Chùm thơ cuối năm của Nguyễn Thạc Lưu

Thứ hai - 03/01/2022 09:40
Chùm thơ cuối năm của Nguyễn Thạc Lưu
             
             Phan Long của tôi

 

Giếng làng xưa
vanh tròn năm tư thước*
cây đa cổ
tán phủ một mẫu điền**
Mười bẩy bậc nhịp bước chân thôn nữ
gót sen hồng in từng nấc thời gian
 
Làn tóc mây chạm đến chốn mơ màng
đôi mắt ngọc long lanh oà nỗi nhớ
manh yếm lụa phập phồng đong nhịp thở
má đào rơi trong mát một vùng xanh
 
Đôi cành đa khẽ chạm tấm vai trần
sóng đung đẩy dáng tiên sa e ấp
Như tình sử vẽ nên tranh thuỷ mặc
Nắng xiên khoai nghìn mắt lá soi nhìn
 
Em ngả nón chao cội nguồn bình yên
Ngàn ánh sao vờn đáy gương xao động
Uống vào tim giọt lắng trong mạch sống
Đôi quang thùng gánh những miền không quên
 
Chiều bảng lảng bầy chim bay về tổ
Những pho tượng đầm mình trong tiếng mõ
Phan Long ơi! Phan Long của tôi đó,
Vẳng chuông chùa
nhung nhớ
giếng
- đa quê!
 
                       2021- 2021- ĐTTL
 
          * Đường kính trên 21m
          ** Mẫu Bắc Bộ = 3600 m2
 

 

           Giao thừa
 
Giao thừa chợt có mưa xuân
Pháo hoa bừng nở trên tầng trời cao
Em đi hái lộc chùa nào
Đầy trời hoa thắm rơi vào mắt em
       
                      Giao thừa 2008
 
           Xuân đến
 
Kìa Xuân em đến bên tôi
Nhẹ nhàng như chiếc lá rơi bên thềm
Rung rinh lời của con tim
Gửi tình xuân thắm êm đềm nụ hôn.
                                   
                                   Giao thừa 2009
 
 
           Lời chúc đầu xuân
 
Gửi cánh đào vào trong nỗi nhớ
Đón nhành mai hé nở chào xuân
Nắng hồng nâng nhẹ gót chân
Cho thơ bay bổng trên tầng trời quê.
 
                              xuân Canh Dần 2010
 
           Xuân sáu tám
 
Đã nên sáu tám xuân đời
Vẫn ham muốn những đầy vơi khôn cùng
Gieo vần lục bát đôi dòng
Tình thơ chót đã nặng lòng cùng ai
Chiều xa khuất bóng non Đoài
Một câu lơ lửng giữa trời mờ xa.
 
           Sáng
 
Sáng mai pha cốc cà phê
Một mình ngồi uống nhâm nhi một mình
Nhớ người bạn, nhớ người tình
Bâng khuâng tấc dạ mơ hình bóng ai ?
 
 
           Chiều
 
Chiều buông nắng ngả bên đình
À ơi cánh võng một mình hát ru
Ru hời!... Ru hỡi!... hợi ru!...
Cánh cò chao lượn cho thơ bồng bềnh.

         
          Đêm
 
Đêm khuya trăng ngó qua rèm
Hỏi người tri kỷ có còn thức không
Bập bùng ngọn nến bập bùng
Nhặt khoan ai nhặt đếm từng giọt thơ.
 
Duyên đời khéo vẩn vơ chưa
Vì tơ vương nhện, vì thơ vương tình.
 
                                                12/2010
 
           Trăng xuân
 
Sông Xuân nước dậy đầu nguồn
Trời Xuân nắng trải rực muôn sắc màu
Trăng Xuân ấp bóng lồng nhau
Thuyền Xuân bịn rịn bên cầu chờ ai.

 

 

 

 

          THEO BƯỚC ĐƯỜNG XUÂN

 

Xuân ơi xuân lại đến cùng tôi

Bảy chục năm trời vẫn thế thôi

Con nước đầu thu chưa dứt chảy

Cánh buồm cuối hạ vẫn dong khơi

Sóng to chẳng quản thuyền bươn trải

Bão lớn không ngăn biển lấp bồi

Ta đi theo bước đường xuân gọi

Lồng lộng non đoài sắc thắm tươi!

   

         Giao thừa 2013- ĐTTL

 

 

Nguồn tin: HNV

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây