Hội nhà văn Hà Nội

https://nhavanhanoi.vn


Chùm thơ về Hà Nội của Đinh Đức Cần

Đinh Đức Cần


 CẢM  TÁC
 
Như tỉnh, như say
Bảng lảng mặt hồ sương, như khói, như mây
Vít bút nghiên tức cảnh
Mành lộc vừng hồng giăng ảo ảnh Hồ Gươm...
 
          ***
Chuông thỉnh thinh không
Lăn tăn gợn Tây Hồ
Lạc vào cõi mơ sen mới hé
Nâng bông...thi hứng rủn bàn tay
Lá Sen tơ tay mềm em gói
Làng Cốm Vòng thơm lựng heo may...
 
             ***
Chân chạm “Cửa may” đền Quán Thánh
Gặp Trần Vũ oai nghiêm đang “bắt quyết” ngồi thiền
Sáng bóng ngón chân Ngài những vết tay cầu Phúc
Em còn chờ ai ngơ ngẩn cõi linh thiêng?
Thi nhân sững sờ tà áo mỏng
Gió thoảng lay nghìn mắt lá nghiêng nghiêng...
 
 HÀ NỘI...VÀ TÔI
 
Lững thững sông... lững thững tôi
Sông Hồng...quai đê chiều ráng đỏ
Cỏ xanh trời thu...cỏ xanh nỗi nhớ
Kỷ niệm tôi...chầm chậm dội về
        
1 - Hà Nội đêm cứu rỗi
 
Thu ấy vàng không lao xao mái rêu phong
Không gian vỡ ầm ầm tiếng pháo
Rồng thiêng phun lửa rực trời
Hỏa tiễn xuyên tâng mây căm giận
Yên Viên, Gia Lâm...giặc trời nát vụn
Hà Nội hằn 18 tuổi tôi...
 
Những cuộc chia ly nặng trĩu tình người
Mẹ gánh em tôi cùng mỳ, ngô, khoai sắn
Hà Nội oằn mình gồng trong bom đạn
Đau những trang thơ ngùn ngụt khói Khâm Tiên
Mùa Giáng Sinh em gọn gàng mũ sắt
Đêm ấm nhiều...ngõ nhỏ có em
 
Đêm cứu rỗi những linh hồn lưu lạc
Tiếng trẻ sinh oa oa giữa hoang tàn
Đêm hồi sinh những mầm cây mới nhú
Tiếng thơ lại về trong còi báo bình yên
 
Hà Nội đêm nay nhiều gió
Đốt lòng tôi...Hà Nội vắng bóng em


 
2 - Hà Nội, phố người và tôi
 
Hà Nội vỡ òa, Hà Nội tung tăng
Những rợp cờ đi trong bất tận
Sông Hồng réo  ầm ầm cuộn sóng
Tháng 5 nổ tung trong mỗi trái tim người
Hoa nở hết đời hoa trong khoảnh khắc
Người trải lòng ôm hết mênh mông...
 
Cửa mở tung chờ phút giây sum họp
Hạnh phúc đẫm trên vai áo đợi chờ
Không có hoàng hôn trong ngày vui bất tận
Tay trong tay vẫn ngỡ đang mơ...
 
Hà Nội dành một phút riêng tôi
Ngẫm ngợi, suy tư mùa Phượng đỏ
Trái tim nấc từng hồi nức nở
Những bạn bè một thuở Sấu, Me
Những mắt mẹ nhòa theo năm tháng
Trường Sơn nghĩa trang nắng khét trưa hè...
 
Nét hào hoa, gương mặt bừng trí tuệ
Hàng Cỏ đêm đêm vô tận những dòng người
Những nước mắt, nụ cười, tay vẫy
Hẹn ngày về phơi phới tuổi đôi mươi...
 
Các bạn tôi đâu? Tôi quặn lòng hỏi gió.
Gió vờn mây lồng lộng vòm trời
Phải bạn tôi đang ở nơi cao ấy?
Nghiêng xuống vẫy chào nụ cười nở trên môi?
                                             
 3 - Hà Nội trời mơ
 
Em còn nhớ ta đã từng ao ước
Một sớm thu trong như mắt trẻ thơ
Một đêm hè kỷ niệm lao xao gió
Phía sông Hồng trăng treo một miền thơ...
 
Ơi sáng thu nay nỗi lòng thao thiết
Những khuôn mặt bạn yêu sao mãi chưa về?
Để cùng tôi trên tầng cao lộng gió
Cho tóc rối bời thỏa nỗi say mê...
 
Hà Nội thu...nhưng chưa được là thu
Lá vàng quên rơi...người quên tuổi tác
Thơ quên thơ... một thời trận mạc
Tôi quên tôi...lơ lửng giữa trời mơ

 
 NGUỒN  CỘI
 
Hà Nội - Chiếc chén vàng đựng rượu quý
Thi nhân uống mãi vẫn không cạn
 
Hà Nội - Người đẹp nhiều như lá ngàn
Họa sỹ vẽ mãi không biết chán
 
Hà Nội - Màu nhiệm chiếc Huyền Cầm
Nhạc sỹ chưa chạm tay giai điệu đã cất lên
 
Hà Nội chiếc túi Càn Khôn
Thu hết nhân tài mọi thời mọi chốn
Đời đời kết tinh nền Văn hiến
Rùa cõng Tinh hoa ngẫm ngợi ngàn năm...

Nguồn tin: bài: HNV.

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây