Truyện ngắn của Nguyễn Đạo Vinh
Tùng…tùng…tùng…..
Hồi trống vừa dứt, báo hiệu buổi học trong ngày đã hết. Các học sinh nhốn nháo thu xếp sách vở vào cặp rồi đứng lên chào thầy ra về.
Thầy Thành vừa thu dọn giáo án, vừa ngước mắt nhìn đám học trò đang nhộn nhạo, chen chúc. Thầy định nói câu gì đó, bỗng nhìn thấy ông Tiến, Phó hiệu trưởng trường Phổ thông cơ sở Yên Bình đi vào. Vào đến nơi, ông Tiến cất lời:
Ông Tiến vừa quay ra vừa trả lời:
Xếp xong mọi thứ vào cặp, Thành lững thững đi xuống. Ông Tiến kéo ghế, đưa tay ra hiệu mời Thành ngồi.
Đặt chiếc cặp lên bàn rồi từ từ ngồi xuống, Thành hỏi ông Tiến:
- Có việc gì ông thông báo nhanh để tôi về soạn giáo án!
Đẩy chén nước về phía Thành, ông Tiến cất lời:
Thành hơi khó chịu với câu trả lời của ông Tiến, cầm chén nước lên, nhấp một ngụm, sau đó Thành hỏi tiếp:
Ông Tiến ậm ừ một lát rồi chậm rãi trả lời:
Tay vân vê tập hồ sơ, bằng chất giọng kẻ cả, ông Tiến hỏi Thành:
Thành bực mình về thái độ trịch thượng của ông Tiến, lại nghe ông ta hỏi như vậy, anh bực dọc gắt:
“À thì ra là hót, nhưng mà hót thì liên quan quái gì đến thi tuyển công chức nhỉ”. Thành nghĩ trong đầu. Lát sau Thành hỏi lại.
Thành thấy khó chịu với những lời ông Tiến nói, nhưng vẫn ngồi im để xem ông ta còn giở trò gì nữa. Ông Tiến thấy Thành không có phản ứng gì liền nói tiếp:
- Vấn đề thứ hai tôi muốn hỏi là, thầy đã chơi tam cúc bao giờ chưa?
Nghe đến đây, Thành không còn kiềm chế nổi nữa, anh đứng phắt dậy gắt to:
Thành ngồi xuống với vẻ mặt cau có, anh nói:
Mặc cho ông Tiến gọi với. Thành lên xe đi thằng không ngoái cổ lại.
Về đến nhà Thành gạt mạnh chân chống xe rồi đi nhanh lên phòng.
Vợ Thành cùng người bạn tên Nga đang ngồi nói chuyện, thấy Thành cứ sầm sầm lao lên phòng. Nga lấy làm lạ liền nháy cô bạn lên hỏi han xem sao.
Lên đến phòng, Thành quăng mạnh chiếc cặp sách lên bàn rồi mở tung cửa sổ. Anh ngồi bất động nhìn ra ngoài đường phố.
Nhìn thấy cảnh chen lấn, xô đẩy, bất chấp luật lệ, có người lao xe lên vỉa hè phóng vù vù, Thành lại càng bực. Anh cởi hết quần áo ngoài quăng lên giường ngồi dạng chân, đưa tay bóp trán ra chiều nghĩ ngợi. Vợ Thành không khỏi lo lắng trước những việc làm của chồng. Cô rón rén đi tới rồi nhẹ nhàng hỏi Thành:
Thành giật mình ngoái lại rồi cất lời:
Thành như bừng tỉnh, anh ra mở tủ lấy quần áo đi vào buồng tắm.
Vợ Thành đi xuống đến chân cầu thang gặp Nga đứng đấy, Nga hỏi:
Hai đứa con Thành đang ngồi bàn, nó lấy đũa gõ vào bát kêu keng keng. Nga đi đến ngồi vào cạnh hai đứa trẻ. Nga bảo:
Nga lấy muôi đánh tơi nồi cơm rồi đơm cho hai cháu xong thì Thành cũng đi xuống. Vừa tới chân cầu thang, Thành niềm nở bắt chuyện:
Thành chủ động rót rượu cho Nga và vợ mỗi người một chén. Không quên chạm cốc chúc sức khỏe mọi người. Họ ăn uống cười đùa vui vẻ.
Ăn xong Thành ra bàn pha nước. Nga và vợ Thành cũng đã dọn dẹp xong, cả hai người cùng đi ra bàn ngồi.
Thành rót nước cho bạn và vợ mình rồi anh chủ động kể:
Nghe tới đây Nga và vợ Thành cười ngặt nghẽo. Thành chẳng hiểu hai người họ cười gì, anh cứ đuỗn mặt ra nhìn. Lát sau Nga lên tiếng:
Thành ngơ ngác chả hiểu Nga nói thế là ý làm sao? Nhấp ngụm nước xong Nga nói tiếp:
Để cho Nga nói xong vợ Thành mới hắng giọng nói tiếp:
Thành phản ứng:
Nga thấy Thành nói vậy, cô liền chen vào:
- Thôi đi ông ạ! Thi tuyển công chức đâu phải dễ. Kiến thức chỉ là phụ, cái này mới là quan trọng. Nga đưa tay ra, xoa xoa ngón cái vào đầu ngón trỏ và ngón giữa.
Hiểu được ý của Nga, Thành tuyên bố:
Vợ Thành không còn đủ kiên nhẫn để nghe chồng nói, nàng liền đứng vụt dậy gắt:
Thành bật lò xo cãi lại:
- Người xưa có câu “ Qua sông thì phải lụy đò ”. Mình cần thì phải xuống thang chứ?
Thành ngoay ngoảy:
Không thể đối đáp nổi với hai cái mồm, mà lại là mồm đàn bà, Thành bất lực, hậm hực đi lên phòng, mặc cho vợ và Nga cứ trố mắt lên nhìn.
Gieo mình xuống giường, Thành lại quay sang bực dọc về thái độ của tay Tiến.” Hắn mới học xong lớp năm mà đã lên giọng, đòi kiểm tra kiến thức của một giáo viên có trình độ đại học. Chẳng qua luồn cúi và có người bợ đỡ nên mới được thế chứ không thì… Rõ là….Thằng ngu lại lãnh đạo thằng khôn. Lại còn bảo mình phải hót cho khéo để làm vừa lòng cấp trên. Hắn định biến mình thành con rối hay sao? Là thầy, ngoài việc truyền đạt kiến thức, chuyên môn, cho học sinh, thì còn phải là tấm gương sáng cho các trò noi theo. Sao bây giờ họ lại bắt mình phải nghĩ và làm như họ nhỉ? Bảo đúng, bảo sai cũng phải nghe, phải đồng lòng, phải hùa theo. Mỗi người có một trình độ, một khả năng, một bản lĩnh khác nhau. Có như thế, mới tạo ra động lực để phấn đấu, để vươn lên trong học tập, sản xuất và chiến đấu. Giờ lại gò, ép nhau, chui vào một cái khuôn, một cái rọ, đã được định hình. Cho tròn được tròn, bắt méo phải méo. Chẳng biết có quốc gia nào trên thế giới, lại có nền giáo dục như ở nước ta không? Cải tiến không cải lại đi cải lùi.
Mười mấy năm ngồi trên ghế nhà trường, mười mấy năm đứng trên bục giảng. Năm điều Bác Hồ dạy đã là kim chỉ nam, là phương châm sống của mình và của cả đám học trò mà mình đã dạy bảo. Lẽ nào, những lời dạy bảo của Bác lại trở nên vô nghĩa? Lẽ nào, lại phải bán nhân cách của mình đi để đổi lấy niêu cơm? Lẽ nào….. Những người mà mình tin yêu nhất, là vợ mình và cô giáo Nga, lại xui mình làm những việc đốn mạt, phi đạo đức đến như vậy, thì còn biết tin vào ai bây giờ? Mình sẽ nhất quyết không làm theo ý họ.” Vẩn vơ, vơ vẩn một lúc, Thành bất chợt nghĩ tới câu thơ của nhà văn Nga Ép - tu - xen - cô, do nhà thơ Bằng Việt dịch: ‘’ Sống cái đời gì mà kì cục quá thôi/ Dám lương thiện với mình đã cũng là dũng cảm’’.
Trằn trọc mãi, Thành mới đi vào giấc ngủ, trong lòng anh vẫn mang theo một gánh nặng suy tư.
Hôm sau lên lớp, vì không muốn giáp mặt tay Tiến nên Thành cố tránh. Nhưng, hình như mọi việc đã được sắp đặt, Tiến đi tới, ông ta vừa bắt tay Thành, vừa nói:
Thành trở nên bấn loạn khi nghe ông Tiến nói ra câu đó, anh đứng như trời trồng trước cửa lớp. Hít sâu, thở đều, mấy lần mà Thành không làm sao trấn tĩnh nổi, anh đi xuống nói với thầy Hiệu trưởng:
- Tôi thấy đau đầu quá, thầy cho người dạy thay. Nói xong, Thành lên xe phi thẳng về nhà. Vừa đặt chân lên bậc cầu thang, Thành lại nhìn thấy, trên bàn có cây bút và tờ giấy. Thành cầm lên xem, trong trang giấy chỉ ghi vẻn vẹn có một câu:
‘’Vì niêu cơm của gia đình, mong chồng thứ lỗi’’.
Thành buông tờ giấy rơi xuống đất rồi lẳng lặng đi lên phòng.
----------------------------
Minh họa : ST
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Những góc nhìn đa chiều về thơ Châu Anh Tuấn
Khoảnh khắc Huế trong thơ Đào An Duyên
HÀNH TRÌNH THEO CHÂN BÁC
UẨN ỨC
THÁNG TƯ, QUA MIỀN ĐẤT LỬA QUẢNG TRỊ
NẾU MỘT NGÀY TÔI QUÊN
HẰNG VÀ TÔI
GỌI MẶT TRỜI - thơ Trần Trọng Giá và lời bình...
QUY LUẬT MUÔN ĐỜI - thơ Đặng Cương Lăng và lời bình...
Trang thơ Tháng Năm của nhiều tác giả
QUÊ MẸ - Trường ca của Phùng Trung Tập
Hành trình đưa cái đẹp lên sách, báo của chàng sinh viên dang dở đường văn
NIÊU CƠM
Phát động hai cuộc vận động: sáng tác văn học nghệ thuật và sưu tầm tư liệu ngành Nông nghiệp và Môi trường
Chữ Tâm và chữ Tài - thơ Võ Quang Diệm và lời bình