
Đặng Cương Lăng
QUY LUẬT MUÔN ĐỜI
Lời bình:
Trong dòng chảy văn chương, những bài thơ mang tính triết lý nhân sinh luôn có sức sống bền bỉ vì chúng chạm đến những chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc đời. "Quy luật muôn đời" là một tác phẩm như thế. Qua thể thơ ngắn gọn và hình ảnh ẩn dụ quen thuộc về "Núi" và "Cỏ", bài thơ đã phác họa nên một bức tranh về thái độ sống, sự khiêm nhường và quy luật vận hành của tạo hóa.
Hình ảnh đối lập và bản ngã của con người (Khổ 1 & 2)
• Núi – Biểu tượng của cái tôi và quyền lực: Hình ảnh "núi cậy mình cao" đại diện cho những người có địa vị, sức mạnh nhưng đôi khi bị vây hãm bởi chính sự kiêu hãnh của mình. Sự "cao" ấy đi kèm với nỗi sợ "động đất" và nỗi đau "cô đơn", "khô hạn".
• Cỏ – Biểu tượng của sự khiêm nhường và sức sống: Ngược lại, cỏ chọn "yên phận thấp". Cái "thấp" ở đây không phải là yếu hèn mà là sự tỉnh táo để lựa chọn sự an nhiên, có nhiều bạn bè và luôn giữ được nhựa sống tốt tươi.
• Bình luận: Tác giả cho thấy một nghịch lý: Đỉnh cao thường cô độc và dễ tổn thương, trong khi sự bình dị lại mang đến sự kết nối và bền bỉ.
2. Bản lĩnh trước biến động của cuộc đời (Khổ 3)
• Sự bình đẳng trước thiên nhiên: Dù là núi cao uy nghi hay cỏ xanh bé nhỏ, tất cả đều phải đối mặt với "mưa gió rì rào".
• Sức mạnh thích nghi: "Nào ai biết được" – câu thơ như một lời nhắc nhở về sự xoay vần của số phận. Đôi khi trong bão tố, núi có thể đổ sập nhưng cỏ nhờ mềm mại mà vẫn có thể hiên ngang đứng vững sau cơn mưa.
3. Triết lý về sự vô thường và lòng chấp nhận (Khổ cuối)
• Xóa bỏ ranh giới cao – thấp: "Thấp cao chớ kể" là lời khuyên hãy ngừng so sánh và tranh giành. Mỗi sự vật sinh ra đều có giá trị và sứ mệnh riêng.
• Tư tưởng tự tại: Cụm từ "Trời sinh ra thế" thể hiện một cái nhìn bao dung, chấp nhận quy luật tự nhiên. Khi hiểu được mọi sự trên đời đều là "vô thường", con người sẽ không còn bị ràng buộc bởi danh lợi mà tìm thấy sự giải thoát trong tâm hồn.
"Quy luật muôn đời" không chỉ là một bài thơ tả cảnh mà là một bài học đạo lý sâu sắc. Nó dạy chúng ta cách sống khiêm nhường nhưng không tự ti, mạnh mẽ nhưng không kiêu ngạo. Chiêm nghiệm cá nhân: Bài thơ để lại dư vị nhẹ nhàng, giúp mỗi người tự nhìn lại chính mình để sống an nhiên hơn giữa cuộc đời đầy biến động.
Đoàn Việt
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Những góc nhìn đa chiều về thơ Châu Anh Tuấn
Khoảnh khắc Huế trong thơ Đào An Duyên
HÀNH TRÌNH THEO CHÂN BÁC
UẨN ỨC
THÁNG TƯ, QUA MIỀN ĐẤT LỬA QUẢNG TRỊ
NẾU MỘT NGÀY TÔI QUÊN
HẰNG VÀ TÔI
GỌI MẶT TRỜI - thơ Trần Trọng Giá và lời bình...
QUY LUẬT MUÔN ĐỜI - thơ Đặng Cương Lăng và lời bình...
Trang thơ Tháng Năm của nhiều tác giả
QUÊ MẸ - Trường ca của Phùng Trung Tập
Hành trình đưa cái đẹp lên sách, báo của chàng sinh viên dang dở đường văn
NIÊU CƠM
Phát động hai cuộc vận động: sáng tác văn học nghệ thuật và sưu tầm tư liệu ngành Nông nghiệp và Môi trường
Chữ Tâm và chữ Tài - thơ Võ Quang Diệm và lời bình