Chùm thơ của LÊ ĐỨC NGHINH

Thứ hai - 01/07/2019 10:44
LÊ ĐỨC NGHINH
Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.


CHỜ XUÂN
 
Xuân tràn bất chợt về hối hả
Hương em ấp nụ, mở xanh chiều
Mờ góc phố sương, bình minh hé
Nhớ về nơi ấy gió, thông reo.
 
Lao xao xuân thức, chừng luyến tiếc
Lộc mùa vừa cựa, nhú chồi nâu
Hương trút thình lình lên gió biếc
Ngời trong ánh mắt ấy tìm... đâu?.
 
Em vẫn non tơ, xuân ngậm nụ
Bao đêm ta cựa giấc chiêm bao
Uống cạn men tình say như thể
Dốc cả giấc nàng lẫn trong nhau.
 
Qua mấy mùa thương nhan sắc em
Hoa tươi e gió rụng cánh mềm
Xuân canh - toan về còn níu giữ
Chưa hề mờ vết giấc hôn đêm...
 
TRỘM EM
 
Góc khuất lưu bóng hình ngày ấy
Em xinh nên nỗi nhớ biết buồn...
Nóng lên từng nụ hôn tưởng tượng
Trời... nghe chim hót dịu dàng hơn.
 
Đã nhen em vào tôi đốm lửa
Bùng lên trong than củi chưa tàn
Mặc anh cháy bao nhiêu lần không biết
Ấm đông này giá tuyết chửa ngừng tan.
 
Ở nơi ấy, anh bao ngày nương náu
Tìm em về cháy nhẹm giấc đêm mơ...
Cũng chưa đủ cho hồn nhau ân ái
Bên ngực anh còn loạn nhịp đến giờ.
 
Anh đã đếm cùng mấy mùa trăng thức
Những vì sao trằn trọc phía trời xa
Xin làm kẻ tội đồ thánh thiện
Muốn cướp em trong sa số thiên hà.
 
Anh mang tội với bao điều tưởng tượng
Trộm ái ân em, trong giấc mơ hoa...
 
HẸN GIẤC THU SAU
 
Choàng ôm đêm, trống chỗ nằm
Giật mình quờ vội thấy thăm thẳm rồi.
 
Cuối thu lá trút bời bời
Vườn nhà chim hót đắng lời sáng nay
Chiều về tôi khật khưỡng say
Nhìn hồng nở, nhắc mấy ngày thu trôi.
 
Xác hoa từng cánh qua đời
Đốt mình rực rỡ để rời sắc phai.
Trắng đêm than vắn, thở dài
Trọn canh mỏi giấc, bên ngoài thu mau.
 
Đông tràn lạnh vết thương nhau..

Nguồn tin: Nguyễn Sĩ Đại

 Từ khóa: Lê Đức Nghinh, Mùa Xuân

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây