Trang thơ tháng Tám của nhiều tác giả

Thứ ba - 02/08/2022 19:48
Đặng Cương Lăng (Hà Nội), Văn Công Toàn (Huế), Trần Trung (Hà Nội), Võ Văn Thọ (Quảng Nam), Trung Hậu (Hà Nội), Trần Văn Khương (Kiên Giang), Linh Chi (Hà Nội), Nguyễn Thị Điệp (Hà Nội), Lê Oánh (Thanh Hóa)...
Ảnh minh họa trong trang: ST
Ảnh minh họa trong trang: ST

Đặng Cương Lăng
(Hà Nội)

THƠ VÀ BẦU TRỜI
 
           Kỷ niệm chuyến đi thực tế sáng tác tại tỉnh Hòa Bình
            với đoàn Hội Nhà văn Hà Nội (7/2022)
 
Đêm giao lưu thơ ở Hòa Bình
Mỗi người mang cánh thơ mới lạ
Khoảng trời riêng, môi hé đỏ xinh
Hoa lá bồi hồi, ánh mắt lung linh
Chúng tôi làm nên bầu trời Tổ quốc
Những vần thơ trong sáng hữu tình.

Sáng giao lưu trên hồ thủy điện
Trình diễn thơ vang vọng núi đồi
Chúng tôi nhảy nhót trên ngọn sóng
Ăn cùng gió, uống cả mây trời
Chúng tôi dựng lên con tàu đất nước
Bằng tứ thơ vượt sóng cuộc đời.



CẦU MÂY
                            Kỷ niệm Tam Đảo xanh
                                     (29/7 – 3/8/2022)

Cầu Mây mấy nhịp cầu Mây
Vì đâu? Tôi đến nơi đây núi rừng
Cầu Mây ai bắc? Chẳng dừng
Cho cầu cao vút lưng chừng trời xanh.

Tình em như thể mong manh
Như sợi nắng sớm hóa thành mùa thu
Tam Đảo quán Gió vi vu
Thổi vào ta những tiếng ru đất trời.


002 20200831100750
 

TÔI MUỐN TRỞ VỀ 

Tôi muốn trở về đại ngàn xanh mướt
Tìm non tươi trong nỗi héo lắt lay
 
Tôi muốn trở về miền sóng gió
Cho vơi đi lá rụng rừng gày
 
Tôi muốn trở về miền sương khói
Tìm trong veo cho xanh biếc đất này
 
Tôi muốn trở về miền gian khó
Cho rừng xanh xanh mãi nơi đây
 
Tôi muốn trở về miền sơn cước
Để hồn mình tươi hoa lá cỏ cây
 
Tôi muốn trở về miền thi ca thánh thót
Tìm giọt mắt em lấp lánh đêm ngày
 
Tôi muốn trở về rừng xanh ước vọng
Con đường mòn trăng mới mọc chênh vênh
 
Tìm nụ cười em trong quả ngọt
Chín đỏ môi non, suối tóc bồng bềnh
Tôi muốn trở về mái ấm nhà gianh
Lửa đỏ bập bùng, tình em sâu lắng
 
Tôi muốn trở về dọc miền hoang vắng
Cơm trộn gió sương, canh chan mưa nắng
Tìm lại bóng em trong lá biếc - phận rừng!
 

images

Văn Công Toàn
(Huế)

KHÚC RU ĐỜI TA

Đời ta rồi cũng trăm năm
Con sông muôn thuở ôm cầm thuyền ai
Còn chi trong cõi hình hài
Ra đi rồi cũng một mai dặm trường ...

Bây chừ gặp lại dòng Hương
Qua bao mùa lũ vẫn thương đôi bờ
Lời chào ướt cả giấc mơ
Thắp lên ngọn lửa hồn thơ ru tình

Ru ai đời lại ru mình
Chỡ che năm tháng yên bình còn đây
Sông Hương như dải trăng đầy
Ôm con đò mộng về say muôn trùng ...

Dạ thưa trời đất bao dung
Tiễn dòng sông đến tận cùng biển khơi
Quê nhà đón đợi người ơi
Trần gian rồi cũng ru lời ăn năn ...

 

Lời ru kín mặt đất bằng
Mấy ai ru với ánh trăng bao giờ ?
Phải đâu trăng gió vu vơ
Biển trăng ai dễ hững hờ được sao
 
Mênh mông biển sóng ba đào
Tràn trên biển mặn , ngọt ngào là em
Dưới trăng biển lại dịu mềm
Biển trăng như chiếc nôi êm đất bằng
 
Đất đai đến lúc cỗi cằn
Thì ta ru với ánh trăng bây giờ
Bắt đầu từ những câu thơ
Người ru mặt đất và mơ sao trời
 
Tình ta như biển chẳng vơi
Yêu em nên mãi một đời ru trăng !
 
 
 TÌNH DÂNG
 
Đời còn đôi cánh nâng ta
Nâng niu cánh mỏng , nuột nà đường bay
Trăng khuya
vỗ cánh rạng ngày
Trời nghiêng cánh vỗ
nắng đầy hoàng hôn
 
Hiến dâng
nâng cánh tâm hồn
Tình yêu nâng cánh
mỏi mòn thiên thu ...
Không Sư thầy
cũng trượng phu
Người tu cõi Phật
Ta tu cõi Tình !!


72364 huong thom song huong hue 700x700

 

 VÀO THU
 
Tuổi nào cho mùa thu chín tới
Khi nắng vờn quanh đỉnh sương mù
Mây gió vời xa vòng tay với
Lá vàng trải ngập cõi vào thu ...
 
Ai đứng trông mùa thu mắt biếc
Ánh lung linh mấy nhịp cầu vồng
Ta về khoác áo vầng trăng khuyết
Cả trời thương nhớ vẫn chờ mong !
 
 Huế 8/2022
 

 

GỞI BÓNG
 
Kính tặng Sư Giới Đức - Huyền Không Sơn thượng
( Nhà thơ Minh Đức - Triều Tâm Ảnh )
 
Người đi
rũ bóng cô liêu
Người về tỏa bóng
mây chiều cõng trăng
Cõi đời
soi tỏ thiện căn
Tâm tư minh triết
thơ văn minh tường ...
Quê nhà
chừ nhập cố hương
Chùa xưa
giờ cũng vô thường
bụi bay ...
Hư không
nặng gánh sư thầy
Tìm chi " Hạt lửa xanh "(*)
ngày vàng phai ?
 
Người đi còn giấc mơ dài
Người về lạc cảnh sơn đài Huyền Không !
 
* Tên Tập thơ của Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 


thieunu 1311

Trần Trung
( Hà Nội )
 
1/SAO LÁ THU
Sao lá thu
Lại cứ phải rơi !?
Cho đẫm đìa, tình dâng sóng mắt
Cánh lá mỏng manh, rơi vào chiều thành thật
đất trời xàm xạm
Thu rơi…
 
Sao lá thu lại cứ phải rơi,
Mưa cuốn lá tơi bời và loang tan vào xa vắng
Lá thu rơi, quyện sánh  mưa thu,
Theo, mùa đi và đi, tóc bạc
Đi và đi, phận người đời chẳng mong thoái thác !?
Mặc lòng vậy,
Tình vẫn xanh bộn bời như thác-
Thác ái tình, trút mãi vào muôn xanh…
 
Lá thu đầy vơi theo nhịp mùa
Trôi và trôi. Và, rơi rụng, cũng đành !
 
2/MẤY CÁI LOĂNG QUĂNG
Đến thời cơm cháo chẳng lo,
Chưa phè phỡn, rượu tăm vò sớm hôm.
Đón con gió đợi tri âm
Xổ câu tâm triết, nhẹ lòng thảnh thơi.
 
Hỏi rằng tơ trúc Hồ Tây
Tịnh yên còn phủ sương dày sớm mai ?
Vu lan tháng bảy vắn dài,
Mưa ngâu nước mắt còn hoài tình Ngưu.
Lá đa, cháo đói. Hồn xiêu,
Cô hồn lay lắt…Ít nhiều… Tri ân !?
 
Chiều tháng bảy gọi tình gần
Loăng quăng tự chuốc,
Thương thầm-Từ bi.
 
 
3/ĐOÁI  HOÀI
Lá, xanh cây hay về với đất ?
Rụng thêm buồn,
Rồi ,bất tận xanh
 tứ quí chảy trôi…
 
Ta mình, mình ta, sinh tận
Thì cũng lá, người, cũng lây rây cười, khóc
Cõi thế nhân, bao giờ cho hết nhọc nhằn ?
Mông lung, vơi đầy…
Thánh thót
Giọt rơi…
Thế, biết thế, phận người,
Biết thế.
Phường phố, quê…
Nháo nhào, ồn ã
Não nề đêm.
Lá vẫn rụng, cả bốn mùa, còn rụng !
Hỏi :
Ai đoái hoài
Nhặt quét lá rơi ?
  ( Hà Nội, ngày Thu nắng với lá bay-29/8/2020).
 
4/ TƯƠI KIẾP PHÀM
Chớ nản tìm !,
Nhẹ lòng tháng bảy
Mưa và mưa, khóc cười…
Lênh lang tình bỡ ngỡ
 
Sang đây rồi, thu xinh,
Dịu mềm hơi thở,
Dắt mùa Vu Lan, thêm thương nhớ mẹ,thầy !
 
Thì đất, trời miết mải xanh mắt ngọc
Dẫu cô hồn, bụng đói lang thang…
Mưa ngâu
Nữa
Cho ả Chức-chàng Ngưu, vẹn toàn gặp gỡ !
Nắng nhẹ, mưa đi… kề nhau thầm thĩ
Cho thu sang, ảo diệu vẻ đương thì…
 
 
5/BẠN HỎI
Anh
Thu đẹp thế mà thơ Anh,
Buồn vậy ?
Câu hỏi chân tình mà vô tâm, đến lạ !
Tôi, hồi âm : cấm khẩu nỗi cô đơn !
Cớ sao thơ cứ phải cuồng lên hoan lạc
Khi hiền thiện hóa ngu giữa hoang mạc cõi phàm !
Khi lòng dạ người đời vô phương cứu chữa!
Niềm tin biết đặt gửi vào đâu ?
 
Thu Đẹp,Buồn, ngơ ngác giữa trần ai !
Muôn đời xưa sau, thu không bao giờ mang tội.
Thế thái nhân tình quằn quại  đang mùa băng hoại…
 
Bạn thơ ơi ! Bạn yêu ơi xin tự hỏi chính lòng mình,
Khi đất trời chưa tắt hết màu xanh và lòng dạ con người
                                              chưa biến hết thành rác thải
Và, muôn sau hương Thu mãi thơm lành !
  (Hà Nội, ngày khánh quốc đẹp trời-2/9/2020).
 
6/NẮNG THÁNG TÁM
Chẳng mấy mà tháng tám về đây,
Cho nắng tân thu
Giăng cùng xóm quê, ngõ vắng
Trái bưởi, trái hồng, căng chuối chín cây…
Cho những nụ hôn nồng say tình ái
Hương thu ngợp mát không gian…
 
Nắng tháng tám giục thu về nhuần nhuyễn
Đêm thu về, gọi con gió vắt ngang
Cho lòng người, tình người
Neo lại êm đềm…
 
7/ HƯƠNG THU
Đất trời sinh hạ mùa thu,
Cho Người tận hưởng tuyệt mù sắc hương
Hơi thu quyện chút hơi may
Se se con gió…
      Nhẹ đầy lòng yêu
Thu dịu nắng, nghiêng buồn chiều
Hồ Tây sóng gợn xiêu xiêu nhân tình
Lịm đêm
Tình tứ
Ngọt lành,
Lê minh hé rạng… môi hường tạm xa
Thu vàng-Thiếu nữ kiêu sa
Hương còn gửi
         ấm tay ngà
                    ngẩn ngơ…
 
   HÀ NỘI-những ngày thu,tháng 8-9

hoa ban

 
Võ Văn Thọ
 (Quảng Nam)
 
CHẠM VÀO THU
 
Một nhánh mây
Treo giữa trời
Trắng không lời
Trời xanh biếc
 
Nắng lung linh
Chìa tay với
Vớt kỉ niệm
Lòng mong đợi
 
Thu chạm ngõ
Mùa hanh hao
Thời gian trôi
Có ngọt ngào
 
Đan nỗi nhớ
Bện sợi thương
Lá vàng rơi
Chạnh nhớ vương
 
Từng hạt sương
Nhẹ nhàng buông
Đêm khảo tra
Khóe mắt tuôn...
 
 
KHÚC RU...
 
Màu nắng tinh khôi
Óng ánh sắc vàng
Cơn gió nhẹ nhàng
Trườn dòng sông chảy
 
Bông hoa đồng nội
Khoe sắc triền sông
Lục bình lông bông
Dập dềnh con nước
 
Khúc ru cuối hạ
Chạm phải tuổi thơ
Yêu sao dại khờ
Hồn nhiên tuổi trẻ
 
Vo tròn hạt nắng
Nhốt những muộn phiền
Khép nỗi niềm riêng
Yêu hơn lẽ sống...
 
 
THÔI ĐỪNG MƠ NỮA NHÉ!
 
Em ngồi hong nỗi nhớ
Trắng một màu tinh khôi
Tình nào có phai phôi
Vẫn vẹn nguyên cảm xúc
 
Nắng thu vàng sóng sánh
Khẽ chạm bờ yêu thương
Tình ngàn năm nhớ vương
Không thể đếm, đo lường
 
Chiều biển ru khúc hát
Con sóng mãi chòng chành
Ru giấc mộng ngọt lành!?
Dịu êm làn tóc xõa
 
Đôi mắt đẹp hút hồn
Bờ môi hồng mong đợi
Thôi đừng nên nghĩ ngợi
Bóng hồng của gia nhân!?
 
Anh quay về thực tại
Mịt mù với áo cơm
Vốn từ gốc rạ rơm
Thôi đừng mơ huyễn hoặc...
 
28.07.2022
 
 
TAM THANH BIỂN GỌI...
 
Nắng vàng
lộng gió biển khơi
Hạ sang Thu đến
đất trời Tam Thanh
Sóng đùa mặt biển trong xanh
Cát vàng óng ánh an lành níu chân
 
Chạm vào
con sóng lâng lâng
Khúc ru của biển
bâng khuâng tìm về
Thả hồn trong gió đê mê
Biển ơi! Xin gửi tình quê ngọt mềm
 
Tam Thanh
biển đẹp êm đềm
Hoàng hôn buông xuống
đẹp thêm sắc màu
Hẹn hò say đắm bên nhau
Tình người với biển trước sau nghĩa tình!...
 
Tam Thanh chiều 23.07.2022
 
 
TƯỢNG ĐÀI THÀNH CỔ
 
Được về Thành Cổ viếng hương
Quặn lòng đau nhói xót thương tự hào
Các anh nằm lại năm nào
Chiến tranh cướp mất ngọt ngào tuổi xuân
 
Giã từ cha mẹ bước chân
Lên đường đánh giặc chẳng cần đắn đo
Vì hạnh phúc, vì tự do
Các anh nằm lại để cho hòa bình
 
Nén nhang mắt đỏ lặng thinh
Tưởng niệm, ghi nhớ bóng hình các anh
Mong sao ngon giấc an lành
Bên dòng Thạch Hãn mãi xanh ru hời
 
Tổ quốc ghi nhớ suốt đời
Máu xương gửi lại nghẹn lời trái tim
Phút giây mặc niệm lặng im
Hương hồn liệt sỹ cánh chim diệu vời
 
Hoa tươi thành kính đất trời
Dâng lên tưởng nhớ bời bời lệ rơi
Nghẹn ngào nóng bỏng bờ mi
Nhớ thương lay động khắc ghi trong lòng!
 
(Nhớ ngày viếng hương tượng đài các anh hùng liệt sỹ Thành Cổ - Quảng Trị tháng 7 năm 2014)
 
Tháng 7.2022
VVT

comvong


Trung Hậu
( Hà Nội )

 

Mùa thu xanh
 
Chợt gặp thu xanh không phải do màu nắng
Từ nắm cốm làng Vòng thơm dịu em mua
Lá sen gói một khoảng trời xanh thẳm
Sợi rơm vàng níu chặt lấy hương thu.
 
Chỉ có ta mới có mùa thu ấy
Sắc cốm xanh tươi rói dưới nắng vàng
Làn gió may nhuốm tiếng rao thơm dẻo
Dắt mùa thu theo cốm vào làng
 
Cầm nắm cốm trên tay thấy
hương đồng xanh biếc
Tiếng hát reo vui náo nức vụ mùa
Ăn cốm mới gặp hồn quê bất chợt
Mắt em nhìn xanh thăm thẳm trời thu.
 
 
Chia tay mùa Thu
 
Gặp nhau mùa Thu vừa chín
Sắc vàng vàng cả trời mây
Heo may thơm lừng hương cốm
Bàng hoàng giây phút chia tay
 
Em đi nhuộm vàng năm tháng
Vàng ánh mắt người tiễn đưa
Hoàng hôn ngập tràn bến vắng
Lá rơi vàng lối hẹn hò
 
Con thuyền giữa dòng lơ đãng
Bồi hồi như thức trong mơ
Chia tay ai người quên lãng
Lòng ai vàng nỗi đợi chờ?
Mùa thu - 2011
 
 
Nhận dạng mùa thu
 
          Viết thay những người hỏng mắt
 
Anh nhận ra mùa thu
Không nhờ vào cặp mắt
Mà qua giọng hát của em
Sáng sớm nay nghe giọng em trong vắt bên thềm
Anh mở cửa thấy sắc trời xanh biếc
Thấy gió nhẹ mùa thu mang theo màu nắng nhạt
Và mùi thị ngọt ngào thơm thảo đến từ đâu
 
Khi giọng em chìm xuống đáy sông sâu
Thì mặt nước lăn tăn làn sóng nhỏ
Bên mạn thuyền cầu dập dềnh sóng vỗ
Có con cá đùa vui đớp động cánh bèo sen.
 
Giọng em vút cao xé rách cả đêm đen
Anh chợt thấy một trời sao lấp lánh
Một mảnh trăng treo trên trời cao vô tận
Anh ngỡ ngàng như không có trời cao
 
Giọng em vang xa làm rừng cây lay động xôn xao.
Lá vàng rải - dấu môi của mùa thu hôn lên mặt đất
Mưa ngâu nhỏ làm giọng em ướt đẫm
Anh bồi hồi nhặt được tiếng thu rơi.
 
 
Nét Thu
 
Có phải mùa hè tan vào lá cây
Mà rừng thu mang sắc màu của nắng
Cái màu vàng hanh heo mà lãng mạn
Cứ dầy thêm sau mỗi đợt gió về
 
Gió mơ màng kéo ngày dài lê thê
Sương mù giăng giọt buồn rơi thánh thót
Giọt mưa nhỏ ướt đầm đìa tiếng hót
Của bầy chim lơ đãng cuối rừng chiều
 
Dòng sông thu - dòng sông tình yêu
Sóng lăn tăn mà sao ồn ã thế
Thu như em cứ thầm thì nhỏ nhẹ
Mà hồn yêu nổi sóng biển trưa hè.

le hoi hoa ban
 
Trần Văn Khương
(Kiên Giang)
 
VÙNG CAO

Ngô chen đá, đá chen ngô
Ngô xanh, đá xám, điểm tô đất trời
Một dòng ngọc bích êm trôi
Kìa, sông Nho Quế, bồi hồi tim ai?

Mã Pì Lèng mờ sương mai
Cheo leo núi đá, xe vui vượt đèo
Rẽ mây trắng, xe lại leo
Gió ràn rạt thổi, nắng gieo hạt vàng

Dừng chân phố chợ rộn ràng
Ô dù, váy áo, mênh mang sắc màu
Đẹp xinh em gái Mông, Dao
Tam giác mạch nở, hoa chào khách xa...

Ngô xanh mướt, lá la đà
Mai về nhớ ánh trăng ngà vùng cao.


20160422 Hoa Diep 3 1462347839 1200x0

Linh Chi
( Hà Nội )


NGƯỜI CANH GÁC ĐỊA ĐẦU ĐẤT NƯỚC 
 
Lng l anh nm li
Nơi đt lành V Xuyên
Gic xanh Thanh Thy
Ngt cam sành Hà Tuyên
 
Php phi c Lũng Cú
Dào dạtc sông Lô
Máu thù tanh Nho Quế
Non nước mình nghìn thu
 
Còn vết thương không nh
Nơi đa đu gian lao
Đn bom ch gm xé
K thù chôn lưi dao
 
Hãy còn nghe nc nghn
Khi bi m chiu buông
Thân con không toàn vn
Đá si hòa máu xương
 
Dành trn mt tình thương
Che ch hn ca nưc
Làm đóa sen đt Vit
Bát ngát tri biên cương


 
ANH LÀ BỘ ĐỘI
 
 Lũ cuốn Phong Điền
Nước ngập Thừa Thiên
Trắng trời Thuận Hoá
Sóng đánh Trường Tiền
 
Anh là bộ đội
Vì nước quên thân
Mì tôm nhai vội
Vượt rừng cứu dân
 
Vượt vùng khó khăn
Đập  tràn lũ cuốn
Tiếng gào Rào Trăng
Đi nhanh kẻo muộn
 
Núi đồi sạt lở
Rừng cây ngổn ngang
Quản gì gian khổ
Ngại gì gian nan
 
Xông pha chiến trận
Giữ yên hoà bình
Anh là bộ đội
Sẵn sàng hi sinh
 
Xa nơi mái tranh
Nhớ người ở lại
Thương vợ tóc xanh
Mẹ già con dại
 
Nước sôi lửa bỏng
Anh đi đầu tiên
Anh là bộ đội
Giúp đời bình yên
 
Qua ngày chinh chiến
Hoà bình bốn phương
Thương anh ngã xuống
Núi đồi quê hương
 
Giang tay đất mẹ
Đón anh vào lòng
Anh là bộ đội
Một đời trắng trong.
 
 
HÁT CHO CÁC CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Em nằm xuống
Cho hạt mầm lên xanh
Cho trời cao mây trắng
Hát khúc ngàn năm yên lành
Đạn bom xé lòng đất mẹ
Một thời khói lửa chiến tranh
Tan hoang ngả đường Đồng Lộc
Điêu tàn một dải Vĩnh Linh.
Da em trắng
Và tóc em xanh
Làn môi đỏ thắm
Nở nụ cười
Giữa cung đường
Chưa bao giờ dứt tiếng bom rơi
Cho làn xe anh đi muôn nơi
Người về hậu phương kẻ ra tiền tuyến
Tiếp đạn tiếp lương gửi tình thương mến
Tiếp cả niềm tin, gửi bao lưu luyến
Cho đất nước mình
Trọn vẹn một bờ vui.
 
 
BÀ GIÀ ĐI THĂM BẢO TÀNG
 
Những bà già
Đi thăm bảo tàng
Chít khăn mỏ quạ
Mặc quần nái đen
Đạn bom giặc Mỹ
Súng pháo quân Tầu
Chiến tranh qua đã từ lâu
Chiến tranh hóa mầu gỉ sét
Bao nhiêu năm thù hằn chém giết
Bao lầm than số kiếp những con người
Nơi khói ngút trời, giờ cây lá xanh tươi
Bà bần thần
Nhìn mảnh máy bay rơi
Bên những cánh hoa rơi
Nhớ đứa con không về nữa
Đứa con xông vào tuyến lửa
Rực cháy tiền phương
Bốn phía đạn bom nghi ngút chiến trường
Để lại bà
Trống hoác căn nhà
Cùng đàn gà
Tan tác đau thương!
Răng bà đen
Miếng trầu vẫn đỏ
Cửa ngõ bao nhiêu năm vẫn mở
Chờ đứa con về
Bóng mẹ gầy nghiêng cả chiều quê.
Bao nhiêu năm chít khăn mỏ quạ
Mặc áo chúc bâu
Đi lên chùa
Xin một phép mầu.
Cái áo chúc bâu bà đem nhuộm lại
Để mặc đi thăm bảo tàng
Bà vẫn chít khăn mỏ quạ
Và mặc quần nái đen.
Bàn chân già đi đôi dép không quen
Gót chân nứt nẻ
Móng nâu xỉn vàng
Đứng giữa bảo tàng
Bần thần nhìn năm tháng lãng quên.

 

IMG 2543

Nguyễn Thị Điệp
(Hà Nội)

 
MỘT KHOẢNG TRỜI
 
Một thoáng 
Hương thầm  ngang qua
Bỗng thấy lòng sóng sánh
Một đốm  lửa
Trong mắt xanh
 Ấm
Cả trời đêm lạnh  
 Nụ cười  ai
Mở ra một  khoảng trời 
Một khoảng trời như  mơ
Chưa đẹp thế .. .bao giờ !
 
 
HÌNH NHƯ...
 
Hình như
suối đã phải lòng
Bỗng dưng sao lại xanh trong lạ lùng
Hình như
suối muốn ta cùng
Nên cứ róc rách  rưng rưng... ngọt ngào
Hình như
lòng suối xôn xao
Mới ôm hình bóng ta vào xanh  trong
 
Bóng chiều lừng lững không trung
Hình như tan...
để thấy rừng mênh mang!
 
 
CẢM TÁC HOÀNG HÔN! 1
 
Chiều buông
Mắt ngân ngấn giọt hoàng hôn
Những khát khao
 trỗi dậy
Nơi ấy
Cánh diều tuổi thơ ...bay ...bay ...
 
Bờ tương tư
Nước cứ dâng đầy
Sóng vỗ cồn cào khúc nhạc
 
Vườn nhân ái
Cây cổ thụ
trầm tư
âm thầm nối vụ
nảy  chồi
  
Khúc hát  vời vợi ....
 thăm thẳm trời chiều...
Khát lời ru của Mẹ thuở trong nôi !
 
 
CẢM TÁC HOÀNG HÔN! 2
 
Bóng chiều
chạng vạng hoàng hôn
Nắng thì đã nhạt ,
 mỏi mòn ,lưa thưa
Tiếng chim đuối nhịp say sưa
Khóm hoa khem khép đợi chờ trăng lên !
Không gian dần sẫm vào đêm
Riêng tình yêu mãi khát thèm bình minh!
 
 
ĐÊM NGÂU NÀY ANH Ở ĐÂU ?
 
Em  nghe giữa tháng mưa ngâu
Tiếng đêm đến nối  hai đầu cách trở
Đêm tháng ngâu như có ngàn hơi thở
Của hôm nay, của cả những ngày xưa
Em lắng nghe tí tách  những giọt mưa
Cứ lã chã
 thấm vào miền ký ức
Những giọt mưa nghe sao mà  thổn thức
Cứ ngắn dài  rơi ngơ ngẩn trời ngâu!
Tháng ngâu này, giờ  anh ở đâu?
 

images

Lê Oánh
(Thanh Hóa)

HƯỚNG VỀ THỦ ĐÔ

Tôi đi trong đoàn người
Bụi đường mờ mịt đất
Mở mắt chim rừng hót
Bình minh rạng chân trời
Trước mắt tôi hàng ngàn con người
Hướng về thủ đô, hướng về lý tưởng.

Từ đời ông, cha: khổ đau vui sướng
Đã bao năm vượt lên số phận
“Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao”(*)
Nhưng rồi nhân định thắng thiên
Có công mài sắt nên kim có ngày.

Bây giờ vận hội đổi thay
Chúng ta có được những ngày sáng tươi
Bình minh tỏa khắp chân trời
Biết ơn Đảng, Bác suốt đời vì dân.

Lao động học tập chuyên cần
Dựng xây đất nước muôn phần đẹp hơn.

 

THĂM QUÊ BÁC

Lần đầu con đến thăm cha
Đồng quê ấm áp hiền hoà Bác ơi
Nhà tranh vách nứa thảnh thơi
Ruộng đồng từng dẫy núi đồi chen nhau
Ao sen xanh thẳm môt màu
Những bông hoa thắm nhúm đầu nhô lên
Xung quanh hàng tre êm đềm
Đường làng thẳng tắp đan xen nhà nhà
Đầu làng vẫn còn cây đa
Có khu lưu niêm bao la tình đầu
Bác đã đi đến những đâu
Bàn chân bước khắp năm châu, Bác về
Vui sao một sáng mùa hè
Dòng người bước tới miền quê Nam Đàn
Người cha yêu dấu vô vàn
Chúng con dâng tặng vạn ngàn lời ca.
 

 




 

Nguồn tin: HNV

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây