Sáng tác của Nguyễn Đình Bắc

Thứ tư - 11/08/2021 23:14

Sáng tác của Nguyễn Đình Bắc

Nguyễn Đình Bắc


           MÙA LÁ RỤNG

                                                                                                                             Tản văn của Nguyễn Đình Bắc

Buổi sáng, tôi trở dậy, bật tung cửa sổ, một luồng sáng trong suốt, xanh óng ả như những chùm tơ nhẹ nhàng bay vào. Theo đó là một làn gió thật hiền, khẽ khàng và hổn hển như hơi thở của người đàn bà đang yêu. Và kia, một chiếc lá vàng còn pha chút xanh tươi đang đậu vắt vẻo trên ô cửa sổ, cứ run lên sau mỗi trận gió đùa.

Thu!
Mùa thu đến thật rồi!
Mặt hồ Linh Đàm hôm nay trong và xanh rất lạ. Một làn sương mỏng mờ ảo, xa xăm như xứ sở của chốn tiên cung. Vài con chim ăn đêm về muộn kêu kin kít, đàn cá đớp mồi lách chách làm cho tôi như thoát ra giấc mộng tiên du. Tôi phóng xe thật nhanh về phổ. Làn gió heo may se lạnh phả vào mặt, không hiểu sao tôi lại nhớ đến câu thơ của nghệ sĩ đa tài Nguyễn Đình Thi:
“Những phổ dài xao xác hơi may
Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy”
Xe tôi lao về đường Phan Đình Phùng để ngắm mùa sấu rụng lá. Không phải chỉ riêng tôi, thấp thoáng nơi đầu phố một đôi người yêu mùa thu cũng có mặt tự khi nào. Một bác trung niên đứng cạnh tôi, tay lăm lăm chiếc máy ảnh chờ cho mỗi đợt gió về, để quay kỳ được những chiếc lá sấu đang rơi. Khi chiếc lá cuối cùng thả mình nhẹ nhàng trên thảm cỏ bên đường, bác chìa máy sát mặt tôi mà tua lại, miệng thì thào: Ông thấy không? Thấy không? Đấy, đấy, những vẩy vàng nàng thu ban tặng chúng ta đấy, mỗi năm chỉ có một lần thôi! Tôi ghé mắt vào khuôn hình, những chiếc lá sấu vàng tươi, long lanh dưới ánh nắng ban mai cứ bay là là, nhẹ nhàng lượn vòng trong không gian như những vẩy vàng lấp lánh. Nghe giọng nói Hà Nội có đôi từ pha lẫn giọng Sài Gòn, tôi đoán người này xa Hà Nội đã lâu. Quả thế, bác trần tình : “Mình sinh ra ở con phố này, nơi đây là chỗ mình thường trèo cây hái sấu. Có lẽ chưa ở đâu sấu ngon như ở đây, nhưng mê hơn cả là mùa sấu rụng lá. Ông có biết không, năm nào, cứ đến mùa thu, dù bận mấy mình cũng về. Rình rập mãi hôm nay mới gặp được nàng thu. Tôi như lây chất men lãng mạn của ông bạn mới quen, chúng tôi say sưa với những bức ảnh, những thước phim tâm đắc. Vài bóng áo dài trắng muốt của mấy cô học trò lướt qua, để lại mùi thơm nhẹ nhàng như mùi hoa sữa .Chúng tôi hẹn nhau đêm nay đi thưởng hoa sữa ở hồ Gươm và đường Nguyễn Du.
Hình như trời chuyển mưa?
Đúng rồi, gió đã mang hơi nước!
Trời hơi sẫm lại, vài hạt mưa lây phây luồn qua kẽ lá.
Mưa!
Mưa rong bão số mười. Mưa lắc rắc, sụt sùi như cô gái khóc nũng nịu người yêu. Mưa làm cho chiếc lá vàng kia dường như nặng thêm chút xíu để có cớ lìa cành mà thả mình diệu nghệ cho cô bé đang xòe bàn tay đón lấy để ép vào trang vở - có lẽ là năm học cuối cùng của em chăng ? Xe hàng hoa của cô gái Nhật Tân vừa đi qua. Chị đang tản bộ gọi lại mua hoa. Không hiểu chị nói gì mà cô hàng hoa phân trần:       
- Sen tàn rồi cô ạ! Mùa này cúc Nhật Tân đẹp lắm, mời cô mua cho con!    
Chị khách hàng mua một bó cúc vàng và tôi cũng mua cho mình một bó. Tôi chợt nhớ mấy câu thơ mà tôi viết từ mùa thu trước:
Ai bảo năm nay thu muộn sang
Heo may chợt đến, sắc thu vàng
Cô hàng hoa cúc cười duyên dáng
Bán cả trời thu cho thế gian.
Cầm bó hoa cúc rực rỡ cô bán hàng chọn giúp, tôi lại nhớ đến gương mặt của người đàn bà tôi yêu. Nàng cũng mặn mà, nền nã mà sang trọng như đóa cúc này.
Tôi rủ ông bạn mới quen tiện đường ra quán cóc Hồ Tây làm ly trà nóng. Quán cóc ngày xưa tôi và em hay ngồi bây giờ người ta dẹp mất rồi!
Tôi lơ đãng nhìn ra mặt hồ bát ngát khói sương mà nhớ lại những chiều cùng em nhặt lá sấu ép vào sổ như cô bé học trò kia, nhớ lại những đêm cùng ngắm bóng sao và tắm trăng thu. Thế mà, đã qua bao mùa lá rụng. Và tôi, cứ mỗi độ thu về là hình bóng em lại hiện hữu trong mơ...
Tôi yêu mùa thu Hà Nội! Mùa thiên nhiên ban tặng những vẩy vàng! Mùa em về trong giấc mơ tôi!...
                    
                                                                                                                      Bán đảo Linh Đàm, ngày 9-2017
 

   Chùm truyện ngắn

    BẢN ÁN DÀNH CHO NGƯỜI HỌA SỸ

                                            

Ngày xửa ngày xưa, ở Vương quốc Mù Xa, có một Ái phi được Hoàng đế hết mực sủng ái, nhưng chẳng may nàng mắc chứng trầm cảm, suốt ngày sầu não, chẳng nói, chẳng cười.

Để làm vui lòng người đẹp, Hoàng đế cho kiếm khắp thiên hạ được một anh hề có tiếng, đem về cốt để làm trò cho vui lòng người đẹp. Ngày ngày hề luôn được ở cạnh Ái phi, nhưng để cho Ái phi khỏi nhàm chán bởi cái bộ mặt cũ kỹ của mình, chàng liền nghĩ cách nhờ họa sỹ tài danh vẽ mặt; Từ đó, thôi thì: tím, đỏ, vàng, xanh, đến nâu non, cánh dán,… người họa sỹ dùng tất cả các gam màu bôi lên cốt tạo ra những khuôn mặt ngộ nghĩnh, gây cười; Và thế là mỗi ngày hề ta có một bộ mặt khác nhau. Quả nhiên từ ngày có hề, Ái phi tỏ ra vui tươi, nhí nhảnh, hay nói, hay cười, Hoàng đế lấy làm ưng bụng lắm.

Rồi một hôm, Hoàng đế cùng Ái phi dạo thuyền rồng trên sông. Và tất nhiên hề là nhân vật không thể thiếu trong chuyến  du ngoạn đầy thơ mộng ấy. Trên boong thuyền, Hoàng đế mở tiệc rượu khoản đãi Ái phi và các cận thần. Hề ta được dịp trổ hết tài năng gây cười, cốt để làm đẹp lòng Ái phi và Hoàng đế. Cứ mỗi lần cười ngây ngất, Ái phi lại đích thân thưởng rượu cho hề. Thấy vậy các cận thần cũng thi nhau cười... thi nhau chuốc rượu. Rượu đã ngà say, lại quá đà cống hiến, chẳng may hề sa chân gieo mình xuống dòng nước xiếtbặt tăm!

Để tỏ lòng tri ân với người có công cúc cung người đẹp, Hoàng đế lệnh cho họa sỹ trong ba ngày phải vẽ lại chân dung của hề để “lưu truyền hậu thế”. Nhưng khốn thay, bấy lâu nay, người họa sỹ đâu có để ý đến cái mặt thật của hề, mà chỉ chuyên tâm nghĩ đến những cái mặt tím, đỏ, vàng xanh đầy giả dối mà ái phi yêu thích. Ngay cả cái tên thật của Hề cũng chẳng ai biết là ai.

Hết hạn ba ngày, người họa sỹ đành tự trói mình đến trước sân chầu chịu án khi quân...!

 

CHỌN SOÁI

1        

   Trước muôn loài thủy tộc, Thủy Tề vẻ mặt rầu rầu:

   -Ta triệu các khanh về đây có việc khẩn cấp. Hiện nay loài người vô cùng độc ác, họ trút tất cả rác thải dơ bẩn xuống đại dương ta, chẳng mấy nữa rác thải nhựa tràn vào cung thất. Đấy là chưa kể đến tầu nổi, tầu chìm quanh năm quần thảo gây tiếng ồn làm rung động cả thủy cung. Vậy ta cần chọn một kẻ có tài để đề ra sách lược chống lại mối nguy hại mà loài người gây cho chúng ta. Nếu không có biện pháp hữu hiệu thì chẳng mấy chốc chúng ta sẽ diệt vong! Hỡi quần thần trung thành của trẫm! Các khanh hãy trổ tài xem ai là người xứng đáng nhận trọng trách trong lúc cam go này.

Nghe vậy các loài thủy tộc nhao nhao ứng thí.

Cua nhanh nhẩu tâu trình:

-Bẩm Thủy Hoàng, loài người nham hiểm khôn lường, nếu chúng ta đọ sức trực diện với họ ắt ta thất bại. Xưa nay họ hàng nhà thần có chiến lược “bò ngang” có thể giúp ta thoát nạn. Nếu được trọng dụng, thần xin hết lòng truyền bá cho muôn loài để khi gặp người tấn công trực diện có thể… rẽ ngang mà thoát…!

Bật nhanh trước vài kẻ xì xào to nhỏ, Tôm chắp đôi càng chẳng mấy to nhớn mà bẩm rằng:

-Muôn tâu! Cũng dòng giống nhà Rồng, nhưng họ tộc nhà thần lại có chiến thuật rút lui mau lẹ. Nói rồi Tôm búng một nhát, lùi xa gấp bốn lần thân. Thủy Tề mặt đăm chiêu suy nghĩ…

Nhìn Cua và Tôm trổ tài, Mực ta ngứa ngáy lắm, cứ uốn éo cái chùm xúc tu nghe chừng không phục. Chờ cho Tôm về chỗ, Mực tiến lên dõng dạc tâu trình:

-Bẩm Thủy Hoàng, loài người đã nghĩ ra vũ khí có tốc độ siêu thanh nên dù rẽ ngang hay giật lùi đều không thể thoát. Muốn thoát chỉ có cách nghi binh.

Dứt lời, Mực lấy sức phun ra một đám đen ngòm che kín cả thủy cung, rồi thừa cơ lẩn ra ngoài bặt tích. Sau khi đám mây mực tan đi, Thủy Hoàng ngơ ngác không thấy Mực đâu, lúc bấy giờ Mực ta mới múa đám xúc tu ẻo lả tiến lên trước mặt Thủy Hoàng. Thủy Hoàng gật gù ra chiều ưng ý.

Kệ cho Mực vênh váo, lúc này Ốc mới khệnh khạng, tha cái giáp cứng kềnh càng đến trước mặt Thủy Hoàng mà rằng:

- Muôn tâu thánh thượng, kế sách của các vị Cua, Tôm và Mực đều là kế rút lui, lẩn tránh, mà với loài người càng rút lui họ càng lấn tới. Cái đại dương này với họ chỉ như cái ao nhà vậy chạy đâu cho thoát. Thần xin hiến diệu kế mà đức thủy tổ nhà thần để lại. Thần tuy nhỏ thó nhưng cũng xin lấy cái miệng của mình mà gánh vác trọng trách.

    Tiếng xì xào trong mật viện rộ lên. Thủy Hoàng khoát tay làm hiệu im lặng, rồi ngài xúc động nói:

    -Vậy diệu kế cái miệng của ngươi ra sao, hãy mau mau cho ta và quần thần được biết.

     Chỉ chờ có vậy, Ốc ta mới thẽ thọt tâu trình:

    -Muôn tâu thánh thượng, trên thế gian này đố loài vật nào có cái miệng đa năng và hữu hiệu như miệng thần đây. Này nhá: thần tiến lên cũng nhờ cái miệng; Thần nuốt chửng tài nguyên thiên nhiên cũng là cái miệng; Thế rồi thần muốn xả cặn bã cho đời cũng do cái miệng đảm trách; Ấy là chưa kể… việc thần làm cái chuyện… để duy trì nòi giống cũng từ cái miệng mà ra. Với bằng ấy chức năng chẳng phải cái miệng của thần lợi hại lắm sao? Trước tình thế lâm nguy đe dọa sự tồn vong của hoàng tộc và muôn loài, thần xin uốn ba tấc lưỡi để thuyết phục cái loài người độc địa kia bớt cái bàn tay nanh ác mà chung sống hòa bình may ra mới cứu được nguy cơ muôn loài tuyệt chủng!

Ốc vừa dứt lời, Thủy Hoàng ngồi đơ trên ngai, cặp mắt ngài trùng xuống… xa xăm!

Thấy vậy mấy anh chàng to xác như cá Voi, cá Mập, cá Kình giật mình quay đầu lặn mất tăm vào đại dương bịt bùng lạnh lẽo!

 

                                                                               Bán đảo Linh Đàm 6-4-2020
 

Thơ
 
băc
 
Nguyễn Đình Bắc
 
ƯỚC
 
Ước một ngày ta đến được Hoàng Sa
Đem con sóng đặt giữa thành Hoàng Diệu
Để muôn đời cháu con ta sẽ hiểu
Đất nước này không thể thiếu Hoàng Sa!
 
Ước một ngày ta đến được Gạc Ma
Lấy phiến đá về khắc bia tưởng niệm
Những người con đã trọn đời dâng hiến
Tuổi thanh xuân cho Tổ quốc – Mẹ hiền.
 
Ước một ngày ta đến được Vị Xuyên
Trồng khóm hoa hồng tươi như sắc máu
Để nói với muôn ngàn đời con cháu
Mảnh đất này còn mãi – Máu và hoa.
 
Hỡi những anh hùng đã vĩnh viễn đi xa
Các anh sống trong lời ca bất diệt.
Trước mũi súng của quân thù truyền kiếp.
Tổ quốc tôi lẫm liệt – đến kiêu hùng!
 
 
BÃO LỬA
 
Anh từng nghe theo lời Nữ thần tình yêu
Bao năm dài tay cầm tên nỏ
Đi tìm em khắp chân trời góc bể
Càng đi, càng thấy xa xăm…
 
Có một nàng đom đóm lạc trong đêm
Một cô chuồn chuồn trên bờ ao tìm nắng
Một ả chão chàng kêu than trong đêm vắng
Một chị cào cào khoe mớ bẩy, mớ ba…
 
Em đâu rồi! Con ong mật giữa rừng hoa
Thắt đáy lưng ong, mắt hiền trong như suối
Làn tóc mây bồng bềnh xanh vời vợi
Nét duyên thầm (chỉ anh mới nhận ra).
 
Mùa xuân về cho vạn vật thăng hoa
Mầm cây nhú trên gốc xưa cằn cỗi
Như mùa xuân - tình yêu không có tuổi
Cứ biếc xanh rung rức tận chân trời
 
Về đi em! Bão lửa lòng tôi…!
 
                    Ngày “Tình yêu” 14-2-2019.
 
 
 
NÀNG THƠ
 
Kiếp luân hồi có thật không em
Mà vết rạn nay hằn sâu nơi khoé mắt
Mà thương nhớ cả khi chưa thấy mặt
Xót xa đời, năm tháng...những chiều phôi
 
Dã bao lần em nghèn nghẹn trách tôi
Sao bỏ mặc em nổi chìm trong sóng dữ
Chưa thấy nhau sao không... tìm tiếp nữa...
Để tàn phai hương sắc một đài hoa.
 
Em có biết rằng ở tận phía trời xa
Trái tim tôi đã bao lần muốn vỡ
Nàng ở đâu trong bịt bùng giông tố
Bước gập ghềnh, mòn vẹt cả đời trai...!
 
Tôi trở về nguồn khi tiếng chiều rơi
Bắt được em, bước ra từ lời ru của mẹ
Cánh cò bay la, con bống ngoan be bé
Neo đậu chúng mình ngan ngát những vần xuân...
 
 31-7-2021
 
 
ĐẾM MƯA
 

Ngồi buồn đếm hạt mưa rơi
Hạt biêng biếc nhớ, hạt vời vợi thương.
Hạt sa giếng cạn bên đường
Hạt lăn lóc giữa phố phường đỏ đen
Hạt đâu thân phận thấp hèn
Hạt nào vương giả, bon chen kiếp người
Ngồi buồn đếm hạt mưa rơi
Ngẫm thân phận, ngẫm cuộc đời… buồn tênh!
 
QUA CẦU
 
Xa xót một thời
nép mình trong khuôn hình chật hẹp.
Trồng lúa lúa lép
Trồng khoai khoai hà!
 
Vịn khúc dân ca
em bước qua cầu…
Bỏ lại phía sau
 con đường cắc cớ
Đem theo trái tim duyên nợ
Đi tìm mình…
 trong giấc mơ hoang.
 
Cây trút lá trên ngàn
Nước dưới dòng sâu trôi về viễn xứ.
Bước trước ngập ngừng
Bước sau do dự.
Sầm sập chiều về
Bóng tãi bên sông.
 

 

Nguồn tin: HNV

Tổng số điểm của bài viết là: 16 trong 4 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây