Hội nhà văn Hà Nội

https://nhavanhanoi.vn


Chùm thơ của Đặng Khánh Cường

E590FF8090166AC85C52DA92D6A67311

E590FF8090166AC85C52DA92D6A67311

Đặng Khánh Cường
NỢ QUÊ
Gửi làng Mãn Xoan quê tôi
 
Bận công việc, ít khi về
Thôi dành, mang nợ với quê một đời
 
Nợ từ cái thạ*, cái thời
Đôi quang, đòn gánh, cùng tôi nhọc nhằn
Nợ từ cái tối hôm rằm
Ai hát ghẹo, để tôi nằm chiêm bao
Nợ từ lời dặn, câu chào
Ngày tôi cầm súng, đi vào Trường Sơn….
 
Ngược xuôi bốn chục năm tròn

Tôi không lạc, bởi trong hồn có quê.
 
LỜI NHẮN TIN
Em tên là Nam
Ở công ty Đường Goòng Hà Tĩnh
Đầu năm một ngàn chín trăm sáu chín ( 1969 )
Đã thức trắng đêm
Chữa bộ quân phục nữ của em
Cho tôi mặc.
 
Bom ném trúng hầm, quân trang bay sạch
Tôi chỉ còn hơn Chử Đồng Tử một cái quần đùi
Hơn ba chục năm
Bộ quân phục ấy mất rồi
Nhưng tôi còn nỗi nhớ
Tôi còn món nợ
Chưa trả
Là nụ cười ngượng nghịu của em
khi dúi vào tay tôi nộ quân phục khâu đêm
bộ quân phục mang hương thịt da con gái.
 
Tuổi hai mươi của tôi quá nhiều vụng dại
Để bây giờ, “ đáy bể mò kim “
 
Bây giờ, em ở đâu hỡi Nam?
Cái răng khểnh và nụ cười rạng rỡ
Lời nhắn này là một phần nhắc nhở
Món nợ yêu thương, tôi mang suốt cuộc đời.
 
LỜI NHẮN TIN
Em tên là Nam
Ở công ty Đường Goòng Hà Tĩnh
Đầu năm một ngàn chín trăm sáu chín ( 1969 )
Đã thức trắng đêm
Chữa bộ quân phục nữ của em
Cho tôi mặc.
 
Bom ném trúng hầm, quân trang bay sạch
Tôi chỉ còn hơn Chử Đồng Tử một cái quần đùi
Hơn ba chục năm
Bộ quân phục ấy mất rồi
Nhưng tôi còn nỗi nhớ
Tôi còn món nợ
Chưa trả
Là nụ cười ngượng nghịu của em
khi dúi vào tay tôi nộ quân phục khâu đêm
bộ quân phục mang hương thịt da con gái.
 
Tuổi hai mươi của tôi quá nhiều vụng dại
Để bây giờ, “ đáy bể mò kim “
 
Bây giờ, em ở đâu hỡi Nam?
Cái răng khểnh và nụ cười rạng rỡ
Lời nhắn này là một phần nhắc nhở
Món nợ yêu thương, tôi mang suốt cuộc đời.
 
KHOẢNG TRỐNG
Có những thứ
vô tình làm vỡ
Mảnh vụn bỏ đi
Còn khoảng trống
Lâu dần
Không thấy nữa
 
Có những thứ
Hằng nâng niu, gìn giữ
Vẫn dần dần vỡ
Không mảnh vụn trong ta
Mà khoảng trống
Ngày mỗi rộng thêm ra
 
MẤY BÀI THƠ TÌNH
 
KHÚC EM XA…
 
Nghèo chi, nghèo đến thế này
Nụ cười cũng phải đi vay, để cười
Em giờ đã tận cuối trời
Tôi ngồi với một chỗ ngồi bỏ không
Bán non đi cả mùa đông
Có mua nổi chút than hồng hơ tay?
Trả cho thương nhớ đêm nay
Tôi tiêu hoang hết những ngày không em
 
LÁT CẮT THỜI GIAN
 
Định gửi lời chúc giao thừa
Lại e, em đi hái lộc
Giữa dòng người, xe tấp nập
 
Bàn tay nào, nắm tay em!
Bàn tay nào, nắm tay em
Thay bàn tay tôi năm ngoái?
Xin chớ buông ở giữa chừng
Tội em, nhỡ đâu lạc lối!
 
Chia đêm ra thành cũ- mới
Lát cắt giữa điểm giao thừa
Em đừng bâng quơ ngoái lại
Bên này, đã là …ngày xưa.
 
TÌM CHỒNG
 
Trải qua bốn chục mùa đông
Tay cào nát cỏ, mà không thấy người
Ngước trông Thành Cổ, nghẹn lời
Sông Thạch Hãn, vẫn lở bồi phận sông!
 
Bao giờ mới điểm danh xong
Những mảnh xương vụn vùi trong đất này?
Trải chăn, trải chiếu ra đây
Nằm cùng với đá, với cây một thời
 
Con đom đóm chớp ngang trời
Phải anh thì nói một lời đi anh!
Từ trong rêu cỏ Cổ Thành
Vọng ra nhịp bước quân hành, thực hư…
 
Sương khuya rụng buốt tâm tư
Rì rầm tiếng lá, nghe như tiếng người.
 
CỔ TAY EM
Gửi người vợ yêu quý của tôi
 
Cổ tay em, chưa chạm một lần
Mà đã thành… đắm đuối
Chuyện này anh nói
Bây giờ ai tin?
 
Bây giờ ai tin, ngoài anh và em
Đã từng sống một thời trong vắt
Thời ta chung lớp học
Cổ tay em như ngọc, như ngà
Anh sợ chạm vào
Mọi thứ sẽ tan ra
Mọi thứ sẽ cháy thành tro bụi
 
Anh đã vượt qua bao sông, bao suối
Vượt qua khát khao cái thuở ban đầu
Cổ tay em, chưa một lần chạm tới
Mà vẫn tin mình sẽ có nhau
 
Cổ tay em thành nõi nhớ thẳm sâu
Thành điểm tựa, những ngày bom nổ
Thành tiêng liêng như hồn ngọn lửa
Mãi mãi còn nguyên vẹn trong tim
 
Chuyện này , anh nói
-Bây giờ ai tin?
 
 
VIẾT TRƯỚC CỔNG CHÙA
 
Tặng các bạn tôi ở Thái Bình, cựu TNXP chống Mỹ do cạn kiệt sức khỏe mấy chục năm nay quy y nơi cửa Phật.
Cái ngày ngực nở, eo thon
“Tiếng cười át tiếng đạn bom “…xa rồi!
Mười năm vắt kiệt sức người
Em về, gửi phận vào nơi cửa thiền
Trả lại đời, mọi thiêng liêng
Mọi hào quang, với nỗi - riêng- đàn - bà.
Năm đi qua, tháng đi qua
Đời người thì ngắn, xót sa thì dài
Nâu sồng, giữa chốn trần ai
Tiếng chuông đã vượt ra ngoài miền đau
 
Chiều nay , trong đám rước dâu
Có ai thấy thoảng hương ngâu cổng chùa?

                   (Thơ sáng tác trong khoảng 1995 – 2015)

 

Nguồn tin: HNV:

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây