BỤI PHẤN
Có hàng triệu màu bụi trên đời
Màu bụi phấn trong tôi sao đằm sâu đến thế!
Bụi phấn như màu mây trên đầu thầy, ước mơ bao thế hệ
Bụi phấn xây cơ đồ non nước, Tổ quốc tôi.
Đã qua rồi cái thuở bụi phấn rơi
Bài học đầu tiên ngày tôi đến lớp
Chữ đầu tiên bụi phấn xếp thành hình Tổ quốc
Bụi phấn xếp nên hình Đất Nnước, Nhân Dân
Tôi đã khóc bao lần trước bụi phấn tần ngần
Ấy là lúc gặp một bài toán khó
Một bài văn tả về quê hương, xứ sở…
Là khi xa thầy, cô, bạn bè, tôi xếp vở đi tòng quân …
Tôi lớn lên mang theo bụi phấn đi khắp mọi miền
Vào những hầm lò, công trường, nhà máy…
Bụi phấn đi chiến trường cùng chung tay đánh giặc
Chiến công nào cũng có bụi phấn góp chung.
Bụi phấn dạy cho chúng tôi biết yêu Tổ quốc, Nhân Dân
Và biết chết để dựng xây, bảo vệ Đất Nước.
Dẫu cuộc đời bao trắng, đen , trong , đục …
Nhưng không thể nào phải nhạt màu bụi phấn trong tôi.
Dẫu ngày mai, ngày mai không còn bụi phấn rơi
Trên tóc thầy, bụi phấn chỉ còn là ký ức
Nhưng bụi phấn một thời đã làm nên trí thức
Một thời dệt thành hình Đất Nước của chúng tôi!
19/10/2025
PHƯỢNG XƯA
Vẫn cháy đỏ khoảng trời - cánh phượng
Tôi trở về như người lạc bước
Mái trường xưa, giờ áo mới ngập tràn.
Gần nửa đời người , bao đàn chim cất cánh bay lên
Lớp lớp thầy, trò đi vào lịch sử
Bài học đầu tiên chưa quên, giờ mái đầu sương phủ
Chỉ có ngôi trường cứ trẻ với thời gian?
Gặp lại mình, bầy “tiên” nhỏ - các em
Gặp lại thầy cô, tìm mãi… Người - chưa đủ?
Để mưa lòng người đi, người ở
Thời gian ơi! Ai để lỡ chuyến đò?
Đứng trước trường mà cứ ngỡ còn mơ
Hoa phượng đầu mùa gợi về bao nỗi nhớ?
Ta dại khờ đánh rơi cánh phượng em tặng trong quyển vở
Để nửa cuộc đời cứ đứng cửa đợi mùa hoa.
Bão tố cuộc đời, bão tố phong ba?
Chẳng thể ngăn mùa hoa phượng nở
Tôi luôn thắp trong trái tim một thời nho nhỏ
Được ép cánh phượng hồng trong vở một lần hoa…



VÀO THU
Thu về đón đợi trăng lên
Chân ai bước nhẹ gót sen điệu đà
Gió đưa hương cúc bay xa
Hàng năm cứ tới thu là lại…say.
NẮNG THU
Nắng vàng óng ánh cánh hoa
Đàn ong hút nhẹ đậm đà nhị hương
Phấn thơm qua mái tóc vương
Điệu đà tím biếc lời thương hiền hòa.
Tơ vàng rải sóng quanh nhà
Triền đê cỏ mịn mượt mà đêm trăng
Ngày đi hoa cải trắng đồng
Mang theo nỗi nhớ bóng lồng làng quê.
Hành quân leo dốc xuống khe
Đôi vai trĩu nặng lắng nghe phía đồn
Nghỉ chân hình ảnh đường thôn
Người quê e lệ tâm hồn sáng trong.
Lúa thu vàng rực cánh đồng
Về sân oằn gánh má hồng hồng thêm
Chờ người đập lúa trăng lên
Hòa chung câu hát trao duyên thuở nào.
Xa nhau nỗi nhớ xôn xao
Những lời trao gửi ước ao thu vàng.
BÂNG KHUÂNG THU VỀ
Ô kìa! Lạ lắm thu về
Hàng cây thay lá làng quê đổi màu
Người vui khoác áo khoe nhau
Nước hồ xanh ngọc càng sâu hơn nhiều.
Tơ vàng thắm đậm lụa yêu
Lúa thời con gái nắng chiều đung đưa
Cốm Vòng đúng độ vào mùa
Bưởi hồng mịn vỏ cau vừa quay đuôi.
Nghe như thu gõ cửa rồi
Kìa ai đón đợi miệng cười thắm duyên
Dịu dàng lời thả làng bên
Đất trời nghiêng ngả đừng quên thu về.

CAU CHỜ...
Em về cau chớm trổ hoa
Trầu cay xoắn xuýt hiên nhà đợi ai
Cau thơm quyện dưới nắng mai
Duyên tình em đợi mãi hoài thấy đâu
Tội cho già úa trầu cay
Trên giàn hóng đợi tới ngày sang sông
Vôi kia mãi cứ cay nồng
Dưới chiều nghiêng bóng ngóng trông ai về
Một đời chờ mãi miền quê
Cau non trĩu quả hẹn thề mùa thơm
Đông qua, xuân tới khuyết tròn
Trăng treo một mảnh dỗi hờn ủ ê
Nào ai thấu nỗi mùa về
Cau già, trầu úa mà tê tái lòng
Tựa lưng mòn mỏi ngóng trông
Trắng trời hoa nở cau hồng rụng rơi...
28.5.23
CỞI....
Người đàn bà
Cởi bỏ bộ xiêm y dệt bằng những vần thơ
Trên làn da
Những dòng chữ lằn mờ ngang dọc
Cả cuộc đời
Bao cảm xúc thêu dệt thành y áo gấm hoa
Bao dại khờ
Lấy chỉ hồng xe sợi cay đắng
Chiếc xiêm y đa sắc
Cứ ngỡ sẽ là chiếc áo nhiệm màu
Những vần thơ đan chéo vào nhau
Ôm trọn tấm thân màng mịn
Người đàn bà
Cởi chiếc xiêm y chẳng chút bịn rịn
Chiếc áo chẳng làm nên nhà thơ
Ngàn câu từ ngấm sâu vào tiềm thức tự bao giờ
Đâu cần xiêm y lộng lẫy
Em vẫn là người đàn bà bên những vần thơ đẹp nhất trong anh... .
2.9.24
VỀ NƠI CÓ NẮNG...
Ở nơi anh có nắng ấm phải không
Em sẽ tạm biệt mùa đông lạnh giá
Chạy về nơi có nắng vàng chói lóa
Có vòng tay anh như nắng ấm mềm
Có phải nơi anh là chốn bình yên
Nắng phơi mình bên hiên nhà vàng ruộm
Nắng treo cành tre, mềm như cánh bướm
Nắng soi dịu dàng trên lối em về
Có phải phương anh có nắng tràn trề
Có mùi thơm của mùa đầy rơm rạ
Nắng múa xoay tròn trên từng chòm lá
Em chải tóc mây nắng ngả dịu êm
Có phải phương anh nắng kia rất hiền
Ngả bóng bên thềm óng vàng chờ đợi
Bỏ lại sau lưng đông tàn em tới
Về với nắng vàng ấm áp là anh...
Hà Nội ngày lạnh lẽo 3.1.23
THƯƠNG VẦNG TRĂNG KHUYẾT...
Thân em đã chẳng tròn trăng
Vậy mà mơ mộng ngày rằm trong veo
Thương cho số kiếp gieo neo
Thân mình một nửa làm sao tròn đầy
Em như bóng mảnh trăng gầy
Mỏng manh chấp chới giữa bầu trời cao
Khuyết cong một nửa nơi nao
Mà đau đáu đợi nửa nào riêng em
Tội cho trăng khuyết lưỡi liềm
Một đời tìm kiếm nửa riêng vợi vời
Ngước nhìn thăm thẳm bầu trời
Tìm đâu cho thấy mảnh rời ghép đôi
Thôi đành phận hẩm duyên ôi
Cô đơn khuyết nửa tơ trời chẳng se
Thu, đông, xuân, hạ có về
Một đời em đợi bên hè trăng ơi!
Thương thân mãi chỉ khuyết thôi
Khép lòng ao ước duyên đời tròn trăng...
10.12.24
ĐƯỜNG THU
Đi cùng anh dưới đường thu sáng nay
Em chỉ mong con đường dài thêm mãi
Vòng tay ôm dại khờ xiết chặt lại
Lá thu vàng chấp chới theo gió bay
Đi cùng anh con đường thu sáng nay
Có phải thu đang giận hờn man mác
Đồng lúa xanh hương cốm nồng thơm ngát
Thu đã về nghe gió hát lời yêu
Chặng đường thu muốn bên anh thật nhiều
Sợi tơ hồng rối ren em khẽ gỡ
Để kiếp này hai ta đan duyên nợ
Cùng dắt tay đi tới cuối con đường
Có phải thu là bầu trời yêu thương
Là con đường nhuộm nắng vàng hạnh phúc...
14.9.25


MÓN QUÀ TẶNG CÔ
Ngày nhà giáo sắp đến
Lấy gì để làm quà
Con nghĩ mãi không ra
Công cô to hơn bể
Nhà mình lại nghèo thế
Ở gần chạm đỉnh trời
Cô đùm bọc tuyệt vời
Làm sao con đền đáp
Hoa rừng đẹp thơm ngát
Con xin hái tặng cô
Lời cô dặn không mờ
Con mong ngày khôn lớn
Con đang chập chững bước
Luôn có cô dắt dìu
Đường dài biết bao nhiêu
Con nỗ lực cố gắng
Những bông hoa tươi thắm
Dệt hạnh phúc đẹp tươi
Một tương lai rạng ngời
Là quà ý nghĩa nhất.
16/11/2023


EM MUỐN
Muốn làm cơn gió mùa thu
Khúc dân ca ngọt hát ru bên người
Muốn làm nguồn suối giữa đời
Một dòng sông mát riêng người lội bơi
Muốn níu khoảng cách xa vời
Bên nhau quấn quýt sánh đôi chẳng rời
Muốn ngân khúc nhạc đàn trời
Cho chàng quên hết sự đời gian truân
Muốn làm liều thuốc an thần
Để chàng ngon giấc trong ngần niềm vui
Muốn gom tất cả ngọt bùi
Chất cao như núi đẩy lùi đắng cay
Muốn cùng chàng mãi cơn say
Trong men tình ái ngất ngây muôn đời’
KHÚC GIAO MÙA VÀO HẠ
Còn chút rét đợi nàng Bân may xong áo
Gió chênh chao hoa Gạo đỏ đường làng
Cánh hoa xoan bay trong gió mênh mang
Quả xanh tơ Mít, Bưởi, Bàng… lủng lỉu
Vạt nắng mới đầu tiên về rót mật
Thúc chồi non bông nụ bật trỗi lên
Trắng tinh khôi với những đóa loa kèn
Muỗng hoàng Yến, đồng tiền đang e ấp
Sáng hơi lạnh bỗng nắng về bất chợt
Nâng trời cao xé toạc đám mù sương
Khúc giao mùa làm lay động vấn vương
Hạ lấp ló Phượng bắt đầu thắp lửa
Tiếng tu hú gọi mùa chùm vải chín
Đầm sen xanh chúm chím nụ rồi đây
Biết bao nhiêu kỉ niệm đã đong đầy
Trỗi khúc nhạc nồng nàn xao xuyến Hạ.
VỀ TÌM LẠI ẤU THƠ
Mình về quê mẹ nhé anh
Xa rời phố thị đua ganh lụy phiền
Quê hương là chốn thần tiên
Tình làng nghĩa xóm bạc tiền khó mua
Con tôm , mớ tép , rau dưa
Mặn mà tình cảm nắng mưa ấm lòng
Đêm hè hóng gió bên song
Thơm mùi hương lúa mạ non bay vào
Chuồn chuồn, đom đóm, cào cào
Là ngàn câu chuyện thuở nào ấu thơ
Cho ta tìm lại giấc mơ
Ngược dòng kỉ niệm vô bờ niềm vui
Bắp ngô, cá nướng, khoai vùi
Hương đồng cỏ nội bồi hồi nhớ thương
Cùng bao bè bạn chung trường
Làm sao quên được, nay phương nào rồi ?
Tuổi chiều chân chậm da mồi
Mình về anh nhé với thời hoa niên
Vin vào lối cũ thần tiên
Qua miền kỉ ức tim miền thơ ngây’
THU VỀ
Thu đã đến heo may nhẹ thổi
Xanh ngát trời Hà Nội mây bay
Bồng bềnh con sóng Hồ Tây
Hương nâng gót ngọc, dang tay Thu bồng
Thu chạm khẽ tóc buông liễu xoã
Đường ngát hương hoa Sữa, Ngọc Lan
Vọng nghe thánh thót dương cầm
Hàng rong như quẩy cả làng cốm thơm
Đàn bướm lượn trên vườn khoe sắc
Đẹp mơ màng trong mắt thi nhân
Hương mâm ngũ quả nồng nàn
Theo vào nốt nhạc ý vần câu thơ
Mùa Lau nở phất phơ áo trắng
Dọc triền đê điệu dáng khoe mình
Sông Hồng nắng rọi lung linh
Nam thanh nữ tú chùng chình xiêm y
Thu Hà Nội đắm say là thế
Làm nức lòng khách ghé về thăm
Thủ Đô văn hiến ngàn năm
Cả miền cổ tích muôn vàn đẹp xinh.
CHỈ CÓ THỂ LÀ THU
Ai đã chuốc men nồng cây lơi lả
Chếnh choáng say nghiêng vạt lá vàng rơi
Phẳng lặng hồ liễu đứng tóc buông lơi
Mây lả lướt giữa bầu trời xanh thẳm
Ai đã thả nụ hôn nồng trong gió
Cho biển hiền hòa cho sóng xôn xao
Cho nắng dịu êm theo gió dạt dào
Ủ mật ngọt thả hương vào trời đất
Ai dệt lụa tơ vàng mang trải khắp
Sắc nữ hoàng trong mắt bỗng bâng khuâng
Chút heo may thêm điệu dáng dịu dàng
Muôn vạn vật cùng nồng nàn quyến rủ
Đêm xào xạc giọt sương rơi trên lá
Bình mình lên chim lảnh lót hoan ca
Chiều choạng vạng mây vẽ hình ngũ sắc
Nàng thơ ngồi hoài niệm một miền xa
Vừa chạm khẽ vỡ loang miền kỉ ức
Những mơ màng khát vọng những ước mong
Những nhớ thương những kỉ niệm bềnh bồng ….
Tâm hồn trỗi những vần thơ mơ mộng.

THĂM LẠI CỐ ĐÔ
Thăm đền thờ đức vua Đinh
Thắp hương hoa trái chút tình dâng vua
Công người dẹp loạn năm xưa
Dựng lên Cồ Việt cơ đồ giang san
Dân lành phúc Lộc nhiều hơn
Thái blnh trăm họ vững bền muôn nơi
Gương trong Thái Hậu ngời ngời
Sắc tài vang bóng một thời còn đây
Giặc nguy vận nước hao gầy
Tướng tài tin cậy trao ngay vương quyền
Nâng khăn sửa áo Thánh hiền
Khát khao bờ cõi giang sơn trường tồn
Giặc tan xuống chiếu xóm thôn
Dời đô rồng cuộn mây vờn Đại La
Cầu cho mưa thuận gió hòa
Muôn dân trăm họ nhà nhà an khang
Cố đô thuở ấy Tràng An
Cảnh tình non nước, trăng ngàn, suối reo
Thuyền rồng ai lái, ai chèo
Nhũ hoa, hang động nắng chiều vào thơ
10/2025 Hoa Lư
TRẺ MÃI NGÀN NĂM....
Thuở ấy, xưa, Vua xuống "Chiếu dời đô"
Chọn mảnh đất thiêng rồng bay dựng nghiệp
Thăng Long tương truyền địa linh nhân kiệt
Ngàn năm rồi làm rạng rỡ non sông.
Thuở ấy ngược xuôi, hàng đến, người đông
Kẻ Chợ, Tràng An thuyền bè mua, bán
Xứ Bắc, xứ Đông bốn phương bầu bạn
“Thứ nhất Kinh Kỳ”- sán lạn trời Nam.
Thuở ấy bao lần giặc đến giặc tan,
Rùa vàng hiện nhận gươm thần giữ nước,
Hồ Gươm xanh sạch bóng quân xâm lược,
Chiến lũy phố phường “cảm tử”- “quyết sinh”.....
Ngàn năm rồi vẫn nhân kiệt, địa linh
Nét thanh lịch người Thăng Long - Hà Nội.
"Điện Biên Phủ trên không" chiến công vang dội,
Đỏ mầu cờ tô thắm non sông.
Hà Nội hôm nay vẫn một tấm lòng son
Hội nhập đa phương, phố phường đổi mới
Nhà vươn chọc trời, cầu vượt sông đi tới
Những tín hiệu tốt lành như sấm dậy trời xanh.
Hà Nội - Thăng Long của em và anh.
Thành phố hòa bình đón chào bè bạn
Mở lòng đón người muôn phương đến
Thủ Đô mình vẫn trẻ mãi ngàn năm .

THU SANG
Cuối hạ màu sen đã nhạt hương
Mùa thu e ấp đến bên đường
Heo may vừa thổi tre xao xác
Bên bến lam chiều thoảng tiếng chuông
*
Vạt nắng hoàng hôn đùa mái tóc
Buông chùng tơ liễu đón thu sang
Ngả vàng khóm lá pha vào biếc
Một tiếng chim kêu vẻ muộn màng
*
Ngõ vắng ngậm sương hoa cúc nở
Ngõ lòng khắc khoải nỗi niềm riêng
Sông Ngâu cầu bắc khung trời nhớ
Mái gội trăng soi bóng tỏa nghiêng
*
Lữ khách nhớ nhà về chốn cũ
Ngập ngừng chân bước giữa non xanh
Hồn mùa xao xuyến tình ngơ ngác
Cởi áo phong sương rũ bụi trần.


CHUYỆN XƯA
Gió hồ Tây vén tóc thu cười
Phố cổ nghiêng vạt áo dài nghiêng bóng
Đường Cổ ngư trăng thề như còn đọng
Đêm nồng nàn hơi thở ấm vào sương
Hoa cúc đam mê cứ thế mà vàng
Thu mỏng mảnh nắng gầy như bóc được
Bầy sâm cầm không tin chiều là thật
Dáo dác bầy níu lại ánh hoàng hôn
Thương Hoàng Lan lặng lẽ một dạo buồn
Em lâu lắm cũng không về lối cũ
Ngõ theo anh già bong tường rêu phủ
Cây thở dài lá vẫy mặc mây thôi...
Thề thốt bao nhiêu nhưng thắm chỉ phần đời
Thu cứ đến mùa thay hoa cỏ lạ
Chuyện xưa giấu im lìm nách lá
Heo may về -
Xin thả xuống sông trôi...
TRỞ LẠI BẾN SÔNG
Chiều về lại bến sông mây
Em không còn đợi nắng gầy đò nghiêng
Lục bình tím ngắt niềm riêng
Râm ri lời cũ thề nguyền cỏ may
Sông xưa nước vẫn dâng đầy
Chẳng vơi đi được những ngày yêu nhau…
Em giờ thăm thẳm nơi đâu
Bao nhiêu con nước-
Sóng đầu bạc thêm
Chẳng còn đò
Chẳng còn em
Chỉ còn sóng cả -
Vỗ mềm tóc xưa…
.
BÃI GIỮA
Gửi T.T.B.T
Đừng làm bãi giữa nữa em
Xõa thân thành sóng, bồi thêm vạt bờ
Lỡ xưa đau ánh trăng thề
Thương người đốt lửa chiều về bến câu.
Nghẹn ngào thuở ấy cho nhau
Giờ mơ dựng cánh buồm nâu mà về?
Đêm buồn mưa lạnh tái tê
Ngày con nước vượt mặt đê, trắng đồng.
Trăm năm bãi cuộn giữa lòng
Nghìn năm sông có đổi dòng được đâu?!
Thôi thì sông vẫn sông sâu
Bãi xòa men rượu ngọt mầu phù sa…


CHẶNG ĐƯỜNG QUA TA RẤT TỰ HÀO
Kính tặng: Ngân hàng HTX Việt Nam
Ba mươi năm những ngày đầu gian khó
Từ làng quê đến xóm ngõ mọi miền
Hạt giống niềm tin nhân dân gom góp
Nên “ Ngân hàng Hợp tác xã Việt Nam”
Dấu mốc đã qua thật là kiêu hãnh
Nguồn lực gom về sung túc dư dôi
Vay Tín dụng… không chỉ là vay nợ
Chính là ta nhân sự sống sinh sôi
Qua mỗi mùa sang liên kết thêm đông
Quỹ dẫn đường chung… Hội viên làm chủ
Sẻ chia tấm lòng nơi nơi no đủ
Hỗ trợ nhau cùng thỏa nỗi ước mong
Quỹ đi trăm ngả sinh sôi nảy nở
Đổi mới quê hương tươi tắn sắc màu
Số hóa hanh thông không ngưng chẳng nghỉ
Ngân hàng hợp tác giúp nhau làm giàu
Quỹ là nội lực nhân lên sức mạnh
Tin yêu đoàn kết nên khối vững bền
Như con suối nhỏ dòng xuôi vất vả
Quỹ đến từng nhà khắp ngả đơm vui
Chẵn chục ba mươi* bước chân không mỏi
Sải cánh rộng dài Tổ quốc bao la
Tín dụng nhân dân tượng đài thầm lặng
Mốc dấu tự hào những tháng năm qua
……………………………………………………………………………
*Hiệp hội Quỹ tín dụng nhân dân Việt Nam( Ngân hàng HTX Việt Nam) thành lập Ngày 08/06 /1995
HOA NGỌC NỮ
Vốn tươi xanh lại yêu kiều
Thơm hoa Ngọc Nữ nối chiều xuân sang
Nét thơ ngây khép khẽ khàng
Cười duyên làm khổ dương gian thẫn thờ
Vắng hoa cảnh cũng ngẩn ngơ
Ru buồn cây chẳng vô tư nghịch đùa
Đón ánh hồng lại đong đưa
Rung rinh chào vẫy người qua tỏ lời
Vắng hoa vơi mất nụ cười
Tinh khôi thuần khiết mặn mòi hồn nhiên
Mưa đơn gió kép ngửa nghiêng
Vẫn riêng dáng vẻ dịu hiền thanh tao
Vẻ đẹp em chẳng ồn ào
Là hoa Ngọc Nữ ngạt ngào thơm hương…

Họp lớp
Những nụ cười bạn bè tôi họp lớp
Vẫn tinh khôi như hồi còn đi học
Con gái phố hàng cổ lá sen đẹp thế
Tóc bím đôi má hây hây đỏ nhẹ
Vào lớp rồi
Có bạn vẫn hé mắt ngoài sân
Vẫn nhớ các bạn tôi
Các bạn nam đá bóng
Tắm mưa tụt cả quần
Bọn con gái ôm mặt quay đi cười khúc khích
Dù chả kịp thấy gì
Thời gian đang bóc đi
Từng lớp
Từng lớp
Sẹo thời gian
Những mưu sinh lo lắng
Chúng ta về bản ngã của ngày xưa
Trong trẻo tinh khôi và nụ cười vỡ giọng
Tiếng Tao Mày át cả tiếng ve trưa
Chúng tôi họp lớp.
Biển nói gì?
Những dòng sông nhỏ nói gì?
Biển nói gì?
Những dòng sông nhỏ nói gì?
Nhưng thấy sao lấp lánh
Thấy gió xôn xao
Thấy sóng ồn ào
Biển nói gì?
Những dòng sông nhỏ nói gì?
Nhưng cơn mưa chợt tạnh
Chợt thấy em vội bước
Chợt thấy mình bơ vơ
Biển nói gì?
Những dòng sông nhỏ nói gì?
Nhưng tay ai vội ấm
Nhưng mắt ai chợt cay
Nước mắt ai ngắt quãng
Cho căn nhà màu xanh.

NGỌC QUAN QUÊ HƯƠNG



LỜI BÌNH

Nguyễn Thiện
(Hà Nội)
CÓ MỘT DÒNG SÔNG
Có một dòng sông trong tôi
Chảy suốt tháng năm không bao giờ cạn
Mặc cho nắng hè nung khô sỏi cát
Mạch ngầm vẫn cứ sinh sôi
Dòng sông trong tôi
Là tình yêu thương thầy cô, bè bạn
Là đêm trăng rằm sân đình múa hát
Sáng sớm bình minh cắp sách đến trường
Là mẹ già, nỗi nhớ niềm thương
Là tháng năm xa quê trận mạc
Lửa đỏ chiến hào, họng khô cơn khát
Vai nặng ba lô ,xiêu vẹo sốt rừng
Là mắt bạn tôi cứ mở trừng trừng
Trước lúc ra đi nhìn về phía địch
Tấm ảnh người yêu cất trong túi ngực
Và lá thư nhà chưa kịp đọc xong
Mãi trông tôi cuộn xiết một dòng sông
Dòng sông tuổi thơ dòng sông hiện tại
Bao năm rồi vẫn còn chảy mãi
Dâng mật cho đời…
tưới mát Cánh đồng xanh.
THẦY ƠI
Mưa cứ vô tình làm ướt áo thầy tôi
Nắng gió phôi pha mái đầu thêm bạc
Đã mấy chục năm bám trường bám lớp
Giáo án trên tay trăn trở đêm ngày
Trong bộn bề cuộc sống hôm nay
Gạn đục khơi trong môi trường giáo dục
Bên ngọn đèn dầu đêm đêm thầy thức
Như vầng trăng sáng mãi không mờ
Chắp cánh cho đời, thắp sáng ước mơ
Bao thế hệ học sinh hôm nay thành đạt
Cống hiến tuổi xuân dựng xây đất nước
Tỏa sáng, vinh quang cho Tổ Quốc mình
Tiếng trống trường mỗi buổi bình minh
Ánh mắt bao dung tấm lòng người mẹ
Ghi khắc tim con từ thời thơ bé
Để bây giờ…
con thầm gọi…
thầy ơi.
TRỞ LẠI TRƯỜNG XƯA
Bao năm rồi trong trái tim tôi
Vẫn vẹn nguyên mái trường Yên Lãng
Hình bóng thầy cô ,nụ cười bè bạn
Tiếng trống mùa thi, buổi học cuối cùng
Vẫn còn đây ánh mắt Cô Nhung
Thầy Mại,Thầy Uông, Cô Ninh,Thầy Lược
Thầy Phú, Cô Phương, Cô Hà , Cô Thưởng
Cô Nguyệt, Thầy Đông, Cô Khánh, Cô Hằng
Thầy Điển, Thầy Lâm sau mấy chục năm
Trở lại trường xưa chúng em vẫn nhớ
Thầy Bích, Thầy Khiêm , Coo Khang đêm ngày trăn trở
Dạy dỗ chúng em khôn lớn trưởng thành
Sáu mươi năm tóc chẳng còn xanh
Thế hệ thầy cô có người đã khuất
Nén nhang lòng chúng em xin thắp
Đón thầy cô chưa kịp trở về
Khói lửa chiến hào năm tháng xa quê
Tôi trở về mái trường Yên lãng
Sáu mươi năm công thầy, tình bạn
Vẫn đong đầy…
trong trái tim tôi.
YÊN LÃNG TRƯỜNG TÔI
Tôi trở về với mái trường xưa
Tìm dấu chân quen con đường đến lớp
Tìm gốc Phượng già mấy mươi năm trước
Tim gặp thầy cô sớm tối vì mình
Tìm cái dại khờ, của tuổi học sinh
Giấu trang thư xanh, giành nhau cuốn sách
Thầy cô thương chưa lần quở trách
Tin ngày mai em sẽ trưởng thành
Bao lớp học trò nay đã thành danh
Viện sỹ, kỹ sư, doanh nhân , bác sĩ
Những bước chân chưa ngày ngơi nghỉ
Tô thắm thêm truyền thống trường mình
Phù Đổng vươn mình sức trẻ bình sinh
Sải cánh chim bằng bay cao hơn nữa
Trong mỗi trái tim bùng lên ngọn lửa
Viết tiếp trang vàng…
Yên Lãng trường tôi.
Tháng 11/2025

ĐẸP NỤ CƯỜI XƯA
(Nhân một buổi họp lớp)
Sáng nay gặp bạn học xưa.
Một thời đội nắng
Chạy mưa đến trường...
Một thời
Càng kể càng thương.
Hầm hào chiếm hết sân trường vui chơi.
Mũ rơm tránh đạn, bom rơi.
Đèn dầu soi bóng chúng tôi ôn bài.
Trải qua những tháng năm dài.
Chia tay một thuở miệt mài bút nghiên.
Người ra trận chiến, đường biên.
Người làm hạt gạo gửi tiền tuyến xa.
Ngọt bùi, gian khó trải qua.
Cho cây xanh lá
Cho hoa thắm cành.
Gia đình, cuộc sống, công danh.
Ta mãi là bạn
Mãi dành yêu thương...
Ngày nào cùng lớp cùng trường.
Giờ đây tóc ngả màu sương cả rồi.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi
Gặp nhau vẫn đẹp nụ cười như xưa...
TRÀN ĐẦY BAO ƯỚC MƠ XA
Không phải dãy số kéo dài.
Không phải phép chia phức tạp.
Cô tìm từng lời giải đáp.
Cho những học trò tí hon.
Thưa cô, ông Mặt trời tròn.
Đi chơi sao không đội nón?
Giữa đường gặp mưa hay nắng.
Nhỡ ốm chữa trị nơi đâu?
Chiếc kim trên tay bà khâu.
Bao năm, sao còn bé xíu?
Quả cam trên cành nặng trĩu.
Cô ơi, nó sợ ngã không?
Ba má cấy cày ngoài đồng.
Để nuôi em ăn đi học?
Em quý từng việc nặng nhọc.
Làm giàu đẹp thêm quê hương?
Ai sinh ra những con đường.
Cho xe suốt ngày qua lại?
Ai làm ra từng mét vải.
May quần áo cho mọi người?
Những câu hỏi được trả lời.
Chính là nội dung bài học.
Bài học dạt dào sức sống.
Tràn đầy bao ước mơ xa...
V. Đ. B


Giáo viên và HS lớp chuyên khóa 1990-1992 Trường THCS Xuân Ninh- Quảng Trị,
chụp ảnh lưu niệm (tác giả đứng hàng đầu thứ 2 bên trái ảnh)
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Nhớ hơi lửa ấm nồng từ cây mồi rơm tuổi thơ
Nhà văn Nguyễn Thi - ký ức còn lại
TRANH ĐÔNG HỒ VÀ 5 NGHỆ NHÂN ƯU TÚ CỦA LÀNG TRANH
Thơ Phạm Hồng Nhật và Tống Song Hà
CHI HỘI NHÀ VĂN 2 TỔ CHỨC TỎNG KẾT VÀ TRAO GIẢI THƯỞNG CUỘC THI TRUYỆN NGẮN & THƠ (2024-2025)
NHÀ THƠ NGÂN VỊNH Thêm vùng quê Đà Nẵng tình người
Bình bài thơ TRƯỚC SEN của Nhà thơ TRẦN TRỌNG GIÁ - Ngắm hoa mà nghĩ về kiếp người
PHẬN LÀM NHÀ THƠ VÀ SỨ MỆNH CỦA THI CA
ĐẠI SỨ KHU VỰC CHÂU Á
Mai Phương - NGÀY ANH ĐẾN BẦU TRỜI XANH LẠ
Trang thơ Tháng Mười Hai của nhiều tác giả
Đọc thơ dịch của Thái Xuân Nguyên NGHĨ VỀ DỊCH THƠ VÀ NHÀ THƠ X. EXENHIN
Hoàng Đăng Khoa và nỗi buồn đương đại, đồng điệu nhân văn trong tập thơ mới của anh
THẠCH ĐỘNG THÔN VÂN
NĂM TÁC GIẢ THƠ (6)