Hội nhà văn Hà Nội

https://nhavanhanoi.vn


Chùm thơ của Nguyễn Quang Tuy

Tranh ST
Nguyễn Quang Tuy
 
 
SAY
 
Anh say em chẳng biết tự bao giờ
Mà cứ ngỡ như đầu Thu cuối Hạ
Khi bỏng cháy khi lạnh lùng băng giá
Hay là say ngay cả tự mùa Đông...!
 
Em say anh chẳng biết có nhiều không...!
Mà như chén rượu hồng luôn vẫy gọi
Một ly cạn lòng đã thêm bối rối
Để rồi say chưa rõ tự bao giờ
 
Anh say em từ trong những vần thơ
Và từ những niềm mơ mình mộng dệt
Em bỏ lại tháng năm dài đã chết
Anh khơi trong gạn đục mạch ân nồng
 
Để rồi tình cứ như có như không
Khi gần bên cháy bùng như nắng hạ
Khi xa vắng ướp tình vào băng giá
Ngỡ còn say như đã uống tràn môi
 
Say từ đâu cũng chỉ thế mà thôi
Như ché rượu chẳng bao giờ cạn kiệt
Em là thế và anh... em cũng biết
Một thằng say... ôm riết ché tu hoài
 
Say một lần cho cả những nay mai.
 
                                          27/6/2021
 
NHỮNG ÁNH MẮT
 
Tôi từng gặp trên đường tôi đã đến
Những ánh mắt trìu mến dễ thương
Để rồi khi đi suốt quãng đường
Đôi mắt ấy in sâu vào ký ức
 
Tôi từng gặp bao ánh mắt trung thực
Từ những lo toan cuộc sống đời thường
Con khát sữa mẹ còn đi trực
Đôi mắt buồn ươn ướt hơi sương
 
Có những ánh mắt như chín như ương
Khi họ nhìn nhau qua lớp sương mờ tỏ
Ánh mắt lại qua nhẹ như làn gió
Họ nhìn người dưng bằng con mắt thờ ơ
 
Có cả ánh mắt ngơ ngẩn dại khờ
Già trẻ trung niên hay xuân thì vẫn thế
Ừ yêu nhau tội tình gì em nhỉ
Thời gian nào cản bước họ đi
 
Có những ánh mắt khi chạm vào nhau
Như tia chớp xé toang trời đất
Thù hận nào cả đời chồng chất
Cho cái nhìn hôm nay
 
Và những ánh mắt không chuyển không lay
Từ những đôi mắt đố ai hay mấy tuổi
Khi say nắng... bỗng chốc mê muội
Đắm đuối si mê cuồng dại khát khao
 
Những ánh mắt say chẳng biết vì đâu
Cứ chìm trong thẳm sâu đáy mắt
Nhướng cặp mi cong níu nhau khít chặt
Hoà tan chén mật ngọt ngào
 
Ta đã gặp trên đời bao ánh mắt trao nhau
Để rồi gặp em... lao đao gục ngã
Ánh mắt em thật lạ
Chẳng tả nên lời.
 
                                          9/7/2021
 
 
THẾ GIỚI EM
 
Chẳng hiểu vì sao
Nhìn vào đó, nhìn vào đôi mắt ấy
Đã thấy bình an, đã thấy yên lòng
 
Chẳng hiểu vì đâu
Sáng nhớ chiều mong
Dẫu không hẹn hò, không lời để ngỏ
Phảng phất mà thôi, nhớ mơ hồ đâu đó
Một cái tên rất đỗi thân quen
 
Danh tính người khi được xướng lên
Nốt lặng nốt thanh tất cả đều giản dị
Choán cả khung hình là nụ cười thiện chí
Tóc thẳng, tóc bồng sa mạc hoang vu
 
Cái tên ngọt ngào man mác mùa thu ...
Ấm áp nên thơ mặn mòi chất Việt
Ở trong ấy là dải đất thân thiết
Từ Mũi Cà Mau đến Móng Cái địa đầu
 
Nếu một ngày chẳng còn thấy em đâu
Hoa sẽ nhạt màu, úa nhàu nụ lá
Núi vỡ vụn, sông ngòi hết cá
Biển cả vô hồn, đất đá bơ vơ
 
Sẽ chẳng còn tối mộng đêm mơ
Không còn suối thơ, không còn nốt nhạc
Đồng cỏ khô cằn sa mạc
Núi rừng tan tác chim muông
 
Bởi vì em là ruộng là nương
Là hương của đồng là hồn sông núi
Là một nửa chẳng bao giờ có tuổi
Dành cho nửa kia không có tuổi bao giờ
 
Bởi vì em, để anh đợi anh chờ
Vì em vẫn là em
Không bao giờ thiếu được
Em là dòng sông em là bến nước
Là em của thế giới đàn bà.

 

Nguồn tin: HNV:

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây