Hai tập thơ viết về làng:"Làng Cao" năm 2005 và "Huyền thoại Làng" năm 2019 của tác giả Nguyễn Văn Thích (Hưng Yên); Ngỡ là hai ấn phẩm khác biệt, khi giáp nối gần nhau thì giống như một cặp song sinh. Nếu "Làng Cao" thuộc về thể chất, thì cốt cách lại nghiêng về "Huyền thoại Làng" khí phách linh diệu tương hỗ cho nhau thành tổng thể nhất quán. Cho thấy hồn làng, cội quê đã là máu thịt trong tư duy tái tạo, lưu giữ không gian xưa. Hầu hết những khung cảnh hội làng đều được tác giả nhắc đến là những tích trò, vở diễn dân gian... dẫn đưa ta vào trạng huống suy ngẫm đối nghịch xưa và nay. Trong câu chuyện làng của Nguyễn Văn Thích có hình ảnh rõ nét của người mẹ cần mẫn, nhân hậu. Mẹ xuất hiện như một bà tiên, mẹ như người ủ trấu thắp "Huyền thoại Làng": Lời "Mẹ bảo...mẹ kể" đằm thắm, bịn rịn nhẹ như nhịp khúc "Mưa xuân"của nhà thơ chân quê Nguyễn Bính: " Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ Mẹ bảo thôn Đoài hát tối nay"