Có những buổi chiều, mưa rơi không vì một cơn giông nào cả - chỉ để nhắc con người ta nhớ rằng có những điều đã đi qua mà lòng vẫn chưa chịu quên. Trong tiếng mưa, ta nghe thấy tiếng thời gian nhỏ giọt, tiếng bước chân ai từng đi qua đời mình, nhẹ mà sâu, xa mà vẫn rất gần. Mỗi cơn mưa đều có bóng hình của một cuộc chia ly, và mỗi chia ly để lại một nỗi nhớ như đốm tro tàn vẫn âm ỉ trong gió.Bài thơ “Em xa” của Nhà thơ Trần Trọng Giá được viết ra từ khoảng lặng ấy - nơi người đàn ông ngồi lại giữa mùa đông, lắng nghe trái tim mình run rẩy như cánh lá cuối cùng chưa kịp rơi.