Chùm thơ của Nhã Nhã

Thứ năm - 27/08/2020 03:05
Nhã Nhã ( Nguyễn Thị Nhã ) Từ Na Uy
Chùm thơ của Nhã Nhã
   Tác giả tại Oslo
 
HOÀNG HÔN BẾN CẢNG
 
Mặt trời lặn, chút nắng vàng sót lại
Loang khắp trên mặt biển sáng nhờ
Đường chân trời ánh hồng le lói rọi
Tàu thả neo, người hối hả lên bờ
 
Ánh đèn xanh soi rõ những mặt người
Vắng nụ cười đôi mắt vẫn an yên
Dịch tái phát, dù lệnh truyền giãn cách
Đã quen rồi nào đâu phải ngạc nhiên!
 
Dẫu chẳng muốn, khẩu trang trùm kín mặt
Chỉ hở đôi con mắt nhìn đời
Cuộc sống vẫn lặng trôi, người bước tiếp
Chim vẫn ca, hoa vẫn nở đẹp tươi
 
Gió vẫn reo, mây nào chịu ngừng trôi
Trời mưa nắng vẫn theo mùa tiếp nối
Hoàng hôn đến mặt trời dần vào tối
Để sớm mai bình minh ló rạng ngời
                                          Oslo ngày 6/11/2020
 



Nơi đây vào tiết tháng mười
Lá vàng, lá đỏ rực trời sắc thu
Trời xanh vẩn chút mây mù
Mưa bay phơ phất, gió thu mát lành

Người ta như Lá trên cành
Cây truyền nhựa sống màu xanh la đà
Xanh non, xanh lục, xanh già
Ngả vàng, rực đỏ, rồi là rơi nhanh

Xưa kia Lá mướt màu xanh,
Nay vàng, mai đỏ, kia thành đất nâu
Vòng tuần hoàn mau hay lâu
Tùy duyên, tùy đức, tùy vào dở hay

Trở về thành đất bón cây
Lại nuôi Lá mới từ ngày xanh non
Người ta khi đã vẹn tròn
Trở về cát bụi đâu còn vấn vương
                          Oslo, ngày 22/10/2020



RỪNG THU
               
Thu sang cho lá vàng tươi
Cho trời se lạnh, cho người bên nhau
Tay cầm tay, đầu bên đầu
Bước chân se sẽ kẻo màu nắng phai
 
Bấy lâu thỏa nguyện cùng ai
Sẻ chia, gắn kết mãi hoài nơi nơi
Giờ đây đã cuối thu rồi
Lá xanh, vàng, đỏ, nắng cười vàng ươm
 
Không gian thoang thoảng mùi thơm
Hương hoa phảng phất, tâm hồn lâng lâng
Trời xanh, mây trắng bềnh bồng
Yên bình, tĩnh lặng một vùng bao la
 
Cỏ mềm xanh mướt xa xa
Nước hồ phẳng lặng như là mặt gương
Tay trong tay, bước khẽ khàng
Rừng Na Uy choáng ngợp vàng sắc thu
                                             Oslo, tháng 10/2020
 
 
ĐIỀU QUAN TRỌNG
          
 Mùa thu tới nắng vàng đâu trốn biệt
Trời âm u, cảng biển trắng sương mờ
Gió se sắt thổi tóc bay phơ phất
 Thoảng tanh nồng mùi biển nhẹ nhàng đưa
 
Dịch Covid mãi kéo dài vô tận
Biết khi nào trở lại được như xưa
Khách du lịch vai kề vai dạo phố
Vui vẻ nô đùa, ríu rít tiếng trẻ thơ!
 
Vẫn tiếp diễn cuộc sống dù giãn cách
Với khẩu trang, nước sát khuẩn xịt tay
Người qua lại cách xa nhau vài mét
Chẳng ôm hôn, chẳng dám cả bắt tay
 
Thời Covid chợt nghiệm ra một lẽ
Con người ta cần gì nhất trên đời
Quan trọng nhất phải đâu là mọi thứ
Mà chỉ là …trực diện, đổi trao lời!
 
Kỹ thuật số và IT tiên tiến
Giúp con người “trực tuyến” vượt không gian
Nào Hội thảo, nào mít tinh, trao đổi
Vẫn “gặp nhau” dù Covid lan tràn
 
Vẫn đáp ứng đủ nhu cầu thiết yếu
Trừ một điều - sự hiện diện bên nhau
Và trực tiếp đổi trao lời thân ái
Giờ hóa ra … quan trọng hàng đầu!
                                                     Oslo, tháng 9/2020
 
TẶNG CẢ CUỘC ĐỜI
 
Mỗi một lần người ta tặng cho nhau
Những đóa hoa và gói quà ý nghĩa
Vào những dịp ngày sinh, ngày kỷ niệm
Vẫn chỉ một câu, vừa nói vừa cười:
 
“Xin tặng cho ai cả một cuộc đời
Cho tất cả, chẳng chút nào giữ lại
Cuộc đời này từ khi thuộc về ai
Đã và sẽ là của ai mãi mãi!”
 
Đơn giản vậy, nào phải ai cũng được
Nhận phần quà vừa bát ngát, bao la
Vừa cụ thể, rõ ràng, to tát quá
Vừa mông lung, trừu tượng, nguy nga
 
Người đã vậy, ta đành lòng chấp thuận
Hoa có thể quên, quà cho nợ buổi sau
Song tình cảm đã trao nhau trọn vẹn
Không thể sẻ chia, dù chút ít, lần đầu
 
Và mỗi lần người ta tặng cho nhau
Ta chẳng ngóng, chẳng mong, chẳng đợi
Bởi vững tin người ta yêu tha thiết
Giành cho ta trọn vẹn cả cuộc đời
                                             Oslo,  tháng 9/2020      



           BẾN CẢNG MÙA COVID
 
          Trời cao rộng, màu biển xanh vô tận
          Phấp phới bay, cờ tung gió nô đùa
          Tử đinh hương thoảng mùi thơm quế ngọt
          Vấn vít cùng vị nồng nã biển đưa
 
          Tàu ghé bến, lưa thưa người qua lại
          Còi ngân vang giục giã khách lâu mau
          Nào quán xá, nào ai mua, ai bán
          Xe điện qua, người loáng thoáng trên tàu
 
          Nắng Bắc Âu đầu hè đem hơi ấm
          Rắc ánh vàng trên thảm cỏ xanh non
          Trên cây cối lộc chồi tươi mơn mởn
          Trên muôn hoa rực rỡ khắp khu vườn
 
          Vẫn thiếu vắng tiếng cười vui con trẻ
          Tiếng lao xao người hối hả đi, về
          Tiếng chân bước, khách bộ hành í ới
          Tiếng ồn ào, náo nhiệt tàu, xe
 
          Lệnh giãn cách tuy đã dần nới lỏng
          Cuộc sống dần trở lại khi xưa
          Ngang qua nhau, vẫn người né, chân đưa
          Tay chẳng bắt, chẳng ôm nhau vồn vã
 
          Covid hỡi, hãy biến mau đi nhé
          Để tàu thuyền tấp nập lại như xưa
          Thủy thủ đâu mau dạo bước trên bờ
          Để thiếu nữ khỏi đợi chờ, mong ngóng nữa!
                                            
                                               
 
TIẾNG THÉT
 
 
Chiều tà giá lạnh, âm u
Khúc quanh uốn lượn, trời như chợt buồn
 
Bỗng đâu tiếng thét cất lên
Hư vô, ảo vọng vang rền thinh không
Rụng rời, hoảng hốt, mông lung
Ma đưa lối, quỷ dẫn vòng tít xa
 
Trăm năm chớp mắt vụt qua
Nơi đây “Tiếng Thét” vọng ra xa vời
Hãi hùng, run rẩy, chơi vơi
Mong manh, bấn loạn ….ai người tới bên?
-----------------
Nhân đến thăm nơi xuất xứ của bức tranh “The scream”
1893, danh họa Edward Munch, Na Uy
                                      Oslo mùa Covid, 31/5/2020
 

Nguồn tin: bài: BVM:

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây