Chùm thơ của Ngô Viết Lừng

Thứ bảy - 19/03/2022 03:56
Ảnh minh họa: ST
Ảnh minh họa: ST

        Ngô Viết Lừng

 

 Giọt thời gian
 
Từng giọt, từng giọt bình minh ngưng
Vỏ ốc, vỏ sò hóa thạch
Giọt sương, giọt sương từng giọt tụ
Phủ mờ dấu nguyên sơ
 
Tôi đi dưới tầng tầng cổ thụ
Bồi hồi lần hang người tiền sử
Tảng đá im lìm đứng đợi
Ngân ngấn giọt ngắn dài lặng lẽ…
Giông bão tràn bao nhiêu thiên kỷ
Người tiền sử đi đâu?
Còn đây những hang sâu hoang vu lạnh gió
Mạch ngầm có bao giờ vơi
Vút ngọn chò xanh ngàn tuổi
Vượn hú dài những buổi hoàng hôn
 
Ta đã về với cố hương nguồn cội
U trầm chốn hoang sơ
Vọng tiếng chuông?
Từ hang con mong * xuyên thời gian vọng lại ?
Ngân nga
          Ngân xa
Dòng chảy giọt thời gian…
 
                                                                    5/2017
 
*hang Con Mong ( hang con thú) ở rừng Cúc Phương
có bốn ngôi mộ và đồ đá được tìm thấy ở đây.
Có ba ngôi mộ và nhiều công cụ được xếp vào
nền văn hóa Sơn Vi cách ngày nay khoảng 12 nghìn năm.
 
 
Về lại ngã ba Đồng Lộc
 
Bên hố bom sâu
Mười ngôi mộ trắng
Đoàn người im lặng dâng nhang….
Làn khói ảo mờ
                          hiển hiện…
Mười gương mặt con gái
                                   Ngàn hống
                                                      Sông La
Buổi ấy
Dưới pháo sáng máy bay Mỹ thả
Em lấy cành cây đánh dấu ngã ba này
Lời nhắc dịu dàng, át tiếng rít máy bay
Tiễn chúng tôi ra trận…
 
Bốn bảy năm trời trở lại chiến trường xưa
Ngã ba Đồng Lộc
Mười cô gái vẫn đang thời con gái
Lặng im
Ánh mắt thân thương sáng trong vời vợi
Mái tóc mềm xanh
Nước sông Ngàn Phố
Bốn bảy năm ròng
               Loáng gặp
                           Chúng tôi đi
 
Ký ức bùi ngùi…
Những bàn tay cầm khăn vẫy đoàn quân                                                                                                                                                    đêm ấy
Giờ mộ bia liệt nữ nằm đây                                                                                           
Những gương mặt quê hương hồn hậu
Hoa chạc chìu nồng nàn mong nhớ…
Trời xanh
Mây trắng bay!
                                                       6-2015
 
 
Di cư
 
Nắng!
Gió!
Những hoang mạc Châu Phi
Lũ lượt trâu rừng, ngựa vằn, linh dương…
Di cư tìm sự sống
Đi trong đói khát
Đi trong hoảng loạn.
Chó sói, linh cẩu, sư tử, cá sấu…
Bầy ăn thịt rình rập.
Lũ di cư cùng loài nương tựa vào nhau
Đến được đồng cỏ đang mùa
Sinh sôi.
 
Siri nơi đối đầu mưu toan, đạn bom tàn khốc
Đoàn người bồng bế nhau lánh nạn đi tìm
Hi vọng sống
Lênh đênh mặt biển đầy sóng gió, con thuyền                                                                            mỏng manh
Hàng rào dây thép gai
Lòng kỳ thị
Bọn buôn người…
Những em bé chết trôi
Những bà mẹ ốm gầy bên đàn con đói khát
Rời quê liều thân đi…
Cá đói, tử thần, tâm địa con người đón chặn…
Cùng đường
 
Con vật di cư lẽ tự nhiên
Con người di cư?
Cùng di cư
Giống ?
Không !
 
 
Hồ Núi Cốc
 
Mây trời sà xuống mặt hồ Công
Mưa nhẹ gió đưa họa mấy dòng
Tĩnh lặng phật vàng thiền núi Cốc
Cánh cò thấp thoáng nước hồ trong
 
Thái Nguyên in dấu chuyện tình xưa
Chàng Cốc nàng Công hận lửa lòng
Kết khối không tan chàng hóa đá
Nàng dâng suối lệ chảy thành sông
 
Sắc thu man mác vẳng thông reo
Lữ khách trầm tư đếm giọt chiều
Đôi dải mây buồn chìm đáy nước
Đá vàng huyền thoại sáng tim yêu.
 
   tuyet tinh coc hai phong 3 1624261288 
 
                                                               
    In bóng sông Ngô
 
    Dãy xanh vạn cổ nước cùng non
    Nắng mỏng mờ se chim véo von
    Dòng trưa sương vẫn còn hư ảo
    Thiếu nữ Hoa Lư đổ bóng tròn
 
              Núi liên tiếp núi hút trời sâu
              Tam Cốc vòm xa ghẹo mái đầu
              Mặc khách đa tình thoa nhũ đá
              Hang thầm bối rối lúc tìm nhau
 
  Nghìn trùng xuôi ngược sóng Ngô giang
  Lưu luyến trao nhau số điện vàng
  Còn đó đóa xuân mong gặp lại
  Mái chèo vương vấn bóng đoan trang.
 
Thụ
 
Nước giọt gianh
Phướng sành ấu thơ vùng vẫy
Ao hồ lên nước sau mưa
 
Trăm rạch đổ sông nước mênh mông xiết chảy
Đôi bờ cách xa tít tắp
Mặt sông ngầu đỏ, sóng cuộn lên:
Đây là nơi nước nhiều nhất thế gian!
 
Mùa xuân lộc chồi lá mới
Ong ve, sấu chua, vải ngọt, ớt hồng
Chim ngói bay, trời xanh, lưới mỏng
Lá trốn, gió run, mây chì, muống chát
Nếm bao mùa
                       Nước ra đến biển
Nơi ngàn sông chảy về
                       Nước mãi không đầy
Ức vạn nắng dài, hạn nặng, núi mòn, vực cạn
cũng chẳng hề vơi                                                                                                                                                                                                                                     
       Thật chỗ vô cùng
                           Thẹn!
                                                                                                                  
                          Hà Nội 9/7/2015

Nguồn tin: Nguyễn Thị Mai

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây