Hội nhà văn Hà Nội

https://nhavanhanoi.vn


Thơ nhân ngày Vu Lan của nhiều tác giả

Dương Đoàn Trọng, Đoàn Thịnh, Đặng Thành Tô, Ái Nhân và Thân Thế...
Dương Đoàn Trọng
 
 
VIẾT NHÂN SINH NHẬT
 
Ngày ấy mẹ sinh con
Mượn bà đỡ lấy liềm cắt rốn
Nhà dột nát cơm ăn còn thiếu thốn
Đống lửa khói mù sưởi con qua đêm đông
 
Chị trông em, mẹ quang gánh qua sông
Bánh khúc bánh khoai kiếm tiền đắp đậy
Muối trắng nước cơm nướng trong ống tre ống sậy
Mẹ mớm con cả khoai sắn dong riềng
 
Một gian buồng là khoảng trời riêng
Đêm mưa dột mẹ ngồi đội nón
Cả gia tài chỉ một bao nhét gọn
Mấy tiếng súng xa lại chạy tản cư
 
Lớn lên
con đi xa
mẹ mong những lá thư
Mẹ đọc được đâu mà nhòe hết chữ
Con trở về quân phục màu đã cũ
Mẹ lưng còng nhập nhoạng bước chân
 
Mẹ ra đi đã chừng ấy mùa xuân
Hôm nay sinh nhật con bùi ngùi nhớ mẹ
Bạn bè người thơ người hoa tặng con vui là thế
Mẹ... mẹ ơi.. con thương nhớ mẹ nhiều!
 


Đoàn Thịnh
                       
THẬT HẠT

 
Cha đi cày chệnh choạng chân trâu
Nắng quá giang mắt mẹ nhoà lối cấy
Lúa ba giăng , bão như chùm gậy
Đập tả tơi cuống lá đầu đòng .

 
Được lưng bồ phải bấy nhiêu bông
Bấy nhiêu , bấy nhiêu lòng tôi nghẹn ngạt
Mới hiểu một bề câu : Thật hạt .
 
BÙI NHÙI RƠM
 
Gió bấc mùa đông cha đi cày ải
Mang bùi nhùi rơm dấm lửa đầu bờ
Con ngồi hơ ...đếm đất cày lật mãi
Từng luống thẳng đều quên đã đang trưa.
 
Con trâu phì phò móng khua khó nhọc
Bùi nhùi rơm trút phần lửa cuối cùng
Mồi thuốc lào cha vội vàng châm hút
Chỉ khói thơm là cứ tỏa ung dung .
 
Con lớn lên và bao năm xa biệt
Vùng nọ nước kia rồi chẳng còn nghèo
Khi tưởng nhớ lần nào con cũng khóc
Nghĩ bùi nhùi giữ lửa cha mang theo.
 
Những cọng vàng rơm xơ xác quê nghèo
Trước khi hết còn cháy thêm lần cuối
Còn trút lửa lên đất cày lật vội
Kịp mùa màng...manh áo ấm cho con .
 
Khi biết thương thì cha đã không còn
Con vục mặt vào đống rơm sót lại
Bùi nhùi ấy vẫn cháy thơm con mãi
Hơn mọi hương trầm dâng lạy cha ơi .
 
BẬU CỬA
 
Bậu cửa căn nhà cũ
Mẹ vẫn thường hay ngồi
Bồn chồn , cha nghỉ phép
Sao lâu về tới nơi...
 
Rồi cha không còn nữa
Mẹ nghẹn ngào ôm con
Vịn mẹ bên bậu cửa
Con dần dần lớn khôn
 
Rồi con cũng đi xa
Tiếp bước chân của cha
Dài tháng năm quân ngũ
Mẹ lại ngóng , lại chờ...
 
Đau đớn chẳng thể ngờ
Con về , mẹ đã mất
Chiếc bậu cửa cùng con
Cứ quay cuồng khóc ngất.
 
Nhà mới con xây lên
Mọi cũ không còn nữa
Chỉ còn khuôn bậu cửa
Làm đoạn tay cầu thang
 
Để cháu con mãi mãi
Được vịn mẹ mà lên
Nơi mẹ mòn bậu cửa
Đã hóa thành linh thiêng

MUỐI
 
Biết rằng là muối thế thôi
Còn bao thứ mặn quê tôi hơn nhiều .
Mồ hôi lăn sớm chí chiều
Vo thành hạt chát hạt nghèo quanh năm .
Chang chang ruộng muối phơi nằm
Rát trong nắng quái mưa dầm người ơi .
Cả đời làm mặn cho người
Còn mình vẫn nhạt chín mười áo cơm .
 
Đăm đăm nhìn xế chiều hôm
Ước cho hoa muối nở đơm ngọt ngào .
 
Tay nâng hạt mặn nao nao
Mồ hôi rơi lẫn tan vào mênh mông .
 



Đặng Thành Tô

 

VU LAN NHỚ MẸ, THƯƠNG CHA
 
Ngước nhìn di ảnh mẹ cha
Mà lòng con những xót xa, tủi hờn
Trách mình chẳng biết lớn khôn
Cho đau lòng mẹ, để buồn dạ cha.
 
Cỗ bàn với lại hương hoa
Mẹ cha còn sống đâu mà mời ăn
Chỉ là hối lỗi, ăn năn
Ru lòng chi để giọng văn rối bời.
 
Vẳng nghe...tiếng mẹ ru hời
Nhớ câu cha dạy những lời...mà đau
Chắc gì đã có kiếp sau
Mà mong lại được bên nhau cùng Người?
 
Lặng nhìn hương khói về trời
Rưng rưng nhớ mẹ, ngậm ngùi thương cha!
 
 
SAO ANH KHÔNG VỀ
 
Em ngồi vá áo cho anh
Rút từ những sợi tuổi xanh đời mình
Xe vào hy vọng mong manh
Vá niềm tin một ngày anh sẽ về!
 
Bao đêm chắp nối câu thề
Khâu vào tấm vá mà tê tái lòng
Vẳng câu “con nhện giăng mùng…”
Thương cho phận gái lạnh lùng năm canh!
 
Em ngồi vá áo cho anh
Đợi anh từ thuở còn xanh mái đầu
Bây giờ tóc đã ngả màu
Lệ kia cũng cạn từ lâu lắm rồi!
 
Thề yêu nhau đến trọn đời
Chờ anh, dạ vẫn tạc lời đinh ninh!
Hết rồi những sợi ngày xanh
Lời thề vẫn đợi, sao anh không về?



2

Ái Nhân


LỜI CHA

Cha xa bốn chục năm rồi
Cha đi về phía chân trời bình yên
Nhân từ cha tựa ông tiên
Chòm râu bạc, ánh mắt hiền nhìn con

Nửa đời con với nước non
Vẫn mang lời dạy sắt son của người
“Làm trai sống ở trên đời
Nghĩa nhân, trung hiếu...”  nhớ lời núi sông

Trải lòng yêu đến mênh mông
“Buộc người thì dễ nhưng không nên làm”
Kết thân thơm thảo mạn đàm
“Học khôn, tránh dại, biết làm người ngoan”

Dẫu đời có lắm gian nan
Ngẩng đầu kiêu hãnh chớ than trách người
Đắng cay con hãy cứ cười
Đừng bon chen nhé... cuộc đời phù du

Tình cha nắng ấm mùa thu
Theo con năm tháng… còn ru suốt đời!

 

LỜI CHA

Cha xa bốn chục năm rồi
Cha đi về phía chân trời bình yên
Nhân từ cha tựa ông tiên
Chòm râu bạc, ánh mắt hiền nhìn con

Nửa đời con với nước non
Vẫn mang lời dạy sắt son của người
“Làm trai sống ở trên đời
Nghĩa nhân, trung hiếu...”  nhớ lời núi sông

Trải lòng yêu đến mênh mông
“Buộc người thì dễ nhưng không nên làm”
Kết thân thơm thảo mạn đàm
“Học khôn, tránh dại, biết làm người ngoan”

Dẫu đời có lắm gian nan
Ngẩng đầu kiêu hãnh chớ than trách người
Đắng cay con hãy cứ cười
Đừng bon chen nhé... cuộc đời phù du

Tình cha nắng ấm mùa thu
Theo con năm tháng… còn ru suốt đời!

 


THẢO THƠM MẸ CHA
 

Mẹ cười xanh cõi thiên thanh
Trời cao mây trắng long lanh mơ màng
Lời cha ân nghĩa đá vàng
Bao điều
răn dạy con mang suốt đời

Bon chen đeo bám kiếp người
Lung linh bóng mẹ
, nụ cười mắt cha
Dõi nhìn lên phía bao la
Hình như mây trắng se hoa đan mành

Tình cha
, nghĩa mẹ kết thành
Thương yêu muôn sắc trong lành thảo thơm
Nắng vàng
phơi trắng đường rơm
Mồ hôi nảy lộc
, bát cơm trắng ngần

Nắng mưa lam lũ tảo tần
Hương hoa mẹ chắt lên phần xanh con
Ghi lòng tạc dạ sắt son
Nghĩa nhân truyền lại cháu con giữ lề

Bể dâu
, mưa gió dầm dề
Lời cha mẹ dặn nguyện thề con mang
Nghĩa, nhân, trung, hiếu đá vàng
Bao dung lòng mẹ…
 Thiên Đàng thảo thơm.

A.N. 8/2021.


1

Thân Thế

XA CÁCH MẸ BAO MÙA VU LAN

 Đã bao mùa Thu qua
Con chưa về thăm mẹ
Đời mưu sinh đây  đó
Cánh bèo trôi giữa khơi

 Ngày con xa quê hương
Tóc mẹ còn xanh thắm
Lưng mẹ còn thẳng đứng
Môi đỏ thắm nhai trầu

 Mẹ chắc nay đã già
Tóc phai vì sương gió
Lưng còng, môi thâm nhạt
Một đời  vì  con “thơ”

 Mùa Vu Lan lại về
Con vẫn nơi xứ lạ
Nơi quê nhà thương nhớ
Mẹ mỏi mòn ngóng trông

 Trăng đêm nay lại tròn
Trăng đêm rằm tháng Bảy
Lòng con...thêm quặn thắt
Dáng mẹ hiền dấu yêu !


 

Nguồn tin: HNV.

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây