



XUÂN QUÊ HƯƠNG
Xuân vui gõ cửa từng nhà
Mở tờ lịch mới, biết là xuân sang
Ngoài sân rực rỡ nắng vàng
Con chim chiền chiện, hót vang nương vườn
Mai đào thoang thoảng mùi hương
Cờ sao đỏ thắm phố phường yêu thương
Dẻo mềm bánh tét, bánh chưng
Vui đàn em nhỏ miệt rừng hát ca
Xuân về trời đất giao hòa
Xập xòe cánh én đảo xa, đảo gần
Đẹp người chiến sĩ vũ trang
Đứng canh trời biển, giữa ngàn sắc xuân.
XUÂN HÀ NỘI
Những cây đào khắp bốn phương
Về vui hội ngộ thành vườn hoa xuân
Sắc hồng, sắc đỏ bâng khuâng
Rạng ngời nét đẹp, thanh tân kinh kì
Bông đào gọi nắng Ba Vì
Áo dài gọi gió thổi về Hồ Gươm
Xuân về Hà Nội yêu thương
Trời se se lạnh vấn vương tơ lòng
Nhớ hoài một cánh đào hồng
Từ Thăng Long tới núi sông quê mình.
XUÂN SÀI GÒN
Thân tặng: D.T
Đường sách dài như từng trang tri thức
Đường hoa muôn màu khoe sắc bình yên
Đẹp tà áo dài của những nàng tiên
Vui náo nức đang đưa mùa xuân đến
Phố Ông Đồ dạt dào tình thương mến
Các nhà nho vui viết vẽ bên hoa
Nghiên mực thơm với cây bút ngọc ngà
Từng nét chữ sáng mùa xuân sông núi
Trời Sài Gòn xanh trong làn nắng mới
Chim yến bay về dệt tiếp ước mơ
Những phố phường đông, rực rỡ sao cờ
Người tấp nập đi giữa mùa xuân chín.
HUẾ TRONG TÔI
Huế trong tôi là mùa xuân rạo rực
Có mai cúc đào náo nức trổ hoa
Là áo dài ai hồng tím thướt tha
Là đàn én bay trên dòng sông ngọc
Huế trong tôi là ngôi trường đại học
Nơi tụ về bè bạn khắp muôn nơi
Vuông lớp, giảng đường rộn tiếng cười vui
Chuông đổ reng reng báo giờ vào lớp
Huế trong tôi là phố phường tấp nập
Là Vĩ Dạ, Thủy Bằng xanh mướt hàng cau
Là Phú Văn Lâu đỏ thắm cờ sao
Đi bốn phương trời vẫn còn thương nhớ.
T.V.K


Quốc Toản
(Hà Nội)
SƠN TÂY CỦA TÔI
Tôi sinh ra ở phía Tây thành phố
nơi nhịp sống dường như chậm lại
nơi những con đường bớt vội và gió
cuốn theo mùi đất, mùi cây,
mùi của một miền quê đậm giọng xứ Đoài
Tuổi thơ tôi lặng lẽ trong một con ngõ nhỏ,
nơi tiếng chuông nhà thờ từng hồi rơi mỗi khi chiều buông
nơi hoa sữa bao lần dâng hương
cho những đợi chờ chưa kịp gọi tên
và mặt hồ xa
lặng lẽ giữ hộ một vầng trăng rơi mà không bao giờ vỡ.
Tôi lớn lên và ra đi,
mang theo màu xanh từng che chở tuổi thơ
màu xanh người gọi bằng cái tên thân thương: thị xã lá bàng
Tôi bước vào đời bằng một cuộc hành quân
Trong nhịp bước không chỉ có tiếng đạn bom
mà có lời cha dặn, có giọng em, có mây trắng Xứ Đoài
Em ở đâu?
Có nghe phía Tây Hà Nội đang thầm thì,
khi chiều đã cạn mà tôi vẫn chưa hiểu hết lời quê mình
Những rễ si già miết lên đá ong thành cổ
như ký ức miết vào da thịt
Tháng năm không hề phôi phai
Câu ca xưa xin đừng nhắc lại
nó vẫn tự vang lên trong giọng Xứ Đoài
bùi như sắn khoai
ấm như bàn tay mẹ
Tuổi trẻ của tôi, Sơn Tây nằm sâu dưới đáy ba lô.
Tôi mang theo qua bao miền đất lạ,
để nỗi nhớ cồn cào mỗi lần ngoái lại
Hà Nội - Kỷ nguyên vươn mình
Đổi thay từng này
dựng lên nhiều tầng cao mới,
nhưng phía Tây vẫn là nơi tôi nhận ra mình
là nơi tôi quay đầu khi chạm bóng hoàng hôn
Cuộc hành quân hơn ba mươi năm vẫn vẹn nguyên ý nghĩ.
Hồn thiêng lóa nắng Ba Vì
Lời cha dặn khắc vào tim chẳng thể nào quên được
Tôi hát rong câu hát cũ tặng Người
và chút mặn mòi luôn níu giữ tim tôi
Nơi phía Tây thành phố
Không ồn ào, không khuất lấp
nhưng chưa từng vắng mặt
Như một hướng tôi trở về lặng lẽ
Như mùa xuân thắp lửa
Trong mắt người Sơn Tây.

Nguyễn Hòa Bình
(Hà Nội)
BỤI MƯA
Em về nơi ấy nắng nôi
gọi mùa Hà Nội trắng trời bụi mưa
sợi dầy bay nhẹ như tơ
sợi mong mỏng khẽ chạm hờ bờ vai.
Mưa phùn đấy tiết Giêng, Hai
sợi yêu sợi dấu gửi ai bây giờ
không gian luễnh loãng như mơ
sợi lâng lâng nhớ, sợi vừa vừa thướng
sợi nồng kết vấn se vương
sợi say neo giữ mùi hương một đời.
Gửi về nơi ấy nắng nôi:
chút mùa Hà Nội trắng trời bụi mưa./.

HÀ NỘI TRONG TÔI
Kìa mùa đang bung nở
Trong những cánh hoa cười
Nắng tô màu rực rỡ
Tỏa muôn vàn sắc tươi
Sông Hồng ơi về đâu
Đừng rời xa cách biệt
Xin gửi tình tha thiết
Cho ta nối nhịp cầu.
Những ngôi nhà mái nâu
Trầm mặc neo phố cổ
Đêm ngày trao nỗi nhớ
Hà Nội xưa... thuở nào.
Tòa cao ốc vờn mây
Tượng hình bao khát vọng
Thế vươn mình trụ vững
Sức sống mới dâng đầy.
Hà Nội ở trong tôi
Trải qua nhiều mất được
Vẫn vẹn lòng sau trước
Lưu giữ hồn nước non.
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
GIAO LƯU VĂN HỌC CHI HỘI
Nhà thơ NGUYỄN ĐỨC MẬU - Màu hoa đỏ đã mây bay
TRỞ THÀNH NHÀ VĂN TỪ NGHỀ LÀM BÁO
TÔI XIN THỀ LẠI LỜI KHÔNG MUỐN THỀ - Câu thần chú bỏ quên của người Kẻ Chợ trong thơ Nguyễn Thành
PHÙNG VĂN KHAI VỚI THƠ TỰ VẤN NGHIỆT NGÃ XỐI XẢ
MỘT THOÁNG VỚI NGHỆ NHÂN ƯU TÚ TRẦN THỊ LIỄU
Trang thơ Tháng Tư của nhiều tác giả
ĐIỆU TÂM HỒN
TRẠNG BÙNG PHÙNG KHẮC KHOAN - Bậc đại trí thức nho gia và mối lương duyên sâu nặng với đạo Phật
Nhân duyên’ - cõi thơ thiền của một người lính
Năm tác giả thơ (9)
CUỘC THI VIẾT về gương điển hình tiên tiến, người tốt việc tốt… trong phong trào thi đua yêu nước… năm 2026
QUÊ MẸ - Trường ca của Phùng Trung Tập
Chiến tranh và chiến tranh(*) - Tiếng kêu thương thảm khốc!- Tiểu thuyết của Krasznahorkai László - Nobel văn học - 2025.
Hoài niệm Tháng Ba - Thơ nhiều tác giả