Chùm thơ tháng Mười Một của nhiều tác giả

Thứ ba - 02/11/2021 09:14
Đoàn Thịnh, Lôi Vũ, Ái Nhân, Trần Trung ( Hà Nội ), Hoàng Đình Tư ( Hải Phòng ), Hồng Huyên ( Hà Nội ), Thân Thế ( Hà Tĩnh )...
Ảnh minh họa trong trang: ST
Ảnh minh họa trong trang: ST

 

Đoàn  Thịnh
( Hà Nội )

BÙI NHÙI RƠM
 
Gió bấc mùa đông cha đi cày ải
Mang bùi nhùi rơm dấm lửa đầu bờ
Con ngồi hơ ...đếm đất cày lật mãi
Từng luống thẳng đều quên đã đang trưa.
 
Con trâu phì phò móng khua khó nhọc
Bùi nhùi rơm trút phần lửa cuối cùng
Mồi thuốc lào cha vội vàng châm hút
Chỉ khói thơm là cứ tỏa ung dung .
 
Con lớn lên và bao năm xa biệt
Vùng nọ nước kia rồi chẳng còn nghèo
Khi tưởng nhớ lần nào con cũng khóc
Nghĩ bùi nhùi giữ lửa cha mang theo.
 
Những cọng vàng rơm xơ xác quê nghèo
Trước khi hết còn cháy thêm lần cuối
Còn trút lửa lên đất cày lật vội
Kịp mùa màng...manh áo ấm cho con .
 
Khi biết thương thì cha đã không còn
Con vục mặt vào đống rơm sót lại
Bùi nhùi ấy vẫn cháy thơm con mãi
Hơn mọi hương trầm dâng lạy cha ơi .
 

BẬU CỬA
 
Bậu cửa căn nhà cũ
Mẹ vẫn thường hay ngồi
Bồn chồn , cha nghỉ phép
Sao lâu về tới nơi...
 
Rồi cha không còn nữa
Mẹ nghẹn ngào ôm con
Vịn mẹ bên bậu cửa
Con dần dần lớn khôn
 
Rồi con cũng đi xa
Tiếp bước chân của cha
Dài tháng năm quân ngũ
Mẹ lại ngóng , lại chờ...
 
Đau đớn chẳng thể ngờ
Con về , mẹ đã mất
Chiếc bậu cửa cùng con
Cứ quay cuồng khóc ngất.
 
Nhà mới con xây lên
Mọi cũ không còn nữa
Chỉ còn khuôn bậu cửa
Làm đoạn tay cầu thang
 
Để cháu con mãi mãi
Được vịn mẹ mà lên
Nơi mẹ mòn bậu cửa
Đã hóa thành linh thiêng

 

           1


Lôi Vũ
( Hà Nội )

Long Biên chiều cuối thu

 Em - Long Biên chiều cuối thu.
Những nhịp cầu như đôi mắt vàng ru vạn năm trước, Gửi nhọc nhằn
theo bánh xe đạp lặn sâu vào đáy nước. Còn niềm vui ráng lên mầu vàng
soi vào hồn Dân tộc - Mấy ngàn năm trên sóng Hồng Hà.

 

Lãng Đãng Đông


 Muốn gửi cho em chút lạnh đầu mùa
 Bởi nơi anh Những mắt cúc họa mi biết nói. Đã ngập về lối xưa
Chợt nhớ, chợt quên đầy vơi quá vãng, Hà Nội đông nghiêng mùa
khờ khạo rót vào thu. Bên gác hương hoàng lan phảng dụ, Tiếng Khuyên
gọi giao mùa. Em lặng lẽ nụ cười hôn lên nắng, Ngọt như ngày
mình yêu nhau. Ngõ nhỏ rộn những bàn chân, Con ngõ cõng tôi qua
bao mùa thu vàng võ. Gót nào của bạn của ta? Những dấu chân
trên dặm đường xa, Trưa nay phố hao gầy con nắng lãng đãng đông.

 

c3c6b2f32116f3920cb59baa52d916ec

Ái  Nhân

( Hà Nội )

 

VÃN MÙA

 

Thu tàn chim nhạn về đâu?
Cho ta nhắn gửi đôi câu ân tình
Thương em lầm lũi một mình
Cô đơn đi giữa vô hình gió mưa

Bây giờ ai đón ai đưa
Năm canh bấm đốt có thừa mấy canh
Vườn nhà lảnh lót vàng anh
Hay là hiu quạnh mong manh… gió lùa?

Ăn chay, niệm phật, lên chùa
Xa nhau cũng đã mấy mùa lá bay
Trăng vàng sóng sánh đêm say
Đậm đà muối mặn, còn cay như gừng?

Chim xanh quên lối về rừng
Sông Ngân thăm thẳm, mấy từng mây cao
Đêm rồi gặp ở chiêm bao
Hồn nhiên em vẫn ngọt ngào dâng yêu

Gót hồng duyên dáng sang kiêu
Rưng rưng nước mắt cho nhiều ức oan
Bấc về, mưa đổ chan chan
Thương ai lỡ chuyến hồng nhan vãn mùa
 

THỜI GIAN PHAI


Âm thầm lạc giữa đêm thinh
Nghe trong sâu thẳm lòng mình lời ru
Nỗi buồn heo hắt trăng lu
Người sang sông vội... mặc thu lỡ làng

Lối buồn gót nhớ mênh mang
Tìm trong ký ức bẽ bàng mùa xưa
Con đường ai đã chung mưa
Bến chiều dông gió ai đưa em về?

Sông sâu chết đuối câu thề
Luênh loang trăng rụng, dầm dề ngâu rơi
Phong trần mòn gót chơi vơi
Tìm trong tiền kiếp nụ cười hư hao

Heo gầy nắng quái xanh xao
Bấc lùa thu rụng ào ào vào đau
Bao mùa ta đánh mất nhau
Bài thơ kỷ niệm… phai màu thời gian.



BẤC SANG
 

Nụ cười xinh đến ngẩn ngơ
Lang thang gom nắng dệt thơ buộc mình
Thẫn thờ từ lúc bình minh
 Hoàng hôn còn đợi... vô tình người quên

Đáy lòng con chữ thầm rên
Cứ âm ỉ cháy, gọi tên nhau hoài
Đa đoan gió cũng thở dài
Thôn Đông ngồi ngóng Thôn Đoài… đếm sao

Mơ hồ lạc giấc chiêm bao
Chưa đông mà đã ào ào… bấc sang

 

 

CẤT TRỘM NỤ CƯỜI

Chiêm bao uống mắt nồng nàn
Đồng khô hạn cháy ngập tràn đêm say.
Hồn tình chắp cánh phiêu bay
Trái tim thắp lửa giữa ngày… đê mê

Lời tình ru giấc hả hê
Mắt âu yếm thế cho về khổ nhau
Thu tàn trơ dạ sông đau
Vườn hoang bỗng nở hoa cau trái mùa

Mắt trăng lóng lánh ánh bùa
Ta như chú tiểu trên chùa biếng tu
Nỗi buồn níu lấy mùa thu
Thơ yêu mắc võng đánh đu cong giời

 

Tương tư thắc thỏm nhớ người
Giấu em cất trộm nụ cười… vào thơ.


 

NHỦ THẦM

 

Kiệu rồng người rước em đi

Bao nhiêu kỷ niệm thiên di đường nào?

Môi thơm mắt biếc má đào

Người ta nẫng mt... cồn cào tim ta

Đâu rồi duyên dáng như hoa
Ta về nhặt ánh trăng sa đếm buồn
Heo may tinh quái khéo luồn
Hanh hao bạc phếch cánh chuồn nhẹ tênh

Nẻo về chân bước chênh vênh
Lục bình tím dại lênh đênh sông hồ
Bóng thương chôn xuống đáy mồ
Chiêm bao thổn thức hồ đồ… đào lên

Nhủ thầm buông bỏ tìm quên
Mà trong sâu thẳm gọi tên em hoài
Thôn Đông thức nhớ thôn Đoài
Sao hôm vụt tắt... canh dài thê lương.


                      LR 29 scaled 1

               
                  Trần Trung

                        ( Hà Nội )


THU VỀ GIỮA MÙA DỊCH
 
Trời như xanh như trắng
Thấp thoáng lá vàng bay
Cúi đầu về với đất
Bê tông ken giăng đầy
 
Muốn tìm hương Cốm Vòng
Cốm còn đâu mà nhớ
Húng Láng hết đất rồi
Nhàn loãng chiều vu vơ
 
Phố dài hiu hắt vắng
Im ỉm không cửa hàng
Dịch lây lan ngõ xóm
Chó chẳng đường chạy ngang
 
Thu về, nào háo hức ?
Ngày oải như ác mộng
Giật mình, tìm xa vắng…
Vu Lan có còn không ?
 
Cúi đầu về với đất…
Đất, nói lời - Hư không.
 
 
 
KHE KHẼ
 
Khe khẽ, thu khép hờ hơi thở
Ngát làn hương xa vắng - Cận kề
Đất trời ngỡ chẳng còn viễn xứ
Gió lại về thoa dịu hơi mê…
Xa xưa, nay cứ thu như thế
Tròn mơ, mi khép, vẫn đợi mai
 
Nhà dẫu đóng, hơi thu vào êm nhẹ
Đuôi mắt dài
     Khe khẽ trong nhau
 
 
 
 AN TOÀN
 
An toàn biết hiểu sao đây
Trời cao đất thấp… bủa vây cõi phàm.
Khắp nơi dịch bệnh tràn lan
Gió thu phơ phẩy, lăng loàn thịt da ?
Địa cầu đầy… bãi tha ma ?
Xiết đau chết chóc, rồi ra thế nào ?
 
Thu về. Câm lặng. Ngán ngao
Mơ gì trăng gió. Biết nào hết lo !?
 
Xa xỉ quá, an toàn ơi!
Cái cười méo mó, rối bời mắt khô
 
Nuối trông bến cũ đò xưa
Trông dòng xuôi vắng…
       Càng thưa thớt Người.
 
 
 
QUÁ NGỌ RỒI
 
Cô hàng rau ơi, em chửa về ư ?
Ngõ vắng. Xóm nghèo, em ngồi cùng mưa  nắng
Em ngồi cùng lặng lẽ mớ mưu sinh.
 
Ngày lại qua ngày,
Lao xao, thấp thỏm-chợ tạm-nhà lành…
 
Nay, dịch dã bủa lan-Sài gòn, Hà Nội
Ầm ã, giục ngăn, loa phường nhức nhối !
Cô bán rau ơi !
Em chửa về ư ?
Vẫn nắng to-quá ngọ rồi !
 
 
 
BỐN GIỜ SÁNG
 
Tiếng gà đứt đoạn, hoang mang
Hơi sương lạnh, lùa thu qua khe cửa…
Đồng hồ gõ bên tai. Bốn giờ !
 
Đã sáng rồi a !?
Mông lung. Bưng bít. Om ung  tối mồ
Đẩy xô, chất chồng ngàn ngàn câu hỏi (???)
Dấu chấm than (!), mũi giáo lao thẳng xuống ta !?
 
 Lại đứt đoạn tiếng gà !
Lại mèo gào kêu sương, đứt ruột !
Như trẻ con ngằn ngặt khóc giữa canh trường !
 
Bốn giờ.
Chuông báo thức hay là chuông báo động !?
Ta đang ở nhà ta
Hay là…
Nhốt mình hoang lạnh… bãi xa Ta !?
 
                        Hà Nội, những ngày dịch Covid vẫn đang bủa vây.


a

 
  Hoàng Đình Tư
 ( Hải Phòng )

           
NHỚ CHIỀU THU HÀ NỘI
 
Cuối thu trở lạnh nhiều hơn
Dề dầm trời đổ mưa cơn dầm dề
Hồ Gươm bóng liễu lê thê
Nhớ làn tóc rối ngày về bên em !
 
Lá vàng thu trải lên thềm
Nhớ hè phố cổ những đêm hẹn hò
Hương hoa sữa nhớ con đò
Hồ Tây ai thả cánh cò chao nghiêng
Em cười ánh mắt chung chiêng
Chân chưa bước xuống mà biêng mạn thuyền
Chùng chình câu hát giao duyên
Tây Hồ nhớ buổi vui miền bồng lai.


Mấy lần lỡ hẹn cùng ai

Chênh chao đằng ấy bờ vai thêm gầy
Chiều nay sấu rụng vương dầy
Nhớ Hà Nội nhớ đến ngây dại lòng !!!

 

unnamed

Hồng Huyên

( Hà Nội )
 
Chợt Đông về
 
Cơn gió Bắc hôm nay vừa chợt đến
Đang chơi vơi vẫn gọi Đông sang
Cuối Thu rồi gió heo may đã cạn
Thu sắp xa rồi Thu cố víu làm sao
Đâu khác được qui ước của thiên nhiên.
 
Ôi mùa Thu ơi, thêm một mùa sắp chết.
Ta lại thêm một mùa đầy khát vọng chênh vênh
Mà hôm nay ta vẫn thấy ngược dòng
Ta vẫn mơ một ngày Thu trước mắt
Trở nắng Hồng bên điệu nhạc quanh ta.
 
Mùa Đông về cái rét lại tái tê
Mong một ngày nắng hồng cũng khó
Nhờ củi khô đốt thành đất đỏ
Sởi ấm tâm hồn đỡ lạnh lẽo cô đơn.
 
Để dồn nén mong một ngày hoa nở
Chờ một ngày hoa sữa lại bay hương.



1
 Thân Thế                                               
 ( Hà Tĩnh )                                               
 
THU ĐI QUA HAI NỬA TRÁI TIM                                                  
 
Em về đó, sông quê hờ hững
Lững lờ trôi , chẳng bận việc đời
Bến đò xưa cỏ vàng, rêu úa
Khách sang đò lòng chẳng vấn vương.
 
Em về giữa  đông dài rét mướt
Gió bấc mưa phùn thấu thịt da
Bếp lửa hồng, lẻ loi đơn chiếc
Những sớm mai rồi những đêm khuya.
 
Anh ở lại, trời nam nắng cháy
Chốn thành đô hối hả, xô bồ
Căn phòng vắng gót son em bước
Lặng lẽ đìu hiu bóng dáng mình.
 
Vắng bóng em phố chiều nhạt nắng
Lá vàng rơi, ghế đá rủ gầy
Hoàng hôn tắt, ánh đèn mờ ảo
Anh thẫn thờ lạc giữa công viên.
 
Thu đi qua trái tim hai nửa
Nửa trời nam - trời bắc nhớ thương  
Nửa trời bắc - phòng đơn lạnh giá
Lá thu rơi thành đống tro tàn !
 

                            

Nguồn tin: HNV.

Tổng số điểm của bài viết là: 3 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 1.5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây