có 1 số người quen một lúc 2 đến 3 em. Nghĩa là có tới 2 đến 3 mối tình, nên phải chạy sô, rất đau đầu, phải lên lịch để đối phó và phải có câu chuyện ngụy trang phù hợp, nhằm không để lộ, nếu không thì sẽ mất tất cả...

Riêng hắn xác định ngay từ ban đầu là chơi anh em vô tư, không hứa hẹn, yêu đương gì cả, vì hắn biết: đời lính như cánh chim, không biết sẽ về đâu? nên không đi quá xa, không thổ lộ tình cảm của mình với bất cứ em sinh viên nào, để tránh khi tình cảm quá sâu, sẽ làm đau khổ cho nhau! Tuy nhiên, hắn cũng không tránh khỏi tiếng sét ái tình khi có lần nhỏ Hương bọc bạch tình cảm với hắn trong một đêm thật lãng mạn, khi mà mùi hương sữa nồng nàn cứ quyện chặt vào mũi hắn. Cái mùi hương thơm nhẹ nhàng, nhưng lại có ma lực như lôi kéo hai người khác giới gắn chặt vào nhau...

Nhưng sau đó hắn đã lấy dũng khí và nói ra: Anh chỉ xem em như một người em đáng mến nhớ! Chứ không có ý định gì khác...nên đã làm cho Hương thoáng buồn xa xăm!...

Chuyện vui nhất là, khi các em sinh viên hỏi các anh học viên bạn hắn: Các anh học triết học thường được điểm bao nhiêu? Bọn em ghét nhất là môn triết đó, cứ xà quần con gà có trước quả trứng, hay quả trứng có trước con gà? rứa mà nghĩ mãi chẳng ra...

 Hắn cười hiền từ, trả lời khiêm tốn: “Bọn anh thì 7 đến 8 điểm là bình thường, điểm giỏi thì hơi khó”. Rứa là cả Phòng cười ùa, rồi lên tiếng: “Ấy chết thế là bọn anh hâm nặng hết rồi. Tụi em chỉ cầu mong được 5 điểm qua sông, không phải thi lại là mừng hết lớn rồi!”. Nhỏ Hồng còn nhanh nhẩu nói: “Vậy các anh yêu bọn em dựa trên cơ sở nào? Đừng nói dựa trên quan điểm duy vật biện chứng nhé?”. Rồi cả phòng nữ sinh cùng cười như địa chủ được mùa...

Thấm thoát thời gian trôi đi nhanh quá, hắn được sống học tập và trải nghiệm trên mảnh đất mến yêu này chỉ vỏn vẹn trong ba năm, nhưng với bao nhiêu kỉ niệm vui, buồn và cảm nhận được cái lạnh đến nức cả môi, da khi mùa đông về; song đó là những kỉ niệm đáng nhớ, đáng yêu một thời ai trẻ.  Bây giờ Hà Nội rộng mở hơn, hiện đại hơn sau 20 năm phát triển và hội nhập, đó là điều đương nhiên, quy luật của sự phát triển! Nhưng hắn vẫn tin rằng Hà Nội vẫn mãi mãi nét đẹp thơ mộng và lãng mạn, đặc biệt là những buổi chiều và khi hoàng hôn buông xuống, bên bờ Hồ Tây, Hồ Gươm, hay Công viên Thủ Lệ…những tà áo dài trinh nguyên của những em sinh viên Sư phạm, sinh viên các trường Đại học kéo về đây để thăm quan, học tập và hò hẹn…

Hà Nội còn nổi tiếng với những món ăn ngon mà một thời tôi được thưởng thức và nhớ mãi như: Phở Hà Nội, miến lươn Hàng Đào, hay cháo lươn lá tía tô…Và còn có cả món ăn khoái khẩu mà nhiều người ưa thích đó là cờ tây bảy món…Có lẻ rất đúng với câu ca ăn Bắc, mặc Nam; Tuy nói vậy, chứ mùa đông là mùa mà người Hà Nội có quyền được khoe các loại áo ấm rất đẹp, thanh lịch và hiện đại!

Người Hà Nội với giọng nói nhẹ nhàng, ngọt ngào và lịch thiệp. Còn biết bao kỷ niệm, để bây giờ còn nuối tiếc, khi mùa Thu về ta cảm thấy chạnh lòng, nhưng cũng đành vậy thôi. Hắn vẫn nuôi nỗi nhớ, đong đầy kỷ niệm, một thời hồn nhiên và trộn trong suy tư, khát bỏng, hoài vọng, giống như một cuốn tiểu thuyết hay mà hắn mới đọc được một nửa. Hà Nội trong hắn vẫn luôn là hoài niệm, sự khát khao, mến yêu, nhớ nhung, mới mẻ, khi mùi hương hoa sữa lại quay về!

…………………

 (*) là loại mỳ tôm không gói giấy, bán theo ký với giá rẻ.

                                                                                    Tam Kỳ, ngày sắp sang thu 2020

                                                                                                            VVT

 

                                   

Nguồn tin: ,bài: Y Ban

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây