Chùm thơ của Nguyễn Xuân Lai

Thứ năm - 18/11/2021 15:27
Chùm thơ của Nguyễn Xuân Lai

 

 Nguyễn Xuân Lai

Giọt mặn
                              
Thao thức giữa miền sâu thẳm
Nỗi niềm ký thác văn chương
Chẳng dám ước điều sóng sánh
Chỉ mong làm giọt mặn đời thường.

Đâu phải dễ trời xanh mây trắng
Thấm đẫm hương ngan ngát trong đầm
Giọt thơ chảy giữa dòng đời bụi bặm
Kiếm tìm gì muôn nẻo một thanh âm.

Giữa ồn ã thương cay nồng khói bếp
Thương màu xanh ngăn ngắt cánh rừng mưa
Ngày đông lạnh đâu có gì đáng nói
Sao vẫn thầm đau đáu một chiều xưa.

Sao vẫn thấy như có gì chưa tới
Chưa chạm vào cung bậc của yêu thương
Ở nơi ấy...nơi cuộc đời gửi gắm
Những buồn vui, thật giả, sang hèn.

Nếu phải cháy cả tình yêu thành lửa
Biết lấy gì gán nợ trăm năm
Câu thơ khóc chào đời như đứa trẻ
Sợi tâm can rút cạn kiệt thân tằm.

Nuôi mỏi mệt giấc mơ về gõ cửa
Những vần thơ hoang dại cỏ trên đồng
Những vần thơ chìm nổi với dòng sông
Khao khát giữa đời thường : Giọt mặn.


Trả lại mùa thu…

Thu nhớ những ngày năm trước
Gọi người mắt biếc xôn xao
Thu thương cúc vàng đang độ
Gặp mùa cô vit, chênh chao.

Nắng thả giọt thềm tiếng nấc
Con chờ trông mẹ chưa về
Có bao dáng thu lặng lẽ
Gói từng nỗi nhớ hương quê.

Trả lại mùa thu ngọn gió
Dẫu còn mất mát, hy sinh
Trả lại mùa thu mây trắng
Bình an cho mỗi gia đình.


Cả mùa thu đất nước lên đường                                                                     

Đau xót quá
Từng ngày
Covid
Đã cướp đi sinh mạng biết bao người
Những đứa trẻ mất cha mất mẹ
Đang giơ tay bấu víu cuộc đời !

Tang thương quá
Không thể nào tả xiết
Những xác người trong vải trắng niệm kia
Mọi lứa tuổi
Mọi tình yêu
Chấm hết
Thế gian này còn lại những gì ?

Nhưng
Không thể cúi đầu gục ngã
Bên mình còn muôn vạn bàn tay
Muôn vạn trái tim sẻ chia, nâng đỡ
Cháy bùng lên hy vọng từng ngày.

Dù giá lạnh, đêm đen ập xuống
Vẫn dâng trào ấm áp bình minh
Cả đất nước trong một lời kêu gọi
Những bước chân hối hả lên đường.

Vùng màu đỏ, màu vàng – khoanh lại
Khẩn trương dập dịch ngày đêm
Nào bác sĩ, nào công an, bộ đội…
Binh chủng hợp thành
Áo trắng, áo xanh
Câu thơ viết giữa bao thầm lặng
Những hy sinh của các chị các anh.

Nào có thể hát lên bài hát mới
Dẫu mùa thu về se lạnh, phải không em
Túi thuốc, túi hàng, truyền tay cứu trợ
Phía Nam, phía Bắc
Sài Gòn, Hà Nội, Bình Dương
Góc phố, nẻo quê
Nhà nhà mong đợi
Bàn tay chia ấm thân thương.
Nào có thể hát lên bài hát mới
Cả mùa thu đất nước lên đường.

                           

Mẹ !
                       Viết sau ngày mẹ mất

Con cùng cánh đồng
Mặt nước và ngọn gió
                             kể chuyện buồn thuở mẹ ngày xưa
nhặt nhớ khúc miền đau
                           thả vào lặng thầm bóng núi
Bóng mẹ
Bóng chiều quê vời vợi
Hoàng hôn lầm lụi theo về !


Từng thửa ruộng, mảnh ao, đường cỏ, ngõ lầy
và cả vùng quê đói nghèo vất vả
Mẹ nhớ như in những ngày con gái
                               những ngày làm dâu
Nhớ biết bao những mùa khó nhọc…
Cuộc đời tám mươi chín mùa đông
Mẹ giành lửa ấm than hồng cho con.


Chiều nay ngậm ngùi bên mộ
Các con tìm dáng mẹ trên đồng
Mẹ về trong những câu chuyện kể
Đời thường, dân dã, thuỷ chung.


2

Tây Bắc

Lên Tây Bắc tròng trành tiếng gió
Đầm đậm gót chân mờ sương giăng
Liu riu tầm mắt ùa chót đỉnh
Lênh đênh lang đang chiều mây hoang.

Tầng trời xuống thấp. Tầng trời xuống…
Bao giờ với được cổng trời cao
Bóng ai vàng áo đang ngược dốc
Tự nhiên lòng lâng lâng gió reo.

Hình như trong nắng màu sương đã
Ngân ngấn niềm riêng chẳng nói ra
Thì đá, thì trời Tây Bắc đấy
Mà hồn tử sỹ níu chân ta.

Nguồn tin: HNV:

Tổng số điểm của bài viết là: 3 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 1.5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây