Chùm thơ của Từ Dạ Linh

Thứ năm - 05/11/2020 07:03

Chùm thơ của Từ Dạ Linh

Từ Dạ Linh

 

CHO NHỮNG VƠI ĐẦY

                     Tặng riêng một người

Tặng em ngày tháng chưa tròn mộng

Một giấc mơ xuân thả giữa dòng.

Đầu nguồn cuối bể sao mà định

Hạnh ngộ tùy duyên chẳng ưu phiền.
                             

DỆT ĐƯỜNG MƠ                     

Như ngọn gió ngang qua ngày nóng bức

Chiều ngang qua hơi thở gọi tên nhau

Này môi mắt chớ dùng dằng môi mắt

Ngủ yên đi, trăng ngọc dệt đường mơ.

 

XÔN XAO MÙA               

Hình như sông đã chặn nguồn

Sao ta vẫn thấy cánh buồm trong mơ

Hình như sóng vỗ đôi bờ

Trong đôi mắt ấy miền thơ dạt dào.

 


 Ảnh: Sưu tầm
 
 
CHÊNH CHAO SÓNG TÌNH
                   
Người vẫn phố mà lòng quê rười rượi
Nỗi nhớ em như lúa trổ nghẹn đòng.
Đừng tạo sóng, em ơi, đừng tạo sóng
Thuyền tình ta đã đắm mắt em nhìn.
 
CHO CHIỀU MỘNG DU

Chiều xuống phố nghe chừng rất nhẹ
Nàng nhìn ta như lá khẽ lay cành.
Chim vẫn hót âm thanh dường rất mỏng
Điệu du dương mắt biếc khúc huê tình.
 
Ơ NÀY LUNG LIẾNG
       
Không thể hát một hai câu hát
Tình lên xanh, bát ngát những chân trời.
Này em nhé, gieo chi nhiều lung liếng
Mắt môi tình, chết điếng một mình ta.
 
MÙA XUÂN HỜN GHEN

Ta vẫn biết muôn đời Xuân tươi mới
Mùa ơi mùa, ai gọi, mắt em cười.
Ghen với gió là mùa Xuân có lỗi
Điệu lao xao lá nói trên cành.
 
VÀNG TƯƠI HOA CẢI BỜ SÔNG

Những chiều đem nắng ra phơi
Hỏi bao nhiêu nắng ủ lời mùa Đông?
Bờ sông hoa cải lên ngồng
Vàng tươi như thể mênh mông đất trời.
 

THÁNG GIÊNG MỀM NHƯ CỎ
                
Ta đã thấy mùa Xuân hòa khúc nhạc
Điệu hoan ca, xanh ngát mắt em cười.
 
Xuân khẽ đưa, lao xao lá hát
Em dạo qua
khúc nhạc phố ngân nga.
 
Tháng Giêng ơi
Tháng Giêng mềm như cỏ
Những non tơ bát ngát dệt đường mơ.
 
Tháng Giêng ơi
Đừng làm em mắc cỡ
Những thẹn thùng cho má đỏ bồ quân.

 

ĐẾM NGÓI SÂN ĐÌNH VU VƠ
 
Những đêm chưa thể tròn đêm
Niềm yêu gió cuốn trăng lên
Muộn chiều.
Những là cười nói liu điu
Đời ta như thể cánh diều
Đứt dây.
 
Gợn tình
Mắt liếc
Ta say
Có người mượn gió đem bày cuộc chơi.
Thì thôi gánh lấy phận đời
Buồn vui cũng thế
Khóc cười có sao.
 
Van người
Chớ lấy ngọt ngào
Đùa trăng giỡn bóng mà đau bể tình.
Giờ ta ngồi cạnh trúc xinh
Vu vơ đếm ngói sân đình
Gọi em.
                              


CHO NGÀY THÁNG CHẠP THẢNH THƠI

 

Cũng mải miết cũng quềnh quàng ngày tháng

Giờ thảnh thơi ngồi đan sợi thương em

Này môi mắt cứ dềnh lên như sóng

Chớ bảo rằng ta chết đắm chẳng vì đâu.

 

Cũng mải miết cũng dềnh dàng đôi lúc

Lời nói xưa đâu là thiệt là điêu

Ta chẳng tính những thập phân tình ái

Cứ say mềm môi mắt ấy, ngày xưa.

 

Ngày cuối năm tóc tơ chừng sợi rối

Đông lạnh về có sưởi nỗi niềm thương

Thôi chẳng trách chuyện ông tơ bà nguyệt

Bao nhớ thương đóng gói gửi về trời.

 

 

           KHÚC RỜI          

 

Sao ta nhận những vu vơ hờn dỗi

Tình đang Xuân gió nói say nồng.

 

Người đem giấu những nồng nàn trong mắt

Lời tình xưa gió hát mãi bên đồi.

 

Ngày chẳng đủ cho mình thương nhớ

Thôi thì thôi, nín thở ngắm... người xưa!
 

 
Để hiểu về chân lý của người xưa
 
Những mạch ngầm bến bờ chưa hẹn ước
Ta lao đao đếm ngược những mất- còn.
 
Nhìn vầng trăng đếm nước ròng nước lớn
Ngắm chuồn bay kể chuyện nắng mưa
Cha ông nói là chận lý, té ngã rồi, ta nghĩ đúng sai.

 
Không là vô bổ những câu thơ
 
Câu thơ bạn viết, nỗi buồn đau xé ruột
Chạm vào ta, đánh thức điều thiện tâm.
 
Xin đừng bảo, thơ thẩn là vô bổ
Tinh lọc tâm hồn, chữ nghĩa sáng long lanh
Cho ta một lần cúi lạy những câu thơ.
 
 
Ta nhớ mùa đông xưa.
 
Cần chút nắng cho ngày đông ấm lại
Những cơn mưa ngai ngái tạm chia xa.
 
Những nẻo đường quăng quật ta đã qua
Đã từng biết tình đời cơn ấm lạnh
Mùa đông này chợt nhớ một ánh nhìn, ấm lại kỷ niệm xưa.


Mẹ thiên nhiên vốn dĩ hiền hòa
 
Ta uống cả mây ngàn gió núi
Những khi say nghe tiếng suối gảy đàn.
 
Những hợp âm rừng mang trong gió
Tiếng đại ngàn lá hát rừng ngân nga
Mẹ thiên hiền hòa ôm ấp chúng ta, đừng làm người nổi giận.


Cuộc đời những dòng sông không ngừng nghỉ về xuôi.
 
Em đừng xóa những gì còn sót lại
Chút nồng nàn ngai ngái mùi bùn non.
 
Đã là sông thì muôn đời vẫn chảy
Dẫu đường xa muôn cạm bẫy thác ghềnh
Trong hành trình hướng về phía biển, phù sa đã lên xanh.
 
Đừng đem mua bán niềm tin, đời sẽ buồn
 
Những khung cửa cuộc đời đóng mở
Phía niềm tin loang lổ những nhì nhằng.
 
Những vệt đời trắng- đen, sáng- tối
Ta vẽ đời ta, người vẽ người
Phiên chợ đời những chiếc cân vặn lệch, ngán ngẫm chuyện bán mua.

Mẹ thiên nhiên vốn dĩ hiền hòa
 
Ta uống cả mây ngàn gió núi
Những khi say nghe tiếng suối gảy đàn.
 
Những hợp âm rừng mang trong gió
Tiếng đại ngàn lá hát rừng ngân nga
Mẹ thiên hiền hòa ôm ấp chúng ta, đừng làm người nổi giận.
 
 
Cuộc đời những dòng sông không ngừng nghỉ về xuôi.
 
Em đừng xóa những gì còn sót lại
Chút nồng nàn ngai ngái mùi bùn non.
 
Đã là sông thì muôn đời vẫn chảy
Dẫu đường xa muôn cạm bẫy thác ghềnh
Trong hành trình hướng về phía biển, phù sa đã lên xanh.
 
Đừng đem mua bán niềm tin, đời sẽ buồn
 
Những khung cửa cuộc đời đóng mở
Phía niềm tin loang lổ những nhì nhằng.
 
Những vệt đời trắng- đen, sáng- tối
Ta vẽ đời ta, người vẽ người
Phiên chợ đời những chiếc cân vặn lệch, ngán ngẫm chuyện bán mua.

Hơn cả ngôn từ
 
Ta vẽ gió những nụ mầm tươi mới
Nắng vàng tô phơi phới điệu hồng trần!
 
Ngày ta nợ em những điều chưa nói
Có gì đâu gió nói hộ niềm riêng
Thẳm sâu cái nhìn trìu mến, thế giới lặng im, hóa cầu vồng.
 
Bão lụt qua, thấp bé phận người
 
Mênh mông quá, mênh mông là nước
Mênh mông đời trói buộc những cơn đau.
 
Rừng vẫn bị phá, đất non ngàn chúng xẻ
Bão lụt tràn qua, thấp bé những phần đời
Giữa biển nước tiếng con người lọt thõm: cứu tôi!
 

Khi còn người chống lại mẹ thiên nhiên
 
Sông vẫn chảy dẫu đời mênh mông quá
Đừng trách sông, hãy hỏi lại lòng ta?
 
Ừ thì lũ nhưng ai làm ra lũ
Ai phát rừng để trơ trọi non cao
Ai ngăn đập chặn dòng sông chảy, mẹ thiên nhiên thét gào.
 
Kỷ niệm nhoi nhói đóa hồng xưa
 
Ta không thể đong mùa qua hương gió
Đếm bình yên qua tiếng em khẽ cười.
 
Không thể gọi tràn trề ngày tháng cũ
Sao kỷ niệm tươi rói nở nụ hồng
Vết xước gợi niềm mong, kỷ niệm xanh rêu chợt quay về.


Sau những ồn ào phố thị là đơn côi
 
Những cãi vã đếm đo dăm đồng lẻ
Cuộc mưu sinh định giá những phận đời.
 
Không thể bảo những sân si buông bỏ hết
Những bon chen người ngợm giữa cuộc đời
Lúc tĩnh lặng nghe đời gió thoảng, trắng bàn tay, trắng tính toan.
 
 
Mùa lụt đầy ắp nỗi lo toan
 
Gió nói gì để lá cười khúc khích
Chiều vàng phai ráng mỡ đốt chân trời.
 
Ông cha ta nhìn trời nhìn đất
Những lo toan mùa lụt gặt chạy đồng
Những cuộc chơi định mệnh xin người thôi, trời bớt bão giông.
 
 
Mật ngôn tình chỉ gió biết mà thôi
 
Ta gửi người mật ngôn tình của gió
Người trao nụ cười bí ẩn, ghét làn môi.
 
Tình là vậy đôi khi là theo đuổi
Là chú Cuội đeo bám mãi chị Hằng
Đêm òa vỡ thanh khiết, vầng trăng của gió khúc khích cười.
 
 
Là cây lá phải lên xanh
 
Ngày bỗng tách nụ mầm chen ánh sáng
Dẫu thời gian vạn vạn đổi thay.
 
Đừng hỏi xanh nhé những đời cây
Chỉ lá biết gốc cành chắt chiu hương trời hương đất
Cây cứ lên xanh cho đời bóng mát, dẫu khắt nghiệt thời gian!

Tình là vậy đừng đi tìm câu hỏi
 
Ta không đổ vào chiều những nỗi buồn quá cố
Vệt thời gian loang lổ đáy thiên hà.
 
Ta ngỡ xa nhưng trong tầm tay với
Tưởng rằng gần hóa vời vợi xa xăm
Tình là vậy nương mạch nguồn duyên khởi, chạy lòng vòng.
 
Mỗi con chữ là một nghĩ suy ân nghĩa đời
 
Ta phu chữ nhọc nhằn ơn đất
Nở sinh nào mà chẳng quặn đau.
 
Vốn nông dân ta mang trên mình trăm ngàn ân nghĩa
Hạt lúa nuôi ta qua bão giông, nắng gắt giọt giọt mồ hôi.
Con chữ lắng nhân tâm, đắng đo trước "trường văn, trận bút".
 
Đông về kỷ niệm xanh màu rêu
 
Có nỗi nhớ khắc vào nỗi nhớ
Chạm tên nhau hơi thở đã bạc đầu.
 
Thôi em nhé, chất chồng lên ngày tháng
Những niềm thương chểnh mảng có vì nhau?
Ngày thành mắt bão, đêm âu lo, kỷ niệm xanh rêu chợt thức.
 
Sen hồng lặng lẽ gửi trao cho đời
 
Sen chẳng vậy, chỉ người đời hay nói
Ví bùn non với vợi vợi hương sen.
 
Hưởng lộc đất, sen âm thầm dâng đất
Mùi hương thơm và xanh thẳm lá cành trao người
Những đóa sen sáng ngời trong nắng, ngát hương chén trà.
 
Cho em- người đàn bà kiêu hãnh mỉm miệng cười
 
Thôi em nhé, hương mùi xưa lưu lại
Cầm yêu thương trong thăm thẳm một ánh nhìn.
 
Em người đàn bà kiêu hãnh, cợt đùa ta nông nổi
Ừ có sao đâu, ta không cắt nghĩa được chữ yêu
Thì em nhé, ta nông nổi, say ánh nhìn ngày ấy đến giờ.
    
                                 

Nghi lễ này ta dành tặng riêng em
 
Ta hiến sinh cuộc tình dâu bể
Em nhận cho nghi lễ của riêng mình.
 
Đừng bảo gió nghe lời ta vừa nói
Đêm rêu rao trên khắp những lá cành
Buổi sáng sương long lanh đọng, tinh luyện giọt tình, mặt trời soi.
 
 
                                    
 Từ Dạ Linh
 Tòa soạn Báo Kon Tum

Nguồn tin: bai: HNV:

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây